Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 32
Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:18:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thái t.ử sợ nóng, từ đến nay ăn mặc đơn bạc, hôm nay chỉ mặc một cái áo bào tay áo rộng màu đen, bên trong là một cái trung y dài màu mực, chỉ buộc bằng một sợi đai lưng cùng màu, mà bây giờ thứ Ngụy Niên cầm trong tay, chính là đai lưng của Thái t.ử...
Chử Yến cảm giác bên hông chợt buông lỏng, gần như cúi đầu cùng lúc với Ngụy Niên.
Đai lưng màu mực trong bàn tay trắng như tuyết, gợi vô suy nghĩ kiều diễm.
Chử Yến: "...?!"
Ngụy Niên: "...?!"
Sâu trong mắt Chử Yến hiện lên nhiều loại cảm xúc, cuối cùng, cố gắng bình tĩnh hỏi: "Ngươi gì thế?"
Ngụy Niên cứng đờ ngẩng đầu Chử Yến, khuôn mặt đỏ lên: "Thần nữ cố ý, điện hạ tin ?"
Nàng căn bản đặt tay lên đai lưng từ lúc nào và như thế nào! Càng là giật nó xuống như thế nào!
hiện tại đai lưng của đang trong tay của nàng, mặc nàng trăm cái miệng cũng giải thích rõ .
Quả nhiên, ánh mắt Chử Yến u tối chằm chằm nàng, hiển nhiên là đang với nàng, tin.
Ngụy Niên nắm c.h.ặ.t cái đai lưng phỏng tay, nước mắt.
Đây là thứ ba nàng tìm kẽ đất chui xuống trong hôm nay.
Trường Phúc vụng trộm liếc qua, đó hít sâu một , hoảng sợ khép miệng.
"Ông trời ơi..."
Kích, kích thích thế cơ ?
Tô Cấm cũng đầu , khuôn mặt nàng bỗng cứng , đó vội vàng đầu, lỗ tai đỏ bừng.
Ngụy Niên còn một màn thấy, luống cuống sắp : "Điện hạ, thần nữ thật sự cố ý, thần nữ cũng , ..."
"Lại cởi đai lưng của Cô." Chử Yến lòng tiếp giúp nàng.
Khóe mắt Ngụy Niên ngấn lệ: "... Điện hạ."
Chử Yến hừ lạnh, : "Ngươi định đây thu hút khác đến, là tranh thủ thời gian tiêu hủy chứng cứ?"
Ngụy Niên giật thót, giống như chỉ mấy chữ tiêu hủy chứng cứ, nàng vô thức vò đai lưng thành cục chuẩn ném , còn kịp tay Chử Yến nắm lấy cổ tay.
Thái t.ử nghiến răng nghiến lợi, gằn từng chữ một: "Ngươi tiêu hủy chứng cứ như thế ? Thế thì Cô về kiểu gì?"
Ngụy Niên ngơ ngẩn: "..."
Nàng chậm rãi cúi đầu, nữa vùi bản xuống lòng đất.
"Thần nữ sai ."
Chử Yến nâng tay xoa bóp ấn đường: "Còn thất thần gì."
Ngụy Niên giật hồn, vội vàng gỡ cái đai lưng vò thành cục , nhưng đai lưng nếp uốn, nàng dè dặt Chử Yến, mong phát hiện, nhưng mới ngẩng đầu đối diện với con ngươi thâm trầm của đối phương.
Ngụy Niên run lên, vội vàng cúi xuống cuống quýt vuốt đai lưng, thấy Thái t.ử khó dễ, nàng mới nín thở cẩn thận tới gần , hai tay vòng qua eo buộc đai lưng cho .
Ước chừng là bởi vì quá hồi hộp, chút hổ, trong lúc nhất thời nàng luống cuống tay chân, một lúc lâu mới miễn cưỡng giúp Thái t.ử mặc chỉnh tề.
Chử Yến nữ t.ử đang cúi đầu giả chim cút mặt, đưa tay nâng cằm nàng lên, trầm giọng : "Lá gan của ngươi nhỏ, giữa ban ngày ban mặt mà dám xằng bậy!"
Vân Mộng Hạ Vũ
Ngụy Niên vô tội .
Nàng thật sự cố ý, mới chịu tin.
"Lần ở phòng ngủ hẵng loại chuyện , hiểu ?"
Đầu óc Ngụy Niên bỗng nổ vang đùng đùng.
Nàng khiếp sợ Chử Yến, đang cái gì? Phòng ngủ gì? Làm loại chuyện nào?
"Thần nữ thật sự cố ý..."
"Được , Cô rộng lượng, so đo với ngươi." Chử Yến buông nàng , tiếp tục : "Cô nhớ là, ngươi thiếu bạc?"
Mặt Ngụy Niên vẫn còn nóng rực, nàng hoảng sợ lắc đầu: "Điện hạ, thần nữ bán ."
Chử Yến: "..."
Sau một lúc lâu, Thái t.ử tức giận vỗ đầu nàng, chất vấn: "Nữ t.ử , trong đầu ngươi chứa cái gì thế!"
Ngụy Niên: "..."
Hóa là nàng hiểu lầm.
Hôm nay thực sự trải qua quá nhiều hổ mà đời thể gánh chịu, da mặt Ngụy Niên rèn luyện cũng dày thêm đôi phần, nàng vò mẻ sợ sứt : "Cho nên điện hạ cho thần nữ bạc mà cần trả ?"
Chử Yến: "Hừ, nghĩ lắm."
Ngụy Niên mặt đổi sắc .
"Giúp Cô việc, thể cầm bạc."
Ngụy Niên sững sờ, trực giác bạc của Thái t.ử dễ kiếm như : "Ví dụ như?"
Chử Yến chỉ chuồng sói: "Cho ăn một , một trăm lượng."
Quả nhiên!
Ngụy Niên chút do dự lắc đầu.
Bạc nàng kiếm !
"Sói bay , độ cao nó lên nổi." Chử Yến từng bước dụ dỗ: "Ngươi là đang tự dọa , ngươi cho ăn một , chuyện gì ?"
Ngụy Niên vẫn lắc đầu.
Chử Yến chằm chằm nàng trong chốc lát, móc từ một con d.a.o găm, rằng đặt lòng bàn tay Ngụy Niên: "Còn nhớ nó ?"
Đương nhiên là Ngụy Niên nhớ, đây là con d.a.o găm g.i.ế.c Xuân Lai.
"Nó tên là Tuyết Cốt, c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn." Chử Yến từ từ : "Nếu như gặp nguy hiểm, tự vệ là hết, ngươi nhớ kỹ, sói sợ lửa, nếu như đến giây phút sống c.h.ế.t, là vô dụng, sống, thì bình tĩnh, tay , nhất là thể lấy mạng kẻ địch chỉ trong một đòn.”
Ngụy Niên ngơ ngác d.a.o găm, Thái t.ử gì.
Chử Yến đột nhiên kéo tay nàng, ấn lên n.g.ự.c : "Nhớ kỹ vị trí , lúc tính mạng đe dọa, thể chút do dự đ.â.m về phía đối phương."
Không Ngụy Niên dọa sợ quá mà nàng : "Điện hạ dạy thần nữ, sợ thần nữ..."
"Người g.i.ế.c Cô hàng ngàn hàng vạn, nhưng ai thành công, Cô khuyên ngươi từ bỏ suy nghĩ , bằng thì..." Chử Yến chút để ý, nhẹ nhàng vỗ về mặt nàng: "Thật đáng tiếc."
Ngụy Niên cầm d.a.o găm, khẽ ồ một tiếng.
Nàng vẫn hiểu, việc đưa d.a.o găm cho nàng ý nghĩa gì?
"Ngươi kiếm tiền ?" Chử Yến đột nhiên .
Ngụy Niên ngẩng đầu, chớp mắt mấy cái: "... Không lắm?"
" Cô cảm thấy ngươi ."
Ngụy Niên: "..."
Cứ việc thẳng là t.r.a t.ấ.n nàng kiểu gì là !
Chử Yến hiểu ý nàng, khẽ nhướng mày, kéo nàng ngoài : "Dạo mà, biệt viện của Cô yên , mỗi ngày đều nhiều mạng Cô."
Ngụy Niên chợt bừng tỉnh, cúi đầu d.a.o găm, là bảo nàng g.i.ế.c chứ?
"Nếu ngươi thể g.i.ế.c c.h.ế.t thích khách, g.i.ế.c một Cô cho ngươi mười vạn lượng." Thái t.ử dễ như trở bàn tay thấu tâm tư của nàng, : "Vàng."
Ngụy Niên: "..."
Hắn giàu thật.
nàng kiếm tiền ...
"Thần nữ g.i.ế.c ."
Chử Yến lườm nàng: "Không g.i.ế.c , nhưng một việc chắc chắn ngươi ."
Ngụy Niên cầm d.a.o găm, hai mắt sáng lên: "Việc gì?"
Hiện tại đúng là nàng thiếu tiền, nhưng trong viện còn gì thể bán, tay hào phóng như , nếu thể , nàng thể mạo hiểm thử một . Sau đó, nàng thấy Thái t.ử lạnh nhạt mở miệng:
"Chôn xác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-32.html.]
Ngụy Niên dừng bước: "...?"
Nàng thật sự thể tin thấy gì, trợn to mắt Chử Yến: "Hả?!"
Trường Phúc và Tô Cấm cũng hẹn mà cùng về phía Thái t.ử: "..."
"Cô thiếu cung nữ, biệt viện nhiều việc thích hợp với ngươi, g.i.ế.c ngươi g.i.ế.c , cho sói ăn thì ngươi sợ, nghĩ tới nghĩ lui, Cô cảm thấy chôn xác vẫn thích hợp ngươi hơn, c.h.ế.t thể nhảy dựng lên đ.á.n.h ngươi, gì sợ." Dường như Chử Yến hề đang chuyện đáng sợ gì, giọng vô cùng bình thản.
"Chôn một cái xác, một ngàn lượng."
Trên mặt Ngụy Niên còn chút cảm xúc nào.
Hắn nổi điên gì đây!
"Hôm qua nhiều thích khách tới quá, mới g.i.ế.c hết, đám cũng phạt quỳ vì thu tiền nhận chép sách giúp ngươi, đến bây giờ còn chôn xong, ngươi hỗ trợ, cũng coi như là đến nơi đến chốn, lý cớ."
Trường Phúc Chử Yến bằng vẻ mặt phức tạp.
Điện hạ ngài xem đang gì ?
Ngụy Niên c.ắ.n c.h.ặ.t môi, Chử Yến: "Thần nữ, thể kiếm tiền ?"
"Chín trăm lượng."
Sắc mặt Ngụy Niên trắng bệch: "... Điện hạ."
Chử Yến: "Tám trăm lượng."
"Thần nữ cho sói ăn."
Thái t.ử đầu: "Hôm nay ngươi bỏ lỡ vụ ăn , bảy trăm lượng."
Ngụy Niên chằm chằm , lên tiếng nữa.
Nàng , thật sự nàng việc, đang mượn cớ dọa nàng, tất cả những chuyện nền phía cũng là vì chuyện cuối cùng , chôn xác.
Hôm nay nàng cũng !
Nếu như cầu xin, nàng chỉ lấy tiền, còn vẫn !
Ngụy Niên hít sâu một : "Vậy thì, việc lúc coi như bỏ qua?"
Chử Yến vẻ bất ngờ: "Đầu óc cũng nhanh nhạy đấy."
"Chẳng qua ngươi nghĩ nhiều , Cô chỉ cho ngươi kiếm ít tiền thôi, ngươi đây?"
Ngụy Niên chằm chằm , lên tiếng.
"Yên tâm, Cô lời gói vàng, chuyện hôm nay, giải quyết trong hôm nay."
Ngụy Niên nhắm mắt , khẽ c.ắ.n môi: "Làm!"
Không chỉ là chôn xác thôi !
Quỷ nàng cũng , còn sợ chôn xác chắc?
Chử Yến như thể sợ nàng đổi ý, dựng thẳng ngón cái: "Gan đấy."
"Phong Thập Cửu!"
Sau một lúc lâu, yên tĩnh im ắng.
Trường Phúc tiến lên: "... Tiểu Thập Cửu đang phạt quỳ chép sách."
Chử Yến ồ một tiếng, về phía Trường Phúc: "Vậy thì ngươi ."
"Ngươi chôn xác với Ngụy cô nương, đếm cẩn thận cho Cô, một cái... bảy trăm lượng."
Trường Phúc: "..."
Hắn nên tới đây!
"Điện hạ, thị vệ đến báo, chôn xong."
Ngụy Niên thầm vui mừng, trong mắt nổi lên ánh sáng.
"Thật ?" Chử Yến : "Nhanh thế ?"
Nụ giả lả mặt Trường Phúc vỡ nát : " , hôm qua thị vệ chôn đến tận nửa đêm đấy ạ."
Biểu cảm mặt Thái t.ử hề đổi: "Vậy thì đào , chôn !"
Trường Phúc: "..."
Điện hạ phát điên gì , nhất định hành hạ Ngụy cô nương như thế.
Ánh sáng trong mắt Ngụy Niên tiêu tan.
"... Điện hạ, bới bao nhiêu?" Trường Phúc hỏi với gương mặt vô cảm.
Thái t.ử: "Xem Ngụy cô nương thể chôn bao nhiêu thì bới bấy nhiêu."
Trường Phúc vui mừng.
"Ít nhất mười cái."
Mặt Trường Phúc sụp xuống: "..."
Lúc sắp Chử Yến với Ngụy Niên: "Chôn xong thì đến tìm Cô."
Ngụy Niên uốn gối: "Vâng."
Nàng cảm thấy g.i.ế.c Thái t.ử.
Sau khi Chử Yến rời , Trường Phúc sang Ngụy Niên, thở dài: "Cô nương, mời."
Cũng đời Ngụy cô nương tạo nghiệp gì, chọc điện hạ nhà bọn họ.
-
Tô Cấm theo Chử Yến, trái lo nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn tiến lên mấy bước, khẽ: "Điện hạ."
"Nói."
Tô Cấm châm chước từ ngữ một lúc : "Nếu điện hạ thật sự thích Ngụy cô nương, bằng cho nàng danh phận , dù cũng là cô nương phủ thị lang, con gái nhà quan đắn, nếu điện hạ ... cũng nên cưới về. Đang ở bên ngoài, giữa ban ngày ban mặt mà như , cho thanh danh của cô nương..."
Bước chân Chử Yến ngừng , về phía Tô Cấm.
Tô Cấm lẳng lặng cúi đầu.
Qua một hồi lâu, Chử Yến mới hiểu Tô Cấm gì, c.ắ.n răng : "Là nàng cởi, Cô chạm nàng!"
Tô Cấm sững sờ: "Gì cơ ạ?"
"Hôn cũng tính?" Chử Yến hỏi.
Tô Cấm còn lấy tinh thần: "... Đương, đương nhiên."
Chử Yến suy nghĩ một hồi, tiếp tục lên phía : "Được."
Tô Cấm vui mừng vội vã theo : "Vậy điện hạ chuẩn cho nàng danh phận gì..."
"Lần Cô để thấy là ."
Tô Cấm: "..."
Ý nàng là như ?
Được , coi như việc vội, nhưng mà...
"Sao điện hạ cố ý sai Ngụy cô nương chôn xác? Nô tỳ thấy Ngụy cô nương vốn dọa nhẹ."
Trong mắt Chử Yến hiện lên tia u tối: "Cô , Cô thích nàng, nàng giống như Cô."
Nàng quá sạch sẽ, bọn họ sẽ xứng đôi.
Vả một chuyện, gặp nhiều sẽ sợ nữa.
--------------------
Tác giả lời :
Thái t.ử: "Cô nuôi sói, nàng cũng cho nó ăn, Cô g.i.ế.c thích khách, thì nàng chôn xác!"
Không thể học Thái t.ử, đại khái là nam chính đầu tiên theo đuổi cô nương nhà bắt chôn xác, tư duy bình thường!!!