Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 42
Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:19:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phong Thập Bát tựa cây cột đỏ, gặm táo, :
"Bốn năm đ.á.n.h trận xong, quốc khố còn thừa nhiều lắm, đợt ôn dịch lớn và bão tuyết ở phía bắc năm ngoái, đều là điện hạ bỏ tiền túi bù chỗ trống."
"Trước đó vài ngày Tây Nam lũ lụt, triều đình quyên tiền, những đại nhân ai ai cũng keo kiệt c.h.ế.t, đều nỡ bỏ tiền túi, là điện hạ dùng tư khố ứng .”
"Nếu mà bọn họ thật sự tiền cũng , thế nhưng trong mật thất nhà cất giấu vàng đấy! Vương gia và Lý gia mới xuống hoàng tuyền kìa, từ trong đó khiêng trăm vạn lượng vàng! Nếu thật sự do bản ông kiếm thì cũng gì để , nhưng tiền đều là bọn họ vơ vét khắp nơi từ khi khai quốc tới nay!"
"Còn nhà thứ ba xét, Tiết gia, bọn họ mở nhiều cửa hàng, nhưng bao giờ nộp đủ thuế, đó vài ngày trong những quan viên đề nghị tăng thuế cho bách tính tăng thuế triều đình ông còn tích cực nhất!"
"Với tính tình của điện hạ, thể tha cho bọn họ đến hôm nay là tổ tiên bọn họ tích đức ."
Vân Mộng Hạ Vũ
Ngụy Niên chăm chú, trong lòng cũng cái khác với Thái t.ử.
Đối với những hôm nay xảy chuyện mà , Thái t.ử là quỷ sai đòi mạng, nhưng ở Bắc Lãng, với bách tính, là một vị thần chân chính.
...
Ngụy Niên nhịn hỏi: "Sao điện hạ giàu thế?"
Ôn dịch, bão tuyết, lũ lụt, loại nào mà cần ngân sách cứu tế cực lớn, nhưng khi trải qua những việc , vẫn tiền như !
Cho nên nàng thật sự hiếu kì, kiếm nhiều bạc như ?
Nhắc tới cái , Phong Thập Bát hứng thú bừng bừng, nàng duỗi một đầu ngón tay , lắc lắc, thần bí : "Sự giàu của Điện hạ... thể tưởng tượng nổi!"
Ngụy Niên: "..."
là nàng tưởng tượng nổi.
Cho nên tiền từ ?
Phong Thập Bát nhanh ch.óng giải đáp nghi ngờ của nàng: "Nếu như cô nương sinh ở vài chục năm , qua Việt Châu Chử gia, thì sẽ nghi vấn ."
Đương nhiên là Ngụy Niên Việt Châu.
Năm đó chính là bệ hạ khởi nghĩa vũ trang ở Việt Châu, thành lập Bắc Lãng.
, chuyện thì liên quan gì tới việc Thái t.ử tiền?
"Lúc Việt Châu Chử gia là nhà giàu nhất thiên hạ." Phong Thập Bát nhướng mày : "Cô nương Quan gia ở Vân Châu ?"
Ngụy Niên lắc đầu, đột nhiên nghĩ đến cái gì, chần chờ : "Tiên hoàng hậu?"
Họ của Tiên hoàng hậu, chính là họ Quan.
"Đó là nhà giàu thứ hai trong thiên hạ." Phong Thập Bát vô cùng hâm mộ.
"Hai gia đình giàu nhất thiên hạ kết thành thông gia, điện hạ con cháu duy nhất của bọn họ, chẳng khác nào sinh một đống núi vàng!"
Ngụy Niên: "..."
Đông Tẫn, Nguyệt Lan: "..."
Chủ tớ ba đều đến sửng sốt.
Núi vàng còn từng thấy bao giờ, thế mà giờ miêu tả cả đống núi vàng?
"... lúc khai quốc đ.á.n.h trận cần tiền cực kỳ khổng lồ nhỉ." Sau một hồi, Ngụy Niên mới lẩm bẩm .
Phong Thập Bát lạnh lùng một tiếng, giơ tay chấm vài cái trung, chấm một loạt đó xóa mất mấy cái: "Thì đấy, chỗ còn là đống núi vàng ?"
Đông Tẫn Nguyệt Lan hít sâu một , đó hẹn mà cùng về phía Ngụy Niên, trong mắt hiện một loại ánh sáng kích động hân hoan nào đó.
Ngụy Niên: "..."
Nhìn nàng gì?
Đông Tẫn bỗng nhiên đầu về phía Phong Thập Bát: "Về cô nương theo điện hạ, điện hạ thể chia cho cô nương..."
Nàng chỉ tay một điểm mà Phong Thập Bát chỉ trung: "Một chấm?"
Nguyệt Lan khẽ: "Nửa chấm cũng ?"
Ngụy Niên khỏi giơ tay đè lên ấn đường.
Hai tiểu nha đầu cũng trở nên tham tiền từ khi nào thế?
Phong Thập Bát: "..."
Nàng đảo mắt một vòng, : "Nếu là trở thành nữ chủ nhân của Đông cung thì chỉ một chấm."
Nàng vạch một nét trung, nắm c.h.ặ.t hai tay: "Tất cả đều là của cô nương!"
Mắt Đông Tẫn Nguyệt Lan lóe sáng về phía Ngụy Niên.
Ngụy Niên chằm chằm mà ấn đường giật giật, nhịn : "... Nữ chủ nhân của Đông cung chính là Trữ phi!"
Chưa tới việc nàng cũng quan hệ thật sự gì với Thái t.ử, cho dù , đó là điều nàng thể nghĩ tới ?
Ánh sáng trong mắt Đông Tẫn Nguyệt Lan cũng phai nhạt.
Cũng đúng, tuyển Trữ phi là quốc sự, mà lúc Trữ phi, chắc chắn sẽ bước từ một phủ thị lang!
Vậy đến lúc đó cô nương ?
Có thể chia chấm... À nhầm, núi vàng ?
Thái t.ử tiền như , coi như chỉ là Trắc phi, thị , hẳn là cũng sẽ bạc đãi.
Ngụy Niên suy nghĩ của hai nha trôi xa, nhưng bọn họ quấy rầy như , nàng đột nhiên nhớ cái gì đó, cả nháy mắt cứng đờ.
Phong Thập Bát phát hiện đầu tiên: "Cô nương thế?"
Ngụy Niên giật giật môi, qua lâu mới sang Đông Tẫn: "...Lúc ở đường, Thái t.ử điện hạ với , bao giờ tìm tính sổ ý nhỉ?"
Đông Tẫn thì suy nghĩ chợt cắt đứt, cẩn thận nhớ một phen, đó chợt kinh hãi kêu lên, lắp bắp : "Đêm… trong đêm."
Sắc mặt Ngụy Niên tái nhợt.
Quả nhiên nàng nhớ nhầm!
Hắn đêm sẽ đến tính sổ với nàng!
Đêm nào, đêm nay?
Lần Đông Tẫn tỉnh táo Ngụy Niên.
Nhìn tình huống mắt thì sớm muộn gì cô nương cũng Đông cung, Trữ phi hy vọng, nhưng Trắc phi thì vẫn thể liều một phen!
Thế là, ngày hôm đó cơm tối bưng lên từ sớm, Ngụy Niên mới ăn cơm xong lâu hai nha thúc giục tắm rửa, đó một bộ váy áo mới tinh cực ch.ói mắt, vốn dĩ Đông Tẫn còn trang điểm cho nàng nhưng nàng từ chối.
Nếu như đêm nay thật sự đến, đúng là nàng nên ăn mặc thỏa đáng một chút, nhưng những cái khác thì cần thiết, thể khiến cho rằng nàng thật sự tâm tư gì với .
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Dưới ánh nến, Ngụy Niên chằm chằm bộ y phục màu hồng nhạt , bắt đầu hối hận.
Nào buổi tối còn mặc long trọng như ?
Thế còn chứng tỏ là đang chờ !
Còn nữa, nàng đột nhiên chút sợ hãi, bởi vì nàng bỗng dưng nhớ tới lời ở ngoài chuồng sói .
'Lần ở phòng ngủ hẵng loại chuyện , hiểu ?'
Ngụy Niên càng nghĩ càng cảm thấy , bật dậy về phía tủ quần áo, đồ.
Tốt nhất là xuề xòa một chút, để sinh tâm tư như .
lúc nàng mở tủ quần áo , đang lật tìm bên trong, thấy lưng truyền đến một âm thanh giống như mà : "Bộ ."
Tay Ngụy Niên cứng đờ.
Hắn đến đây lúc nào!
Nàng nhắm mắt , khẽ c.ắ.n môi, chuẩn tâm lý đầy đủ, điều chỉnh biểu cảm xong mới chậm rãi xoay , nhưng xoay đụng một cái ôm quen thuộc.
Trán đụng đau, nàng khỏi hít hà một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-42.html.]
Chử Yến cúi đầu nàng, nhẹ nhàng duỗi tay ôm lấy chiếc eo thon, kéo trong lòng, giọng đầy ẩn ý: "Sốt ruột ?"
Ngụy Niên: "..."
Nàng c.ắ.n răng: "Điện hạ đường tiếng động ?"
Giọng Chử Yến đổi: "Chẳng lẽ là do ngươi mất tập trung ?"
Ngụy Niên nghẹn họng.
Hình như đúng là .
"Xiêm y của ngươi... chỉ ngần thôi ?"
"Tốt gì cũng là cô nương phủ thị lang, chất vải , khỏi cũng quá... kém một chút."
Ngụy Niên: "..."
Nhất thời cũng nàng lấy gan từ , xoay một vòng trong vòng tay của Chử Yến, nhanh ch.óng khép cửa tủ quần áo .
một giây , nàng đẩy dựa tủ quần áo.
Bàn tay của còn đặt hông nàng, cơ thể cúi lấn tới, bên tai nàng: "Ngươi quyến rũ Cô."
Ngụy Niên vô cùng quen thuộc với những lời , nàng ý đồ phản kháng: "Thần nữ ."
Lần nàng mắc nợ, dám ngỗ nghịch một chút.
Chử Yến trầm mặc hồi lâu, thản nhiên : "Ngươi chuyện với Cô."
Lúc , tư thế của họ tuy phần mật, nhưng hề áp sát nàng, vẫn chừa một trống cỡ một nắm tay. Thế nhưng, nếu tiếp tục giữ tư thế , e rằng chút phong thái quân t.ử còn của cũng sẽ thể giữ nữa.
Hắn từng phủ nhận, cũng từng coi nhẹ ham của với nữ t.ử .
Ngụy Niên cũng nhận tư thế chút , nàng cố gắng nhẹ nhàng chậm chạp xoay trong vòng tay .
Thế nhưng...
Như bây giờ, hình như cũng hơn là bao.
Nàng ngẩng đầu một cái là trán nàng sẽ lập tức đụng cằm .
Cho nên nàng dám ngẩng đầu.
Chử Yến cụp mắt trong n.g.ự.c, ánh mắt dần trầm xuống.
Dường như d.ụ.c vọng cũng hề giảm bớt.
Hai bên trầm mặc một lát, đó ánh mắt Chử Yến xẹt qua làn váy màu hồng nhạt của nữ t.ử: "Ngươi đang chờ Cô."
Nếu như nhớ lầm, loại vải bồng bềnh mềm mại , chắc là thường mặc khi tham dự cung yến?
Tất nhiên là Ngụy Niên ý gì, vô thức phủ nhận: "Đây là nha chọn."
"Hửm?"
Chử Yến: "Khác ở chỗ nào?"
Ngụy Niên: "..."
Ở một mức độ nào đó nha hầu cận thể là cùng một thể với chủ nhân, hình như thật sự gì khác biệt.
"Cô đổi cách hỏi, tại nha chọn bộ ?"
Ngụy Niên thầm nghĩ, chẳng là vì quá giàu .
Thế là, nàng đúng sự thật: "Phong Thập Bát điện hạ cả đống núi vàng."
Đống… núi vàng?
là giống lời Phong Thập Bát sẽ .
Chử Yến ngẫm nghĩ, lập tức hiểu : "Cho nên, ngươi tiền của Cô."
Ngụy Niên bất lực : "... Nha chọn."
"Ờ, nha của ngươi giúp ngươi lấy tiền của Cô."
Ngụy Niên ngậm miệng.
Chử Yến khẽ: "Ngươi lấy kiểu gì?"
Ngụy Niên ngẩng đầu đầy vô tội.
"Được , nha của ngươi ngươi lấy kiểu gì?"
Ngụy Niên thầm thở dài.
Chuyện qua .
Nàng bất chấp tất cả: "Thần nữ , điện hạ sẽ cho chứ?"
Chử Yến: "Vậy xem ngươi lấy kiểu gì."
Ngụy Niên: "..."
Đấy, vòng trở về.
"Có điều, đó chúng tính sổ ."
Về chuyện , Ngụy Niên suy nghĩ lâu mà vẫn đáp án, bèn hỏi: "... Tha thứ thần nữ ngu dốt, nợ điện hạ lúc nào?"
Chử Yến: "Có về gấm Vân Tàm bao giờ ?"
Ngụy Niên lắc đầu, đó gật đầu: "Hình như từng thấy."
Nghe đây là cống phẩm, ngàn vàng một xấp.
"Từng thấy ?"
Ngụy Niên kiên định lắc đầu: "Chưa từng thấy."
Chử Yến khẽ, đặt ngón trỏ lên cằm nàng, nhẹ nhàng nâng lên: "Không, ngươi từng thấy "
Ngụy Niên ép ngẩng đầu, trong mắt đầy mờ mịt: "Thần nữ... từng thấy."
Ngay cả vàng nàng cũng thấy bao giờ, loại gấm ngàn vàng một xấp, nàng mà ?
Chử Yến lòng nhắc nhở: "Mấy ngày , mặc gấm Vân Tàm, từng tới viện của ngươi.”
Ngụy Niên vẫn nghĩ .
Nàng quen ai tiền như , ngoại trừ mặt.
Sau đó, câu tiếp theo của Thái t.ử lập tức khiến nàng như sét đ.á.n.h, sững tại chỗ.
"Ngươi đốt ống tay áo của y, y đến bắt đền Cô."
Lúc Ngụy Niên trợn to hai mắt: "..."
Tống Hoài!
Ngày đó y mặc gấm Vân Tàm?!
Y điên , tra án mặc gấm Vân Tàm!
"Cô bồi thường y năm trăm lượng vàng."
Ngụy Niên thể tin nổi, chằm chằm Chử Yến đầy.
Môi đào run rẩy hồi lâu mới miễn cưỡng lên tiếng.
"Bao, bao, bao, bao… Bao nhiêu cơ?!"
--------------------
Tác giả lời :
Niên Niên: "Người mau cứu , trời sắp sập ."