Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:18:59
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gần xế chiều ngày thứ hai Phong Thập Bát mới về tới viện Hạnh Hòa, mặt mũi bầm dập, đường còn xiêu xiêu vẹo vẹo, nàng uể oải chắp tay với Ngụy Niên: "Cô nương, về ."
Ngụy Niên vội vàng hiệu cho Đông Tẫn đỡ nàng : "Sao thế ?"
Phong Thập Bát khẽ thở dài, Đông Tẫn đỡ xuống, mới buồn sợ vươn một ngón tay: "Một trăm vòng."
Ngụy Niên: "Cái gì?"
"Vốn dĩ buổi trưa thể về , nhưng đó đ.á.n.h một trận, đấy, vất vả lắm mới chịu phạt xong, chọc giận điện hạ, thì bỏ qua dễ dàng nữa , hơn một trăm , chạy quanh thao trường một trăm vòng, sắp hẹo ." Phong Thập Bát nhoài ghế về phía Ngụy Niên, vô cùng đáng thương : "Cô nương ơi, gì ăn , đói mệt buồn ngủ, sắp xỉu ."
Ngụy Niên dáng vẻ của nàng chọc , kêu Nguyệt Lan phòng bếp bảo hạ nhân đưa thức ăn đến, thuận miệng hỏi: "Sao đ.á.n.h ?"
Nhắc tới chuyện Phong Thập Bát lập tức hào hứng, dậy, : "Chuyện chép sách vốn chỉ Phong Thập Cửu bắt, mười bảy khác đều là Tống đại nhân bắt , bọn họ giận mà dám gì, vẫn là Phong Thập Cửu quyết đoán, tố cáo ngay mặt điện hạ, thị vệ cũng tham dự."
Ngụy Niên thì sửng sốt, phía chuyện còn uẩn khúc như ?
"Thế là, thị vệ và Phong Thập Cửu kết thù, chân mới chép phạt xong chân gây sự với Phong Thập Cửu. Phong Thập Cửu nhỏ tuổi nhất, thường ngày chúng đều bảo vệ , thể trơ mắt thị vệ ỷ đông h.i.ế.p yếu." Phong Thập Bát nhún vai: "Đấy, là đ.á.n.h ."
Ngụy Niên: "..."
Nhất thời nàng cũng nên gì mới , chẳng qua lúc nàng tin tưởng lời Tô Cấm , quả nhiên Thái t.ử đối xử với của khoan dung, bằng thì bọn họ nào dám kéo bè kéo lũ đ.á.n.h ở biệt viện.
Có điều…
"Hơn một trăm ?"
Không chỉ ba mươi chép sách thôi ?
Phong Thập Bát nhíu mày, vẻ oai phong: "Chỉ bằng mười một thằng nhãi mà đ.á.n.h thắng chúng , một thể đ.á.n.h gục bọn họ, đương nhiên là bọn họ tìm giúp đỡ , đ.á.n.h hăng quá, thế là ào hết lên như ong vỡ tổ, nhưng nhiều thì chứ, cuối cùng còn vẫn chơi chúng ."
Đông Tẫn: "..."
Ngụy Niên: "..."
Nếu ngươi soi gương ?
Phong Thập Bát như thể đoán ý của các nàng, hất cằm : "Chúng đ.á.n.h quy củ, thể sử dụng nội lực, đều là vật lộn tay chân, bằng thì đám gà con yếu ớt thể thương, một chưởng của thể đ.á.n.h bay bọn họ !"
Chủ tớ hai liếc , nhất thời gì.
"Ơ hai đừng tin nhé, thì thể hiện cho hai xem ..."
Đông Tẫn nhanh tay kéo nàng về chỗ , : "Nữ hiệp nữ hiệp, tin, chúng tin mà!"
"Hít, a đau đau đau, tiểu Đông Đông ngươi mưu sát ." Phong Thập Bát nhe răng trợn mắt ôm cánh tay hô.
Đông Tẫn hoảng sợ vội vàng buông nàng : "Trên cũng vết thương ?"
"Chứ còn gì nữa?" Khuôn mặt đủ màu sắc của Phong Thập Bát nhăn rúm , thở phì phò : "Đám nam nhân thô lỗ , gì cũng là tiểu cô nương, chẳng thương hương tiếc ngọc gì cả! Đáng đời bọn họ lấy nương t.ử!"
Đông Tẫn: "..."
mà tiểu cô nương ơi, mới ngươi còn đ.á.n.h bay đấy.
Ngụy Niên nên lúc , nhưng tiểu cô nương thật sự quá đáng yêu, nàng nhịn mím môi nhịn , mới miễn cưỡng nghiêm trang phụ họa: ", Thập Bát cô nương đúng, bọn họ thực sự nên tay với tiểu cô nương."
"Bôi t.h.u.ố.c ?"
Lúc Phong Thập Bát mới hài lòng xuống: "Tô Cấm tỷ tỷ bôi t.h.u.ố.c cho .”
"Cô nương gọi là Thập Bát là ."
Chẳng bao lâu Nguyệt Lan bưng đồ ăn tới, Phong Thập Bát ăn như gió cuốn mây tan, đó hô to với Đông Tẫn: "Tiểu Đông Đông ơi, mau đỡ một chút, chân nhũn cả , lên nổi."
Đông Tẫn cam chịu chạy tới, nhưng thấy nàng : "Ôi , ngươi đừng ngã, Tiểu Nguyệt Lượng ngươi cũng qua dìu ."
Nguyệt Lan vẫn luôn bên cạnh, ngẩn một hồi mới ý thức là nàng gọi là , tay chân luống cuống qua.
Nguyệt Lan dám đụng Phong Thập Bát, sợ vô ý động tới vết thương của nàng , Phong Thập Bát nắm bộp lấy bờ vai của Nguyệt Lan: "Cảm ơn Tiểu Nguyệt Lượng nha."
Mặt Nguyệt Lan đỏ lên: "Đừng khách khí."
Đông Tẫn: "... Sao ngươi cảm ơn ?"
Phong Thập Bát qua loa : "Cảm ơn ngươi, cảm ơn ngươi."
Ngụy Niên mấy tiểu cô nương lảo đảo ngoài, trong mắt chứa đầy vẻ dịu dàng.
Thập Bát trông tùy tiện, thực tâm tư cũng tinh tế tỉ mỉ.
Trường Phúc , mười chín ám vệ là do Thái t.ử một tay nuôi dạy lớn lên, cũng thế nào mà tên điên như Chử Yến nuôi tính tình hoạt bát như Thập Bát.
Đêm dài, ngọn nến trong phòng Ngụy Niên nhẹ nhàng nhảy lên.
Từ khi nàng sống thì sợ tối, mỗi khi đêm xuống đều thắp nến mới dám chìm giấc ngủ, còn ngủ cực nông giấc, một chút gió thổi cỏ lay cũng thể bừng tỉnh.
Ngụy Niên mở mắt cẩn thận lắng trong chốc lát dậy, khẽ gọi: "Đông Tẫn."
Kể từ khi Xuân Lai c.h.ế.t, Đông Tẫn vẫn luôn là đảm nhận việc gác đêm. Sau khi nàng tỉnh thì vội vàng lên trong: "Cô nương, ạ?"
Ngụy Niên ngoài, lông mày cau , Đông Tẫn cũng kịp phản ứng, lắng tai một lát sang với Ngụy Niên: "Nô tỳ xem thế nào."
Ngụy Niên gật đầu: "Ừ."
Cũng lâu lắm, Đông Tẫn .
"Cô nương, hình như là Trình phủ bên cạnh xảy chuyện."
Trong ngõ mà Ngụy gia ở phần lớn đều là quan trong triều, bên cạnh Ngụy gia chính là phủ của Lễ bộ Thị lang Trình Uẩn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-36.html.]
Ngụy Niên trầm mặc một lát dậy: "Ta xem một chút."
Không là hơn nửa đêm mà nàng còn hóng chuyện, mà là nàng nhớ tới ‘gió đông’ trong miệng Chử Yến.
Mặc dù đến nay nàng vẫn hiểu rõ ý gì, nhưng chẳng tại , nàng luôn cảm thấy chuyện kỳ lạ tối nay thể liên quan tới điều .
Vốn dĩ nàng cảm thấy Kiều thị gần như sẽ phòng ngủ của nàng, trong thời gian ngắn sẽ phát hiện trong phòng của nàng thiếu đồ, nhưng chuyện gì cũng lỡ như, nếu thể giải quyết đương nhiên vẫn hơn.
"Bên ngoài lạnh, cô nương mặc áo choàng nhé."
Ngụy Niên: "Ừ."
Vừa khỏi cửa phòng, Ngụy Niên thấy ánh lửa lập lòe từ phủ bên cạnh, loáng thoáng còn tiếng ồn ào truyền đến.
Nàng đang ngoài viện, định ở cách gần hơn một chút, thấy Phong Thập Bát ngáp một cái tới: "Cô nương, ngươi cũng đ.á.n.h thức ?"
Ngụy Niên gật đầu, dường như nhớ cái gì đó, dừng bước, hỏi: "Ngươi thể là chuyện gì xảy ?"
Phong Thập Bát từng tập võ, thính lực thường thể sánh bằng, bọn họ rõ, nhưng Phong Thập Bát hẳn là thể.
Quả nhiên, Phong Thập Bát ngáp một cái, hai mắt mơ màng : "Mất trộm."
Đông Tẫn kinh ngạc kêu lên: "Mất trộm, tên trộm nào mà to gan thế, dám trộm đồ của phủ Lễ bộ Thị lang?"
Phong Thập Bát ôm cánh tay dựa lên cây cột đỏ, : "Tham nhiều , cũng nên nhả một ít."
Cơ thể Ngụy Niên thoáng sững , trong mắt nhanh ch.óng lướt qua một tia sáng kì dị.
Nàng ‘gió đông’ mà Chử Yến là gì !
Ngụy Niên Phong Thập Bát đầy thâm ý, nếu nàng đoán sai, 'kẻ trộm' phủ bên cạnh chính là của Thái t.ử.
"Đông Tẫn."
Ngụy Niên trầm tư một lát, đột nhiên .
Đông Tẫn đầu : "Cô nương gì sai bảo?"
"Lập tức dẫn cất tất cả những thứ mới mua hôm qua rương, chuyển kho." Ngụy Niên vội.
Đầu tiên Đông Tẫn sửng sốt, hiểu ngay: "Cô nương sợ kẻ trộm đến phủ chúng ?"
Ngụy Niên: "... Đi ."
Đông Tẫn hỏi thêm nữa, gật đầu đồng ý.
"Mau lên nhé."
"Vâng."
Rất nhiều đồ mới mua về hôm qua còn bày , cho nên thu cũng khá nhanh, tới một khắc đồng hồ, Đông Tẫn đến phục mệnh.
Ngụy Niên lặng ánh lửa ở phủ bên cạnh một lúc lâu, mới : "Đốt đèn, Hạnh Hòa viện mất trộm, ồn ào một chút."
Đông Tẫn hiểu lắm: "Dạ?"
Vân Mộng Hạ Vũ
Lúc , Phong Thập Bát tới, chọc ngón tay lên mặt Đông Tẫn, thấp giọng : "Những thứ bán đó đều là trộm, hiểu ?"
Đông Tẫn trợn to hai mắt: "Hả?"
Vẻ mặt Ngụy Niên lạnh nhạt: "Đồ hôm qua chúng mua về trộm, là bởi vì cất trong kho, kẻ trộm tìm ."
Đông Tẫn cũng ngu dốt, đến đó thì hiểu, dằn nỗi kinh ngạc trong lòng xuống, vội vàng sắp xếp.
Ngụy Niên thở dài ánh lửa cách đó xa.
Gió đông thì đón , nhưng nàng nợ Thái t.ử một .
Không , đòi thế nào.
nghĩ cũng sẽ đơn giản, cho nên, nàng cho cơn 'gió đông' càng giá trị!
-
Hạnh Hòa viện đèn đuốc sáng trưng, ồn ào ngừng, chẳng bao lâu khiến những khác bừng tỉnh, Ngụy Văn Hồng mới dậy, bên ngoài lập tức bẩm báo: "Gia chủ, phu nhân, Hạnh Hòa viện mất trộm."
Cảm giác bực bội khi đ.á.n.h thức ban đầu của Kiều thị lập tức tiêu tan, la thất thanh: "Cái gì?"
Ngụy Văn Hồng thì nhíu mày, dậy cầm lấy một cái áo ngoài ngoài, Kiều thị vội vàng phủ thêm áo choàng theo, thấy hộ vệ bẩm báo: "Gia chủ, nhị cô nương hoảng sợ, đang về phía ."
Sắc mặt Kiều thị đen tối, nó tới đây gì!
mặt hộ vệ, bà thể hiện , âm thầm với Lưu ma ma hầu cận đang tới: "Nhị cô nương đến đây, mau đón."
Lưu ma ma lập tức hiểu ý, lên tiếng ngoài.
"Đang yên đang lành, mất trộm." Sau khi Lưu ma ma rời , Kiều thị kiên nhẫn oán trách.
Vừa xong thì thấy Ngụy Ngưng bước nhanh đến trong sự vây quanh của nha bà t.ử: "Phụ , mẫu ."
Kiều thị tiến lên đón, giữ c.h.ặ.t t.a.y của nàng , đau lòng : "Đêm lạnh, con qua đây gì."
Mặt Ngụy Ngưng lộ vẻ mờ mịt, : "Ngưng Nhi thấy trong phủ tiếng ầm ĩ, hình như từ bên nhị tỷ tỷ truyền đến, là nhị tỷ tỷ xảy chuyện gì ?"
Ngụy Hằng chạy tới thì thấy Ngụy Ngưng , sắc mặt trầm xuống, buớc nhanh tới hiên: "Phụ , mẫu ."
Ngụy Văn Hồng ừ một tiếng, Ngụy Hằng lập tức hỏi: "Đã xảy chuyện gì?"
"Viện Hạnh Hòa mất trộm."