Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:18:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Đây... Chỗ đều là thái t.ử điện hạ ban thưởng?"

Ngụy Niên ngẫm nghĩ một hồi miễn cưỡng gật đầu: "Ừm."

Nàng mà chôn t.h.i t.h.ể đổi lấy, chắc chắn sẽ dọa Đông Tẫn sợ.

Đông Tẫn cũng vui vẻ lắm, nàng Ngụy Niên bằng ánh mắt phức tạp, thôi.

Thái t.ử… Rốt cuộc là tâm tư gì với cô nương?

Tại đột nhiên ban thưởng nhiều như ?

Không là… chứ.

Ngụy Niên dễ như trở bàn tay sự lo lắng trong mắt tiểu nha đầu, gương mặt đỏ lên: "Không như ngươi nghĩ ."

Đông Tẫn hồn, nhẹ nhàng thở .

Điện hạ bắt nạt cô nương là .

Cho dù Đông cung cô nương, cũng nên đường đường chính chính cưới mới .

"Cất chúng .”

Ngụy Niên sợ Đông Tẫn hỏi tiếp, vội vàng nhét tất cả ngân phiếu trong tay nàng .

Đông Tẫn giật : "Cô nương..."

"Nghi thì dùng , dùng thì nghi ." Ngụy Niên vỗ lên tay nàng , ngắt lời nàng .

Đông Tẫn cầm một món tài sản khổng lồ, trong lòng cảm động thôi.

Cô nương tin tưởng nàng như , nàng chắc chắn sẽ phụ sự tin tưởng của cô nương!

Nửa khắc đó, chỉ thấy tiểu nha đầu do dự qua trong phòng, thực sự quá nhiều ngân phiếu, nàng giấu ở cũng cảm thấy an .

Ngụy Niên nàng , nên , khỏi lên tiếng: "Trong hộc tủ bên tay trái ngươi một cái rương khóa, cất ở chỗ đó là ."

Lúc Đông Tẫn mới dường như hạ quyết tâm, cẩn thận cất ngân phiếu , đó nàng cái khóa , cau mày : "Cô nương, cái khóa quá nhỏ, nô tỳ ngoài mua cái hơn về."

Ngụy Niên: "... Được."

Nếu thật sự gặp trộm, cho dù khóa cũng vô dụng.

Có điều…

Nàng đầu về phía Đông Tẫn, vẻ mặt suy tư.

Mười sáu năm qua, nàng ngoài thể đếm đầu ngón tay, càng đừng tới việc đường, cảm nhận niềm vui khi tiêu tiền, nhất thời Ngụy Niên cảm thấy nóng lòng thử.

Thế là nàng : "Đông Tẫn, chúng ngoài mua khóa ."

"Ngươi mang một tờ ngân phiếu một ngàn lượng."

Đông Tẫn mới cất cái rương , Ngụy Niên như .

Nàng ngẩn , kinh ngạc : "Cô nương, mua khóa đến một ngàn lượng."

Ngụy Niên chân thành : "Chúng còn xem những thứ khác nữa."

"Trước đó cần tiền gấp, đồ mua cho các ngươi đều là hàng may sẵn, thấy đa cũng mấy, nhất là Nguyệt Lan. Vả thời tiết sắp chuyển lạnh , cũng nên chuẩn cho đệm chăn dày hơn, ngươi cẩn thận xem họ còn thiếu thứ gì."

"Cô nương..."

"Lâu ngươi đặt mua quần áo mới, thêm mấy thứ đồ trang sức."

"Nô tỳ ..."

"Ngươi và Nguyệt Lan đo kích thước cho họ, nửa canh giờ hai các ngươi theo phủ."

"Trân Bảo các trống cũng chướng mắt, thôi thì mua thêm vài món đồ trang trí mới về . Ngươi xem thử còn thiếu gì nữa thì liệt kê một cái danh sách luôn."

Ngụy Niên vô cùng hào hứng, Đông Tẫn chen , cuối cùng chỉ thể đồng ý rời .

Đi phòng ngủ, Đông Tẫn dừng chân đầu .

Bấy lâu nay, cô nương ít khi rời khỏi Hạnh Hòa viện, chứ đừng khỏi phủ. Trong ấn tượng của nàng , cô nương từng một phố mua sắm bất cứ thứ gì. Mặc dù nàng tính tình cô nương đổi, nhưng nàng cảm thấy cô nương bây giờ vui vẻ hơn nhiều.

Cô nương vui vẻ, tất nhiên là nàng thể cô nương mất hứng, bèn tranh thủ kéo Nguyệt Lan đang gác ở cửa , vội vã tới sân của hạ nhân.

Nửa canh giờ , Ngụy Niên như ý khỏi cửa.

Sau Ngụy Hằng bái kiến Ngụy Niên, thông báo cho những khác trong Ngụy gia. Đương nhiên Kiều thị cũng ngoài Đông Tẫn tất cả những khác bên cạnh Ngụy Niên đều là tai mắt của Thái t.ử, cho nên khi Ngụy Niên ngoài, bà hề dám cản trở, sợ sẽ tố cáo với Thái t.ử.

Sau khi bàn bạc, mấy Ngụy gia quyết định cứ án binh bất động , đợi tìm một thời cơ thích hợp áp dụng kế hoạch, cho nên bây giờ Kiều thị đối xử với Ngụy Niên cũng coi như hiền hòa, còn cho mấy lượng bạc tượng trưng, trò cho mặt mũi.

Ngụy Niên ngoài liền nhét bạc n.g.ự.c Nguyệt Lan: "Ngươi xem thích gì thì mua."

Nguyệt Lan cầm gần ba lượng bạc mà thấp thỏm lo âu.

Trước giờ nàng chỉ thấy tiền đồng, khi tới hầu hạ cô nương mới thực sự mở mang tầm mắt thấy một chút bạc. Bây giờ, khi nắm trong tay ba lượng bạc, nàng thực sự cảm thấy bối rối, .

Đông Tẫn thấy Ngụy Niên tay hào phóng như thế, tuy đau lòng nhưng vẫn vội vàng nắm c.h.ặ.t cơ hội thu mua lòng giúp cô nương: "Từ đến nay cô nương đều đối xử với cực , ngươi cũng đừng lo lắng quá mức, nhớ kỹ lòng của cô nương là ."

Nguyệt Lan nàng như thế, vội vàng quỳ xuống tỏ lòng trung thành, Ngụy Niên duỗi tay ngăn , khẽ : "Ngươi và những khác phủ cùng ngày, hẳn là hiểu họ hơn , ngươi chọn một ít quà cho họ giúp nhé."

Khóe mắt Nguyệt Lan ửng hồng, nàng nghẹn ngào đồng ý: "Vâng."

Chủ tớ dạo cửa hàng vải vóc , đó tới cửa hàng trang sức, Trân Bảo Các vân vân, Ngụy Niên tay cực kì hào phóng, tới một canh giờ mà xe ngựa chứa nổi nữa.

Ngụy Niên bèn sai Nguyệt Lan và phu xe mang đồ về đến đón họ .

Khi phu xe và Nguyệt Lan thì thấy Đông Tẫn đang trông coi một đống đồ to mua, chờ ở đầu đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-34.html.]

Phu xe theo họ hôm nay là của Ngụy gia, thấy Ngụy Niên tay hào phóng như thì vô cùng kinh ngạc.

Trên đường về, dò hỏi Nguyệt Lan: "Hai xe đồ tốn ít tiền , cô nương nhiều tiền thế?"

Nguyệt Lan dựa theo lời dặn của Ngụy Niên, đáp: "Thái t.ử điện hạ cho cô nương."

Sau đó phu xe hỏi thêm, nhưng nàng lên tiếng nữa.

Bây giờ trong phủ sớm truyền tin trong viện Hạnh Hòa ngoài Đông Tẫn thì đều là tai mắt của Thái t.ử điện hạ, Nguyệt Lan , phu xe cũng dám gặng hỏi tiếp.

Lại xếp đầy một xe, Ngụy Niên mới miễn cưỡng dừng tay.

Nàng dạo thấy mệt, dẫn Đông Tẫn Nguyệt Lan lâu nghỉ ngơi. Đông Tẫn bận rộn đối chiếu tiền bạc với Nguyệt Lan, còn Ngụy Niên thì ngẩn ngoài cửa sổ.

Nàng đang nghĩ, gió đông mà Thái t.ử tới là gì.

bây giờ nàng manh mối, nghĩ thế nào cũng .

Không bao lâu, truyền đến tiếng hô kinh ngạc của Đông Tẫn: "Cô nương, chỉ còn hơn một trăm hai mươi lượng."

Ngụy Niên giật : "Còn nhiều á?"

Nàng mua nhiều , mà vẫn thừa hơn một trăm lượng.

Ngụy Niên khỏi nghĩ thầm, cả bằng tiền nàng chôn hai t.h.i t.h.ể, nếu nàng chôn nhiều một chút…

Ngụy Niên lắc đầu, ép bản ngừng suy nghĩ đáng sợ !

Đông Tẫn: "... Cô nương, chúng mua nữa ?"

Ngụy Niên đang mở miệng, đầu cầu thang lập tức truyền đến tiếng động, nàng ngước mắt, thấy một vị cố nhân.

Bàn tay đang cầm chén của Ngụy Niên bỗng dưng siết c.h.ặ.t.

Nếu cộng thêm cả kiếp , nhiều năm nàng gặp nàng .

Con gái duy nhất của Tề gia, Tề Vân Hàm.

Cô nương Tề gia nâng niu hết mực, từ bé cưng chiều. Trên lúc nào cũng là lụa là gấm vóc, toát lên vẻ sang trọng quý phái. Thậm chí, ngay cả giày thêu cũng khảm trân châu. Mọi vây quanh nàng , đến cũng nha bà t.ử theo sát, sợ nàng vấp ngã va chạm.

Cô nương lớn lên trong sự nuông chiều, mang theo vẻ hồn nhiên trong sáng rành thế sự. Đôi mắt sáng long lanh của nàng khác khiến khó lòng mà yêu mến.

Đây còn là thứ Ngụy Ngưng thể hiện ?

So sánh hai , lập tức cao thấp.

Ngụy Ngưng vĩnh viễn thể giả thành Tề Vân Hàm, nàng khí chất sạch sẽ nhiễm bụi trần Tề Vân Hàm.

lúc Tề Vân Hàm cũng sang, đối diện với ánh mắt của Ngụy Niên, nàng khẽ sững một chút, đó về phía Ngụy Niên.

Giữa những làn váy tung bay, đóa hoa sơn đỏ thắm thoáng ẩn thoáng hiện, tựa như tiểu tiên t.ử rơi xuống phàm trần.

Vào lúc nàng tới, Ngụy Niên chậm rãi dậy, Đông Tẫn và Nguyệt Lan cũng vội vàng lên lùi lưng Ngụy Niên.

"Tề cô nương."

Tề Vân Hàm đáp lễ: "Ngụy nhị cô nương."

Ngụy Niên nụ hề đề phòng mặt đối phương, cảm xúc trong lòng cực kỳ phức tạp.

Kiếp , nàng vì nàng mà c.h.ế.t, nàng cũng c.h.ế.t vì nàng, rõ ràng là hai quá nhiều giao tiếp, nhưng Ngụy gia cưỡng ép kéo vận mệnh của cả hai giao , khiến cho mỗi cửa nát nhà tan.

"Lần chờ Ngụy nhị cô nương, là tiếc nuối, ngờ hôm nay gặp ở đây." Tề Vân Hàm .

Tiếc nuối?

Ngụy Niên khẽ nhíu mày, dịu giọng mời: "Gặp chính là duyên phận, thể may mắn mời Tề cô nương cùng uống chén nhỏ?"

Dựa theo lối sinh hoạt của nàng, nàng vốn cơ hội kết giao với Tề Vân Hàm, là Ngụy Ngưng giới thiệu cho họ .

Bây giờ suy nghĩ một chút, khi đó nàng và Tề Vân Hàm rơi bẫy, Ngụy gia sợ nàng quen quan to quyền quý, giới thiệu đích nữ nhà Nam viện sử viện Tuyên Huy, kiêm phó sử viện Xu Mật cho nàng chứ.

"Ta cũng đang ý ." Tề Vân Hàm nâng tà váy xuống, từng cử chỉ đều toát lên vẻ quý phái bẩm sinh.

Ngụy Niên đột nhiên hiểu tại Ngụy Ngưng chọn trúng Tề Vân Hàm.

Có lẽ chỉ vì phận của nàng , còn bởi vì cốt cách một hai toát từ nàng , Tề Vân Hàm tồn tại, Ngụy Ngưng vĩnh viễn chỉ thể biến thành kẻ nền.

"Sao hôm nay Ngụy nhị cô nương ngoài một , Ngưng Nhi ?" Tề Vân Hàm hỏi.

Nghe hai tiếng Ngưng Nhi vô cùng mật, Ngụy Niên thoáng chốc sững sờ, đó nàng đột nhiên nhớ , lúc Ngụy Ngưng giới thiệu Tề Vân Hàm từng rằng tính cách nàng và Tề Vân Hàm hợp , là bạn .

Tề Vân Hàm , trong lòng nàng coi là bạn sớm nảy sinh ác ý với nàng .

Vân Mộng Hạ Vũ

"Cũng một thời gian gặp Tam , điều hai ngày vô tình hạ nhân hình như hẹn đích cô nương nhà Lễ bộ Thị lang ngoài thành ngắm hoa, gần đây Tề cô nương gặp Tam ?" Ngụy Niên bình tĩnh .

Tề Vân Hàm nhẹ nhàng nhíu mày, vẻ mặt thất vọng: "Không ."

Ngụy Niên vờ như thấy, giọng điệu hết sức dịu dàng, : "Tề cô nương ăn điểm tâm gì, hôm nay mời."

Ngụy Ngưng từng chặn đường ít cô nương bắt chuyện với nàng, nàng chỉ cướp một Tề Vân Hàm, quá đáng đúng ?

--------------------

Tác giả lời :

Nhiều năm

"Ngụy cô nương trở thành bạn của Tề cô nương như thế nào ?"

Tề Vân Hàm: "Hôm đó lâu, Niên Niên mời ăn điểm tâm, còn tặng quà cho , qua , thế là chúng thành bạn ."

Niên Niên bình tĩnh đáp: "Ta cướp ."

 

Loading...