Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:19:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngụy Niên về viện Hạnh Hòa, khí thế ác liệt vẫn tiêu tan.

Nguyệt Lan thấy thì hạ giọng bẩm báo: "Cô nương, tặng canh tới các viện xong ạ."

Ngụy Niên lạnh nhạt ừ một tiếng, vài bước mới : "Sau cách hai ngày đưa một ."

Nguyệt Lan: "Vâng."

Đông Tẫn đang theo Ngụy Niên nhà, từ bên cạnh bỗng duỗi một bàn tay kéo nàng một cái, chờ nàng vững thì thấy Phong Thập Bát nhỏ giọng hỏi: "Cô nương thế?"

Vân Mộng Hạ Vũ

Đông Tẫn trầm mặt lắc đầu.

Suy cho cùng Phong Thập Bát vẫn là của Thái t.ử, những chuyện nếu cô nương đồng ý, tất nhiên nàng sẽ .

lúc , thấy giọng Ngụy Niên truyền tới: "Thập Bát ở bên ngoài ?"

Đông Tẫn bèn dẫn Phong Thập Bát phòng ngủ.

"Cô nương, Thập Bát." Phong Thập Bát .

Ngụy Niên giường, nàng một lúc lâu hỏi: "Có loại độc nào thể khiến cảm thấy như ngâm trong nước, lạnh buốt thấu xương ?"

Nàng gì về t.h.u.ố.c độc, nhưng nỗi hận trong lòng khó tan, vô cùng cần phát tiết, mới câu hỏi . Lúc hỏi lời nàng cũng ôm hy vọng gì, thấy Phong Thập Bát gật đầu: "Có chứ, hàn cốt tán, trúng độc sẽ thấy như rơi hầm băng, đau đớn sống, loại độc khám bệnh sẽ , chỉ hiện mạch tượng phong hàn."

Ngụy Niên thẳng dậy, hai mắt sáng lên: "Có mua ?"

Phong Thập Bát lắc đầu: "Bên ngoài mua ."

Bả vai Ngụy Niên chậm rãi sụp xuống.

" ."

Ngụy Niên vui mừng, ngước mắt về phía Phong Thập Bát, nháy mắt với nàng mấy cái, : "Đây là đồ mới nhất mà Tống đại nhân nghiên cứu , dùng để thẩm vấn phạm nhân, đó vài ngày mới mua."

Nói xong nàng tìm tòi một trận, lấy một cái bình sứ nhỏ màu trắng, đưa cho Ngụy Niên: "Loại độc tuyệt đối mua ở bên ngoài, hai mươi lượng bạc, lừa già dối trẻ."

Ngụy Niên chằm chằm cái bình sứ nhỏ màu trắng, hề suy nghĩ: "Đông Tẫn, trả tiền."

Từ đến nay Đông Tẫn quản tiền c.h.ặ.t, tiếng nào lấy tiền, Phong Thập Bát còn đang nghi hoặc, Ngụy Niên : "Nếu như mời Thập Bát hạ độc, cần bao nhiêu bạc?"

Phong Thập Bát sững sờ: "Hạ độc ai?"

Sâu trong mắt Ngụy Niên hiện lên tia sáng lạnh: "Ngụy Ngưng."

Phong Thập Bát cảm thấy kinh ngạc.

Đó ruột của cô nương ?

nàng ngay lập tức nhớ tới chuyện ở đình Hương Sơn, cũng kinh ngạc lắm.

Có điều...

Phong Thập Bát là tò mò, tiến lên hỏi: "Cô nương, thể hỏi nguyên do ?"

Ngụy Niên do dự một chớp mắt, về phía Đông Tẫn.

Đông Tẫn nhận ám chỉ, đơn giản rõ ngọn nguồn.

Nghe xong, nụ môi Phong Thập Bát lập tức tan biến, nàng bỗng dưng dậy ngoài, tà áo khẽ bay theo cơn gió nhẹ: "Vụ mua bán cần tiền!"

Ngụy Niên còn kịp mở miệng thì thấy tăm .

Nàng thu tầm mắt , che giấu sát ý.

Lần , coi như nàng lấy lãi .

Đông Tẫn vân vê bạc, do dự một lúc khó khăn : "Cô nương, tại tam cô nương ..."

Gia chủ phu nhân cực kỳ bất công, những năm qua cô nương chịu bao uất ức, may mà đại công t.ử và tam cô nương cận với cô nương, quãng thời gian qua mới khó khăn như , nàng thật sự nghĩ , tại tam cô nương như .

Ngụy Niên về phía nàng , một lúc mới : "Ngươi gọi Nguyệt Lan đây."

Dường như Đông Tẫn ý thức gì đó, khi đồng ý thì vội vàng cất bạc về chỗ cũ gọi Nguyệt Lan.

"Có một việc, cần cho hai các ngươi ." Đợi hai nha sóng vai mặt, Ngụy Niên mới trầm giọng : "Ta và dòng chính Ngụy gia, bao gồm cả gia chủ, mãi mãi sẽ một nhà."

Nghe , Đông Tẫn Nguyệt Lan đều khiếp sợ ngẩng đầu.

"Còn về nguyên do, các ngươi sẽ ."

Lúc Ngụy Niên cũng định quá nhiều, cũng tin tưởng Đông Tẫn Nguyệt Lan, mà là bây giờ còn nhiều chuyện thể .

Cũng may hai Đông Tẫn Nguyệt Lan đều tuyệt đối trung thành với Ngụy Niên, cho dù mắt nguyên do nhưng chỉ cần Ngụy Niên căn dặn, bọn họ sẽ khắc trong lòng, hề dị nghị.

Hoàng hôn buông xuống, Phong Thập Bát về bữa tối.

Lúc cả đằng đằng sát khí, lúc về mặt mày hớn hở.

Vừa xong chuyện .

Quả nhiên, đợi Ngụy Niên hỏi Phong Thập Bát ghé tai nàng, : "Ta tăng thêm lượng độc, nàng ít nhất cũng sẽ giày vò sáu ngày."

Ngụy Niên thì : "Cảm ơn."

Phong Thập Bát xua tay: "Ta thích chuyện trừ gian diệt ác! Lần cô nương nhớ tìm nữa nhé, lấy tiền."

Ngụy Niên suy nghĩ, nhân tiện : "Ta còn một chuyện nhờ Phong Thập Bát hỗ trợ."

"Cô nương cứ việc sai phái."

Phong Thập Bát nhận lấy bát đũa từ tay Nguyệt Lan, thuận miệng cảm ơn.

Ngụy Niên khẽ : "Ta nhờ Thập Bát hỗ trợ chỉ bảo võ công cho một , cần cao siêu cỡ nào, hơn hiện tại là ."

Động tác gắp thức ăn của Phong Thập Bát khựng .

Chuyện vượt qua phạm vi quyền hạn của nàng , nhưng Tô Cấm tỷ tỷ , chỉ cần là cô nương đề xuất, cho dù bình thường cũng thể vội vã từ chối.

Thế là Phong Thập Bát : "Ta gặp ."

Nàng dành thời gian về biệt viện một chuyến để xin chỉ thị.

Tất nhiên là Ngụy Niên đồng ý.

"Có điều đó..." Ngụy Niên : "Ta nhờ Thập Bát giúp bảo vệ một mấy ngày, đương nhiên, sẽ trả thù lao."

Nếu là kiếp chắc chắn nàng sẽ mặt mũi phiền khác nhiều như , nhưng bây giờ nàng cảm thấy chỉ cần thể xong việc thì những chuyện khác đều quan trọng.

"Được ."

Phong Thập Bát đồng ý vô cùng dứt khoát.

Sau đó Ngụy Niên cẩn thận bàn bạc với nàng một hồi, Phong Thập Bát xong thì đòi một cái giá vô cùng quen thuộc: "Mười lượng, cộng thêm năm bộ y phục."

Ngụy Niên: "..."

"Hai mươi lượng! Mười bộ y phục!"

Không nàng nhiều tiền chỗ tiêu, mà là đối với nàng cái giá xúi quẩy.

Phong Thập Bát sững sờ, đó trịnh trọng buông bát đũa xuống: "Ta cam đoan thành nhiệm vụ một cách xuất sắc, tuyệt đối để ngũ công t.ử thiếu một cọng tóc!"

Đông Tẫn và Nguyệt Lan nguyên do: "..."

Bọn họ từng thấy ai ăn như cô nương.

Tia sáng cuối cùng cuối chân trời biến mất, Ngụy Niên chờ tin tức từ Tú Linh Viện.

Ngụy Ngưng đột nhiên mắc phong hàn, lang trung mới phủ.

Lúc đó Ngụy Niên đang luyện chữ án thư.

Chữ của nàng đều do Ngụy Hằng tay cầm tay dạy dỗ, vô hình mang theo phong cách của , nàng xóa tan dấu vết của Ngụy Hằng.

Cho nên...

Trước mặt Ngụy Niên là tờ giấy rồng bay phượng múa của Thái t.ử, chữ của Chử Yến khác với Ngụy Hằng, một thì tuấn dật tinh tế, một thì ngông cuồng phóng khoáng, nàng nhanh ch.óng xóa bỏ dấu vết của Ngụy Hằng, luyện chữ của Thái t.ử là lựa chọn cực .

Mặc dù chỉ ít ỏi vài chữ, nhưng nàng cũng thể tự cân nhắc phong cách, cần bắt chước , chỉ cần khác biệt lớn với nét chữ ban đầu của nàng là .

Lúc Đông Tẫn đến bẩm báo với nàng, nàng lúc luyện kín một trang giấy.

Đông Tẫn chữ giấy, ấn đường đập thình thịch.

Ban đầu chữ cô nương , một luyện loại nét chữ... giương nanh múa vuốt ?

nàng cũng hỏi nhiều, tiến lên đổi giấy cho Ngụy Niên, bắt đầu mài mực.

Thế là, nàng tinh mắt thấy tờ giấy quen thuộc .

Tay Đông Tẫn run lên: "..."

Cô nương luyện chữ của Thái t.ử điện hạ?!

Cô nương thật sự thích Thái t.ử điện hạ?!

Ngụy Niên phát hiện nàng mất tập trung, đại khái đoán suy nghĩ của nàng , nàng dừng b.út, cuối cùng vẫn giải thích.

Nàng luyện chữ thêm một canh giờ mới buông b.út, lúc viện Tú Linh đèn đuốc sáng trưng, cũng mấy lang trung tới khám bệnh, nhưng đều bó tay chứng bệnh của Ngụy Ngưng.

Bất kể là triệu chứng mạch tượng đều là phong hàn, nhưng Ngụy Ngưng quấn mấy lớp chăn bông, vẫn nhịn phát run, uống hết t.h.u.ố.c cũng tác dụng gì.

Lang trung cũng đổi hết tới khác, vẫn như cũ thấy hiệu quả, Kiều thị sốt ruột đến độ lóc kêu Ngụy Văn Hồng mời thái y.

canh giờ cửa cung đóng từ lâu, thể mời thái y, vả cho dù là ban ngày thì với địa vị hiện tại của Ngụy gia, cũng khó thể mời thái y đến nhà khám bệnh cho cô nương trong nhà.

Ngụy Niên đến đó thì hài lòng ngủ một giấc yên .

Ngày hôm , nàng dẫn theo Đông Tẫn 'sốt ruột' đến thăm, những khác của Ngụy gia đều lo lắng về 'bệnh tình' của Ngụy Ngưng, cũng phản ứng nàng, nàng thể hiện thái độ xong thì thản nhiên rời .

Bây giờ mới ngày đầu tiên, còn chịu thêm mấy ngày nữa.

Vừa , năm ngày là đến kỳ thi hương.

Ngụy Niên còn từng nghĩ, Kiều thị thể vì Ngụy Ngưng 'bệnh' mà rảnh tay với Ngụy Trình , nhưng nàng nhanh ch.óng nhận khả năng.

Ngày thứ ba Ngụy Ngưng 'bệnh', Kiều thị tìm lý do khó, Ngụy Trình chịu gia pháp, quỳ trong từ đường đến nửa đêm mới thả .

Là A Lương đến từ đường đón , dìu Ngụy Trình về Tố Bách viện, lúc ngang qua hồ, bốn bề vắng lặng, đêm tối thưa, đột nhiên gây rối, đẩy Ngụy Trình xuống hồ.

Ngay trong khoảnh khắc đó, một bóng lướt qua, kéo Ngụy Trình an về bờ, một sợi tóc cũng rơi xuống.

A Lương hoảng sợ đầu, thấy Trọng Hủ xuất hiện từ bao giờ, đối diện với sát ý trong mắt đối phương, còn kịp kêu lên đẩy xuống hồ.

Trong đêm yên tĩnh, mặt hồ nổi lên từng vòng gợn sóng, bao lâu về yên tĩnh.

Ngụy Trình mặt hồ bằng ánh mắt đen tối một lúc lâu, mới sực nhớ sang cảm ơn với cứu , trong đêm tối, rõ mặt đối phương, chỉ thấy chất giọng thanh thúy của nàng : "Không cần cảm ơn, dù cũng mấy chục lượng bạc lận đó."

Ngụy Trình ngẩn , lập tức hiểu hẳn là Ngụy Niên dùng bạc mua đến bảo vệ , nhất thời nên gì, nàng tiếp:

"Chỗ lạnh quá, hiện tại ngũ công t.ử ?"

Ngụy Trình ngẫm nghĩ, vòng : "Đi gặp phụ ."

Cái c.h.ế.t của A Lương một lý do hảo.

Hại thất bại, trong lúc vật lộn trượt chân rơi xuống hồ, lý do sức thuyết phục.

Quả nhiên khi Ngụy Văn Hồng xong thì sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi, ông kiềm chế cảm xúc an ủi Ngụy Trình vài câu, khi đuổi về thì lập tức gặp Kiều thị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-40.html.]

Một đêm , hạ nhân thấy, gia chủ và chủ mẫu từ đến nay tình cảm hòa thuận, cãi vã lâu.

Ngày hôm Ngụy Niên tỉnh dậy mới tin .

Nàng nhếch môi, trong mắt đong đầy ánh sáng.

Đây, chỉ mới là bắt đầu.

Mấy ngày đó, Ngụy Văn Hồng chằm chằm, Kiều thị tìm cơ hội tay nữa, Ngụy Trình thuận lợi bước trường thi.

Ngụy Niên bóng lưng của Ngụy Trình, khóe môi nhẹ nhàng cong lên.

Lần chắc chắn thể bình an, Kiều thị chèn ép, chắc chắn sẽ thành tựu.

Ngụy Niên thu hồi ánh mắt, đang lên xe ngựa, thoáng thấy một chiếc xe ngựa xa hoa chậm rãi dừng cách đó xa.

Toàn nàng cứng đờ, vô thức ngừng thở.

Phủ Quận chúa Thịnh An!

Đông Tẫn nhận thấy sự khác thường của nàng, theo tầm mắt nàng, kinh ngạc : "Năm nay công t.ử phủ Quận chúa Thịnh An cũng tham gia kỳ thi."

Công t.ử phủ Quận chúa Thịnh An.

Đệ ruột của nàng!

Toàn Ngụy Niên căng thẳng, chằm chằm chiếc xe ngựa chớp mắt.

Kiếp , phận của nàng lộ manh mối, ruột của nàng và công t.ử Tề gia đấu đến ngươi c.h.ế.t sống, cuối cùng đều bỏ mạng.

Năm đó, còn đến tuổi lễ cập quan.

Màn xe ngựa xốc lên, thiếu niên mặc cẩm y màu vàng nhạt chậm rãi xuất hiện, mái tóc đen đổ xuống như thác nước, mắt như trời, khi lên hai bên má hai lúm đồng tiền nho nhỏ.

Không khó , đây là một tiểu công t.ử kim tôn ngọc quý, cởi mở nhiệt tình.

Mũi Ngụy Niên ê ẩm, nhịn tiến lên một bước.

cuối cùng lý trí kéo nàng .

Còn đến lúc.

Nàng thầm nghĩ.

Ngụy Niên đột nhiên lên xe ngựa, mới tiến xe ngựa, một hàng nước mắt chợt rơi xuống.

A , chờ một chút, chờ tỷ tỷ dùng tư thái nhất để gặp .

Đông Tẫn phát hiện sự khác thường của nàng, chần chờ một lát mới bước xe ngựa: "Cô nương?'

Trước khi Đông Tẫn Ngụy Niên lau sạch nước mắt, vành mắt còn đỏ.

"Về thôi."

Ngụy Niên .

Đông Tẫn khóe mắt ửng đỏ của nàng, hỏi thêm gì mà với phu xe: "Về phủ."

Phu xe theo hôm nay là của viện Hạnh Hòa, cho dù thấy gì cũng sẽ .

Trên đường về, Ngụy Niên khá uể oải.

Mãi đến khi xe ngựa đột ngột dừng , nàng mới giương mắt.

"Sao thế?" Đông Tẫn hỏi.

Phu xe đầu : "Đằng một lượng lớn quan binh, chúng cần nhường đường."

Đông Tẫn sửng sốt, vội vàng vén rèm xe lên , quả nhiên đằng một đội quan binh dài, đến cuối, đang trật tự tới.

Nàng buông rèm xe, thấy một khuôn mặt cũng coi như quen , vội vàng đầu với Ngụy Niên: "Là Tống đại nhân."

Ngụy Niên sững sờ.

Tống Hoài?

"Ồ! Hình như là cả Thái t.ử điện hạ!" Lúc phu xe kinh ngạc .

Ngụy Niên: "..."

Lúc nàng mới sực nhớ , Tống Hoài từng hôm nay Thái t.ử điện hạ sẽ xuống núi.

Xung quanh lượt truyền đến tiếng bách tính quỳ lạy bên đường, Đông Tẫn ngoài, ánh mắt phức tạp, : "Cô nương, chúng xuống xe ngựa thôi, phía là loan giá của Thái t.ử."

Ngụy Niên: "..."

Gặp loan giá của Thái t.ử, nhất định quỳ lạy.

Nàng xoa bóp ấn đường, thấp giọng : "Mau xuống xe."

Chỉ cần nàng quỳ đủ nhanh, khi sẽ thấy nàng .

Cùng lúc đó, tất cả xe ngựa dọc theo con đường đều dừng , nhường một con đường ở giữa, cũng lượt gặp loan giá của Thái t.ử, nhao nhao xuống xe.

Trước khi Ngụy Niên quỳ xuống, nàng nhịn liếc một cái thật nhanh.

Người đằng mở đường là thị vệ Đông cung, ở giữa là Tống Hoài lưng ngựa, toát khí thế nghiêm nghị, ai thấy cũng sợ hãi.

Phía y là loan giá của Thái t.ử.

Ngụy Niên dám kỹ, chỉ mơ hồ thấy một bóng hình màu mực bên trong lập tức thu hồi ánh mắt, quỳ xuống theo đám đông.

Đội ngũ cũng nhanh, ngược còn thong dong, qua một lúc lâu loan giá của Thái t.ử mới đến mặt Ngụy Niên.

Nàng nín thở tập trung, cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại của bản .

Nhiều như , khả năng phát hiện nàng, vả cho dù phát hiện thì giữa chống đông thế , hẳn là cũng sẽ như thấy.

những lúc, càng sợ cái gì thì cái đó đến càng nhanh.

Loan giá đột nhiên dừng .

Tim Ngụy Niên cũng theo nhảy lên một cái.

Nàng nín thở, từ đầu tới cuối dám ngẩng đầu.

Mãi đến khi nàng cảm nhận mùi long tiên hương ngày càng tới gần , mặt một mảng màu mực che khuất...

Nàng tiếp tục giả chim cút!

"Ngẩng đầu."

Giọng lười nhác lạnh lẽo của Thái t.ử truyền đến.

Cuối cùng Ngụy Niên giả vờ nữa, nàng bất chấp tất cả ngẩng đầu: "Bái kiến Thái t.ử điện hạ."

Chử Yến chằm chằm nàng nửa ngày, như , đột nhiên vươn tay: "Đứng lên."

Lúc Ngụy Niên đặt tay lên tay , trong đầu điên cuồng nhớ , gần đây nàng thiếu nợ , khi xác định , tâm tình của nàng mới chậm rãi bình tĩnh .

Thái t.ử cao, nàng lên mới đến bờ vai của .

Tay nàng còn nắm trong tay, hiểu nàng cảm thấy mặt đỏ tai hồng, nhịp tim cũng bắt đầu chậm rãi tăng tốc.

"Ở đây gì?"

Chử Yến coi ai gì đặt câu hỏi, trong giọng lộ sự dịu dàng kỳ lạ.

Ngụy Niên: "Bẩm điện hạ, đưa a thi."

Nhiều nhiều miệng, nàng dám lộ phận của , ngay cả một câu thần nữ cũng dám .

"Ồ."

Chử Yến thản nhiên .

Hắn đột nhiên nhớ Tô Cấm từng , mặt nhiều , nên mật quá mức với cô nương gia, sẽ tổn hại danh tiết của đó.

"Cô xét mấy nhà, g.i.ế.c mấy ." Mấy chữ Chử Yến nhẹ, gần như là nỉ non bên tai nàng: "Đêm đến tìm ngươi tính sổ."

Dứt lời, Chử Yến buông tay nàng , lên loan giá.

Để Ngụy Niên vẻ mặt mờ mịt: "...?!"

Tính sổ, tính sổ gì?

Nàng nợ bao giờ?

Có điều hiện tại là lúc để nghĩ cái !

Ngụy Niên nhanh ch.óng đám đang quỳ rạp mặt đất dám ngẩng đầu xung quanh, mặc dù lúc bọn họ dám nhưng chắc chắn là loan giá ngừng, chờ Thái t.ử rời , chắc chắn sẽ tìm nàng đầu tiên.

Có thể nghĩ, đến lúc đó tin đồn giữa nàng và Thái t.ử chắc chắn sẽ bay đầy trời.

Nàng mượn thế của để giữ mạng, nhưng thật sự chứng thực mối quan hệ , Ngụy Niên khẽ c.ắ.n môi, quyết tâm, chuẩn bất chấp tội bất kính, nhân lúc đám đông còn dám ngẩng đầu, rời từ con ngõ nhỏ phía .

nàng mới nhấc chân lên Chử Yến đột nhiên về phía nàng, dịu dàng : "Hương Sơn còn sói nữa, Ngụy nhị cô nương cần lo lắng."

Giọng lớn nhỏ, đủ để nửa con phố đang im lặng thấy.

Ngụy Niên: "...!"

Nàng ngẩng đầu lên, chạm con ngươi chứa đầy ẩn ý của Chử Yến.

Nàng hiểu .

Hắn cố ý!

Loan giá chậm rãi rời , hai bên phố cũng lượt dậy, chuyện đầu tiên bọn họ về phía Ngụy Niên.

Trước cộng , trăm đôi mắt!

Đông Tẫn từng gặp trường hợp như , giọng run run: "Cô nương..."

Ngụy Niên nhanh ch.óng cúi đầu lên xe ngựa: "Đi mau!"

Hôm nay quá khác thường, dịu dàng giống điên!

Chuyện khác thường ắt vấn đề!

Ngụy Niên thầm kêu khổ trong lòng.

Hắn giày vò nàng!

nàng thật sự rốt cuộc chọc chỗ nào!

Tống Hoài thấy bộ quá trình.

Vừa ý của điện hạ là công khai thể hiện chủ quyền, xông khuê phòng lúc nửa đêm?

----------

Tác giả lời :

Chương : Hẹn hò đêm khuya ( ).

Niên Niên: Chỉ cần quỳ đủ nhanh, sẽ thấy .

Thái t.ử: Ô hô, trùng hợp thế nhỉ.

 

Loading...