Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-01-26 15:13:56
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối con đường nhỏ là một rừng trúc, sâu trong rừng trúc là biệt viện Đông cung ở Hương Sơn.
Tháng Chín hàng năm, Chử Yến đều sẽ tới nơi ở một tháng, đây là chuyện mà Phụng Kinh đều .
Khói xanh lượn lờ dâng lên, tản mùi đàn hương công hiệu tĩnh tâm an giấc, nhưng đối với đang giường tác dụng cho lắm.
Nửa mái tóc đen của buộc bằng một sợi dây đỏ, nửa còn trải đầy lớp áo bào rộng màu đỏ đen đan xen. Trên tay áo thêu hình chim phượng mạ vàng, những ngón tay thon dài tùy ý chống bên trán, toát vẻ lười nhác ngông cuồng nhưng vẫn cao quý hơn . So với khí thế mạnh mẽ áp đảo khiến khác thể bỏ qua của , dung mạo của cũng hề thua kém, ngũ quan tinh xảo mỹ, đến mức họa sĩ xuất sắc nhất thế gian cũng miêu tả thần thái trong đó.
Đây cũng là khuôn mặt công nhận là nhất đại lục, Thái t.ử Bắc Lãng, Chử Yến.
ở đất Bắc Lãng, nhất là ở Phụng Kinh, ai dám can đảm bàn luận về dung mạo của vị Thái t.ử của bọn họ mặt , bởi vì ai cũng , tính tình Đông cung .
Cũng giống như việc đều , mấy chữ tính tình , rõ ràng là đang khen .
Nếu hình dung về Đông cung một cách tỉ mỉ, đó là tàn bạo thích g.i.ế.c ch.óc, vui giận thất thường, điên cuồng ngông nghênh, việc tùy tiện, tất cả đều dựa theo tâm trạng cảm xúc.
Nếu đơn giản một chút, thì chỉ hai chữ, kẻ điên.
Đương nhiên, họ cũng chỉ dám tự đóng cửa nhỏ giọng những lời , nếu là rơi tai Đông cung, thì họ cũng cách ngày gặp Diêm Vương xa.
Lúc hiển nhiên tâm trạng của kẻ điên đó... À , tâm trạng của Thái t.ử , sớm từ lúc thái giám hầu cận trông thấy cau mày thì nhanh nhẹn đuổi hết cung nhân ngoài, sợ ai mắt tìm đường c.h.ế.t, khiến biệt viện dính m.á.u tươi.
Rửa sạch phiền phức.
Thái giám hầu cận nơm nớp lo sợ một bên, thở mạnh cũng dám, nhưng lông mày Thái t.ử chỉ dãn mà còn nhíu c.h.ặ.t hơn mấy phần. Hắn nhịn lặng lẽ thở dài, hôm nay điện hạ ngủ ...
"Cô nương, ngươi thể nữa!"
lúc , bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng động, thái giám vội vã đầu, quả nhiên thấy Thái t.ử mở mắt.
Trong mắt nhuốm đầy sát khí lạnh lẽo.
Thái giám hầu cận Trường Phúc: "..."
Sắc mặt trầm xuống, lắm, hôm nay thấy m.á.u .
"Điện hạ, để nô tài xem." Trường Phúc vội vàng cung kính xin chỉ thị.
xong thì Chử Yến dậy, chờ đến lúc Trường Phúc kịp phản ứng thì túm lấy một thanh kiếm dài, đằng đằng sát khí : "Cô tự g.i.ế.c."
Trường Phúc: "..."
Trường Phúc giật một cái, nhanh chân đuổi theo.
Ý của là g.i.ế.c a a a!
Sau khi Ngụy Niên bước vườn hoa thì bất ngờ.
Trong biệt viện của Thái t.ử chỉ thị vệ, ngay cả cung nhân cũng thấy, im ắng giống như ở.
Nàng híp mắt , chẳng lẽ, hôm nay Thái t.ử ở biệt viện?
Ngụy Niên âm thầm quan sát xung quanh, rừng trúc vờn quanh, suối nước róc rách, gấm hoa rực rỡ, vẫn thể coi là một nơi thế ngoại đào nguyên, nhưng, quá yên tĩnh.
Ngay cả tiếng ve kêu chim hót cũng .
So sánh thì, âm thanh bên tai thực sự khiến cho chán ghét.
Ngụy Niên nhíu mày lạnh lùng về phía Xuân Lai, lời trách cứ còn kịp , từ nơi cuối vườn hoa một vẻ mặt u ám cầm kiếm bước nhanh về phía nàng. Không khí lặng lẽ yên bình lập tức tan thành mây khói, kèm theo đó là sát khí quá mức nồng đậm, ép thở nổi.
Thậm chí nàng còn kịp bất kỳ phản ứng nào, lưỡi kiếm lạnh lẽo vắt ngang qua cổ nàng: "Muốn c.h.ế.t!"
Ngụy Niên cứng đờ, dám nhúc nhích.
Áo đen thêu phượng vàng, Thái t.ử Bắc Lãng.
Chỉ liếc một cái, Ngụy Niên lập tức cụp mắt xuống, dám thẳng.
Cũng chỉ một ánh mắt, khiến nàng ngỡ như gặp tiên trời.
Dù cho mặt đầy sát ý, giận dữ điên cuồng, cũng khó át nổi phong thái vô song.
Người nhất đại lục, quả nhiên ngoa.
Ngụy Niên thức thời, nhưng nghĩa là bên cạnh nàng cũng nhạy bén lễ nghĩa như nàng. Xuân Lai kinh ngạc về phía Thái t.ử, trong mắt tràn đầy vẻ sửng sốt và rung động. Mãi đến khi Thái t.ử lạnh lùng sang ả , ả mới đột nhiên hồn, quỳ rạp xuống đất, vô cùng hoảng sợ run giọng cầu xin: "Điện hạ tha mạng, điện hạ tha mạng..."
Mà mỗi khi ả thêm một câu, sát khí trong mắt Chử Yến nhiều thêm một phần, cảm giác đau cổ Ngụy Niên cũng càng thêm rõ ràng.
Ngụy Niên ngừng thở, cố gắng khiến bản giữ tỉnh táo.
Sớm muộn gì nàng cũng bóp c.h.ế.t Xuân Lai!
bây giờ cần giữ mạng .
Muốn tìm kiếm một tia hi vọng sống trong cơn giận của Thái t.ử, đương nhiên nàng sẽ ngốc đến mức chỉ dập đầu xin tha như Xuân Lai, sẽ chỉ khiến nàng c.h.ế.t càng nhanh.
Nàng nhanh ch.óng suy nghĩ xem điểm nào của bản khiến Thái t.ử g.i.ế.c .
Tự tiện xông biệt viện? Hay là nguyên do khác?
Lúc , mùi đàn hương nhàn nhạt chui ch.óp mũi nàng, ánh mắt Ngụy Niên sáng lên.
Hương an thần.
Buổi trưa...
Tiếng cầu xin của Xuân Lai vẫn vang lên bên tai, mắt thấy bàn tay nắm chuôi kiếm nổi gân xanh, dường như một giây sẽ cắt đứt cổ của nàng, Ngụy Niên ăn cả ngã về , hạ thấp giọng quát: "Câm miệng!"
Âm thanh ồn ào đột nhiên ngừng , xung quanh lập tức trở nên yên tĩnh.
Vân Mộng Hạ Vũ
Gió mát vờn quanh tai, mang theo hương trúc nhàn nhạt.
Cuối cùng Thái t.ử cũng tiếp tục dùng sức ghìm kiếm cổ nàng nữa.
Ngụy Niên nhịn thở phào nhẹ nhõm, chẳng khi nào hai bên tóc mai thấm một lớp mồ hôi mỏng.
"A... Ông trời ạ! Điện hạ! Điện hạ mau dừng tay, g.i.ế.c , g.i.ế.c ." Trường Phúc đuổi theo tới nơi thấy một màn , khi run lên một cái thì nghẹn ngào hô.
Trái tim thả lỏng của Ngụy Niên lập tức căng thẳng.
Vừa nàng thành công, nơi đây hương an thần, chứng tỏ giấc ngủ của Thái t.ử , trong và ngoài viện đều trông coi, đại khái là Thái t.ử thích yên tĩnh, gần đây tiếng ve kêu chim hót, là bởi vì Thái t.ử ghét ồn ào, khả năng cao là sai đuổi ve .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-4.html.]
Thứ chọc giận Thái t.ử nàng, mà là sự ồn ào của Xuân Lai.
bây giờ giọng the thé tới mức phá âm cũng kém cạnh gì giọng của Xuân Lai, kiếm của còn kề cổ nàng, nếu như nổi giận, sợ là nàng...
"Câm miệng!"
Chử Yến thể nhịn nữa, liếc mắt trầm giọng trách mắng.
Ngụy Niên khẽ thả lỏng, cũng may, vẫn còn lý trí.
Trường Phúc chạy bước nhỏ tới, thấy cần cổ trắng như tuyết của Ngụy Niên ngừng chảy m.á.u, sợ đến nỗi trợn to mắt.
Nhìn cách ăn mặc và phong thái của cô nương thì hẳn là con gái nhà quan, danh tiếng của điện hạ vốn tệ hết mức , nếu lúc g.i.ế.c thiên kim nhà vị đại nhân nào, chắc thành Phụng Kinh nháo nhào lên mất.
Đến lúc đó ngoài điện hạ thì những ở biệt viện như bọn họ đều lột da!
Trường Phúc run rẩy vươn tay, ngón tay chụm như hoa lan cầm lấy lưỡi kiếm, đồng thời cẩn thận khuyên nhủ: "Điện... Điện hạ ngài bình tĩnh, đây là một cô nương, thích khách, cũng thám t.ử."
Lúc Ngụy Niên mới thấy rõ mặt Trường Phúc.
Con ngươi của nàng d.a.o động, hai tay đang đặt bụng nắm thật c.h.ặ.t.
Ly rượu độc , chính là vị cung nhân đưa tới.
Sau khi c.h.ế.t mắt nàng thấy, nàng lơ lửng giữa trung, thấy sai ngục tìm nữ t.ử tới y phục cho nàng, sửa sang dung nhan, còn phái đưa nàng về Ngụy gia.
Tất cả ở ngục Phụng Kinh đều đối xử với vô cùng cung kính, dám , chắc là tín của Thái t.ử, nếu , hẳn là ở mặt Thái t.ử lời của còn chút trọng lượng.
Nghĩ , Ngụy Niên thông minh lên tiếng nữa, chờ đối phương giải cứu bản từ trong tay kẻ điên... Thái t.ử.
nàng nhớ là vị lắp.
Lúc ở ngục Phụng Kinh ăn rõ ràng lưu loát, vênh váo hung hăng, dọa xung quanh dám lấy nửa chữ, khác hẳn thái giám đang kêu to gọi nhỏ mặt.
Chử Yến rời kiếm khi tay của Trường Phúc chạm tới lưỡi kiếm.
Trái tim đang treo cao của Ngụy Niên cuối cùng cũng buông xuống, nhịn thở nhẹ một .
tai Thái t.ử đặc biệt nhạy bén, chút âm thanh yếu ớt mà cũng thấy .
Chử Yến đầu nàng bằng vẻ mặt thâm trầm đáng sợ.
Ngụy Niên ngẩng đầu, nhưng vẫn thể cảm nhận luồng sát khí ập mặt .
Nàng cố giữ bình tĩnh, đó lùi một bước cung kính quỳ xuống, nhẹ giọng : "Ngụy Niên, con gái Hộ bộ Thị lang, bái kiến Thái t.ử điện hạ."
Giọng cô nương nhẹ và chậm, khiến chán ghét.
Còn khá êm tai.
Chử Yến rũ mắt nàng một lúc lâu, đó đột nhiên nâng tay đang cầm kiếm lên, một luồng gió mạnh thổi qua, kiếm đ.â.m c.h.ặ.t một cây trúc bên ngoài vườn hoa, cây trúc theo tiếng tách thành hai nửa.
Chử Yến đầu, hỏi Trường Phúc: "Tên Hộ bộ Thị lang hèn nhát mà nuôi dạy một cô nương gặp nguy sợ như á?"
Trường Phúc: "..."
Nuôi , nhưng phụ hèn nhát mặt chứ?
"Ngụy cô nương gặp nguy sợ, đó là bởi vì điện hạ hiền hòa." Trường Phúc thản nhiên trợn tròn mắt dối.
Chử Yến liếc một cái, khẽ hừ một tiếng về phòng.
Một tiếng ve kêu đột nhiên vang lên, sắc mặt mới ấm lên một chút của Chử Yến bỗng chốc giăng đầy mây đen.
Hắn chằm chằm Trường Phúc bằng sắc mặt khó coi, c.ắ.n răng : "G.i.ế.c!"
Lỗ tai Ngụy Niên lập tức ù , g.i.ế.c?
Không định buông tha nàng , còn g.i.ế.c?
Bởi vì cơ thể nàng run, m.á.u cổ rơi xuống mặt đất.
Trường Phúc tinh mắt thấy, vội vàng giải thích: "G.i.ế.c ve, ve."
Nếu dọa cô nương xảy vấn đề gì, danh tiếng của điện hạ sẽ càng .
Ngụy Niên: "..."
Nàng nhắm mắt , nỗi lòng rối loạn.
Chử Yến cũng thấy giọt m.á.u mặt đất, chần chừ tại chỗ một lát, đó chậm rãi tới gần Ngụy Niên.
Xem , cũng là thật sự sợ nhỉ?
Chử Yến chậm rãi xuống, đưa tay nhẹ nhàng chạm vết m.á.u, đó xoay tay giọt m.á.u đầu ngón giữa, giọng điệu cực kỳ tùy ý: "Là con gái nhà Hộ bộ Thị lang, hẳn tự tiện xông biệt viện của Cô là tội c.h.ế.t, , đến đây gì?"
Sau đó đợi Ngụy Niên trả lời, dùng ngón tay dính m.á.u nâng cằm nàng lên, khiến nàng ngẩng đầu, giọng điệu thâm trầm đe dọa: "Nói xuôi tai, thì chôn cả ngươi và ve cây trúc ."
Ngụy Niên ép cây trúc chẻ hai cách đó xa, hàng mi dài ngừng run rẩy.
Nàng đ.á.n.h giá thấp độ điên của !
Nàng hối hận.
Nàng nên tới đây.
-----
Tác giả lời :
Nam chính bệnh, cho nên mới điên.
Tác giả: "Nào, tới giờ uống t.h.u.ố.c ."
Chử Yến: "Cút!"
Tác giả buông tay: "Xem , bệnh thật mà.”
Đính chính giúp Trường Phúc:
Trường Phúc: … Đấy là lắp, là sợ điện hạ sống cô đơn lẻ bóng suốt quãng đời còn mà.