Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 35
Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:18:58
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hôm đó và Ngưng Nhi đợi lâu cũng thấy Ngụy nhị cô nương, đó mới là Ngụy nhị cô nương gặp sói, chắc là Ngụy nhị cô nương sợ lắm."
Sau khi trò chuyện đơn giản, Tề Vân Hàm nhắc tới chuyện ở chùa Hương Sơn, trong giọng vài phần lo lắng.
Ngụy Niên đang chuyển chủ đề sang chuyện thì Tề Vân Hàm chủ động nhắc tới, tất nhiên là nàng mong còn chẳng , lập tức trầm mặt thở dài: "Lúc đó tình huống nguy cấp, bây giờ nghĩ vẫn thấy sợ, may mà Thái t.ử điện hạ cứu giúp, nếu ..."
" , thật là may mắn." Tề Vân Hàm nghĩ mà sợ, vỗ vỗ n.g.ự.c: "May mà Thái t.ử điện hạ ở biệt viện."
Nói đến đây dường như nàng nhớ gì đó, hai nha lưng Ngụy Niên, nàng hôm đó nha hầu cận của Ngụy Niên sói c.ắ.n c.h.ế.t, nhưng nàng dám tùy tiện nhắc tới chuyện , sợ sẽ khiến nàng buồn lòng.
Vân Mộng Hạ Vũ
Ngụy Niên hiểu ý của nàng , nhẹ nhàng : "Đều qua ."
Tề Vân Hàm vội vàng gật đầu: "Ừ, đều qua ."
Ngụy Niên cúi đầu uống , lúc ngẩng mặt lên thì mặt chút do dự, khi đắn đo một hồi, nàng nghiêng , thấp giọng hỏi: "Hôm đó Tề cô nương thấy nào khả nghi ?"
Tề Vân Hàm mờ mịt lắc đầu: "Không."
Ngụy Niên thẳng chiều ngẫm nghĩ, hỏi tiếp nữa.
Từ nhỏ Tề Vân Hàm bảo vệ , ngay cả khi trong viện trách phạt hạ nhân cũng cố ý tránh nàng , căn bản từng gặp âm mưu quỷ kế gì, nhưng ma ma đang lưng nàng nhạy bén nhận gì đó.
"Xin hỏi Ngụy nhị cô nương, tại hỏi ?"
Ngụy Niên ngước mắt về phía bà , dường như ngờ bà sẽ đột nhiên lên tiếng.
Tề Vân Hàm vội vàng giới thiệu: "Đây là v.ú nuôi của , họ Chung."
Ngụy Niên nhẹ nhàng gật đầu: "Chung ma ma."
Chung ma ma khom lưng khách khí đáp lễ, thản nhiên : "Ngụy nhị cô nương đừng trách lắm miệng, thật sự là tính tình cô nương nhà quá ngây thơ, hạ nhân tự nhiên là để tâm nhiều hơn."
Ban đầu bà đồng ý để cô nương tới Hương Sơn theo lời hẹn, trong lòng cũng bất mãn với Ngụy Niên, các cô nương hẹn ở , cứ lên chùa Hương Sơn, cũng là bà kính trọng Bồ Tát, mà là đường xá xa, bà , cô nương cho bà cùng, trong lòng bà khó tránh khỏi lo lắng.
Ngụy Niên dịu dàng : "Ta , dám trách ma ma."
"Thật cũng gì khác, chỉ là hôm đó..."
Ngụy Niên mấp máy môi, nữa sang Tề Vân Hàm, : "Tam hai cãi , ngại dám mở lời xin , mới năn nỉ gửi thiệp mời cho Tề cô nương, mượn cớ dâng hương để hòa, đương nhiên là tiện từ chối."
Trong mắt Chung ma ma lóe lên một tia sáng kì dị.
"Ta cũng ngờ nửa đường gặp sói, may mà Thái t.ử điện hạ cứu giúp mới giữ tính mạng, nhưng đó khi điện hạ sai kiểm tra bốn phía, đề phòng xảy chuyện sói tấn công thì phát hiện hai kẻ hành tung khả nghi."
Đôi mày thanh tú của Ngụy Niên cau , : "Lúc dọa sợ, mới kể rõ ngọn nguồn với Thái t.ử điện hạ, xin Thái t.ử điện hạ sai tới đình Hương Sơn báo cho Tề cô nương xuống núi, nhưng lúc đó về bẩm báo rằng ở gần đình Hương Sơn cũng ẩn núp."
"Cho nên mới hỏi Tề cô nương, hôm đó điểm nào đáng ngờ ?"
Tề Vân Hàm lời nàng dọa sửng sốt hồi lâu, mới lắc đầu: "Không ."
"..."
Ngụy Niên: " cái gì?"
Tề Vân Hàm nàng, do dự một lúc đó vẫn : "Thật cãi với Ngưng Nhi."
"Ngưng Nhi với là, tính tình Ngụy nhị cô nương ... quái gở, thích kết bạn với , càng thích ngoài, nhưng nàng giới thiệu cho hai chúng quen , thì phát hiện Ngụy nhị cô nương thiện cảm với , nên mới nghĩ cách , để và Ngụy nhị cô nương qua với nhiều hơn."
Ngụy Niên kinh ngạc: "Hóa là , Tam lòng."
Chung ma ma vẫn nhớ rõ lời Ngụy Niên , hỏi: "Xin hỏi Ngụy nhị cô nương, Thái t.ử điện hạ tra mấy hành tung khả nghi, đó thì ?"
Ngụy Niên đáp: "Ban đầu của điện hạ phát hiện ở cửa phía Hương Sơn, tưởng là thích khách nên lập tức tay, một kẻ mất mạng tại chỗ, kẻ còn trốn thoát, còn cùng phát hiện gần đình Hương Sơn thì..."
"Người thế nào?" Chung ma ma hỏi.
"Theo lời của điện hạ, khinh công của cực , khi phát hiện thì lập tức xuống núi, của điện hạ đuổi kịp." Ngụy Niên .
Vừa dứt lời, xung quanh lập tức im lặng.
Qua lâu Tề Vân Hàm mới như chợt hồn, nhỏ giọng hỏi: "Bọn họ tới hành thích Thái t.ử điện hạ thật ư?"
Ngụy Niên gì.
Hòn ngọc quý tay Tề gia , đúng là quá ngây thơ.
"Cái đó thì ."
Ngụy Niên vờ như lơ đãng liếc Chung ma ma, thấy sắc mặt bà u ám thì cũng yên tâm.
Cũng may là còn Chung ma ma, chuyện mới tính là uổng phí.
Nếu như Ngụy gia còn lặp chiêu cũ, bất cứ lúc nào Tề Vân Hàm cũng thể gặp nguy hiểm, nàng thể thẳng là Ngụy Ngưng hại nàng , chỉ thể nhắc nhở từ một bên.
Vả nếu bên phía Tề Vân Hàm đề phòng Ngụy Ngưng, nàng cũng thời gian để thở dốc.
Sau đó Ngụy Niên tiếp tục đề tài nữa, tùy ý chuyện phiếm vài câu dịu dàng : "Hôm nay gặp gỡ Tề cô nương vội vàng, kịp chuẩn lễ vật, nhưng mua chút đồ trang sức ở Linh Lung Các, trong đó một cây trâm hoa khảm minh châu hợp với Tề cô nương, nếu Tề cô nương chê thì coi nó như lễ vật quen giữa chúng ."
Đông Tẫn vội vàng tìm hộp đựng trâm hoa dâng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-35.html.]
Ngụy Niên nhận lấy, đưa cho Tề Vân Hàm.
Tề Vân Hàm hào phóng nhận lấy, khi mở một cái : "Cảm ơn Ngụy nhị cô nương, thích."
"Vậy thì cũng đáp lễ Ngụy nhị cô nương." Nàng thu hộp , tìm kiếm một lượt, ánh mắt rơi xuống chiếc vòng bạch ngọc cổ tay.
Chung ma ma khẽ nhíu mày.
Ngụy Niên thoáng qua vội vươn tay ngăn : "Tề cô nương."
Động tác cởi vòng tay của Tề Vân Hàm cứng , nàng nháy mắt mấy cái: "Ngụy nhị cô nương thích nó?"
"Ta tặng lễ cho Tề cô nương cũng là đáp lễ, chiếc vòng tay hợp với Tề cô nương." Ngụy Niên dịu dàng .
Tề Vân Hàm : " đáp lễ Ngụy nhị cô nương."
Ngụy Niên ngẩn , nụ càng sâu hơn: "Còn nhiều thời gian, Tề cô nương đưa cũng muộn."
Nghe , Tề Vân Hàm xuống chiếc vòng bạch ngọc cổ tay, gật đầu: "Cũng ."
Đồ nàng từng đeo mà lấy tặng thì cũng lắm.
Sau đó hai trò chuyện gần nửa canh giờ, Tề Vân Hàm hăng say, tò mò hạ giọng hỏi Ngụy Niên: "Vài ngày chút lời đồn, là Thái t.ử điện hạ ý với Ngụy nhị cô nương, việc thật ?"
Mặt Ngụy Niên khỏi nóng lên.
Đương nhiên là thật, chỉ là nàng tạo để bảo vệ tính mạng thôi.
"Còn nữa, Thái t.ử điện hạ dữ ? Có cũng vui giận thất thường giống đồn..."
"Khụ khụ." Chung ma ma che miệng ho khẽ vài tiếng, ngắt lời Tề Vân Hàm: "Cô nương, hôm nay ngoài lâu , nên về thôi."
Ngụy Niên cũng vội vàng : " , cũng ngoài lâu , đến lúc về."
Đại khái là Tề Vân Hàm cũng nhận lời , hồi hộp xung quanh một lượt, thấy ai chú ý tới bên mới lặng lẽ thở phào một : "Vậy chúng hẹn hôm khác ."
Ngụy Niên đương nhiên đồng ý.
Hai chia tay ở lâu, ai về phủ nấy.
Trở về Tề gia, Chung ma ma gọi tất cả những theo Tề Vân Hàm tới đình Hương Sơn hôm đó đến mặt.
"Tỉ mỉ kể cho tình hình hôm đó cô nương và hai vị cô nương Ngụy gia hẹn tới đình Hương Sơn."
Tề Vân Hàm là hòn ngọc quý tay cả Tề gia, nàng ngoài chỉ nha hầu cận cùng, còn ít nhất hai hộ vệ võ theo.
"Hôm đó khi đến đình Hương Sơn, cô nương bảo bọn nô tỳ trông chừng ở lối ."
Chung ma ma trầm giọng : "Từ lối thấy đình Hương Sơn ?"
Hộ vệ lắc đầu: "Không thấy, chỉ thể loáng thoáng thấy tiếng chuyện của cô nương, nhưng rõ cụ thể gì."
"Có phát hiện ai khả nghi ?"
Hộ vệ lắc đầu: "Cũng ."
"Sau đó của Thái t.ử điện hạ tới, Ngụy nhị cô nương thể tới chỗ hẹn, mời hai vị cô nương xuống núi, chúng mới rời , trừ đó thì ai khác xuất hiện."
Nha hầu cận của Tề Vân Hàm dè dặt hỏi: "Ma ma, xảy chuyện gì ?"
Sắc mặt Chung ma ma khó coi, bà : "Không."
Bà cũng nghi ngờ Ngụy nhị cô nương dối, bởi vì lời dối dễ dàng chọc thủng, quan mà gia chủ trực thuộc chính là Thái t.ử điện hạ, chỉ cần hỏi một câu là thật giả.
Bà đời nhiều kỳ nhân dị sĩ, bọn hộ vệ võ công cao, phát hiện cũng bình thường.
Bà cũng cho rằng mục đích của những kẻ hành tung khả nghi đó là ám sát Thái t.ử điện hạ, Thái t.ử điện hạ ở biệt viện, ám sát Thái t.ử điện hạ thì tới đình Hương Sơn gì!
Chung ma ma càng nghĩ càng sợ, lúc cô nương đang ở trong đình, còn vẫy lui hạ nhân theo, thật sự xảy chuyện gì thì thế nào!
Vả theo như lời Ngụy tam cô nương , tính tình Ngụy nhị cô nương quái gở, thích ngoài, nhưng hôm nay bà thấy Ngụy nhị cô nương đoan trang hào phóng, năng khéo léo, nào dáng vẻ quái gở gì?
"Các ngươi nhớ kỹ cho , từ nay về tuyệt đối thể để cô nương rời khỏi tầm mắt của các ngươi!"
"Vâng."
Dứt lời, Chung ma ma vội vàng bẩm báo chuyện với Tề phu nhân. Chuyện trôi qua lâu, mặc dù Tề phu nhân cảm thấy lẽ do Chung ma ma nghĩ nhiều, nhưng bà lo lắng cho con, dám sơ sẩy. Màn đêm buông xuống, bà lập tức báo cho Tề đại nhân. Hôm trời sáng Tề đại nhân kẹp một lá thư trong tấu chương đưa đến biệt viện Hương Sơn.
Lúc Chử Yến thấy lá thư , tay vẫn còn đang cầm b.út son. Trường Phúc bước lên mở thư , đặt mặt Chử Yến.
Chử Yến tùy ý liếc mắt , đó ánh mắt dừng .
Qua lâu mới nở một nụ rõ ý tứ, cầm b.út son xuống hai chữ.
'Là thật.'
"Chuyển về ."
"Vâng." Trường Phúc sớm quen với cách việc của Thái t.ử, cất kỹ lá thư sai đưa về.