Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:18:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chử Yến nhận chữ của nàng, nhưng nét chữ xinh , giống do chính tay nàng .

Chử Yến đầy ẩn ý: "Lấy thêm."

Trường Phúc đưa tay, : "Đổ , lấy ở giữa."

Trường Phúc giật một cái: "..."

Hắn miễn cưỡng lấy lòng: "Điện hạ..."

"Lấy!"

Trường Phúc chỉ thể kiên trì sai thị vệ đổ , chọn một quyển ở giữa đưa tới.

Chử Yến mở , lắc tay.

Thái t.ử quyển kinh thư với nét xiêu xiêu vẹo vẹo, đầy rẫy chữ sai tay, c.ắ.n răng: "Thứ quỷ gì!"

Tìm hỗ trợ cũng che giấu nét chữ, cái thứ chữ như gà bới để lừa gạt ?

"Lấy thêm!"

Trường Phúc tự Ngụy cô nương gạt , cam chịu tiện tay cầm một quyển trình lên, quyển vẫn là chữ như gà bới, hơn nữa nét chữ đổi: "Tiếp tục!"

Đời Chử Yến từng thấy nét chữ nào như , hôm nay lập tức gặp mấy loại, quả thực là mỗi loại một kiểu!

Sau khi lặp lặp mấy như , Chử Yến chằm chằm cuốn kinh thư Trường Phúc đưa qua lâu.

Trường Phúc hiếu kì rướn cổ lên , nhưng thấy gì cả.

Qua một hồi lâu, Thái t.ử mở kinh thư , về phía Tống Hoài, lạnh lùng : "Nét chữ , cảm giác quen mắt nhỉ?"

Tống Hoài liếc mắt, khóe môi giật một cái.

Đương nhiên là quen , điện hạ tự dạy dỗ thể quen ?

Vân Mộng Hạ Vũ

Trường Phúc cũng ngơ ngác, xích gần kỹ một lúc, đó khiếp sợ chỉ kinh thư: "Cái … đây ... … Phong, Phong..."

Sắc mặt Thái t.ử càng ngày càng khó coi, Trường Phúc “Phong” nữa, cúi đầu ngậm miệng .

"Phong Thập Cửu, lăn đây cho Cô!" Chử Yến c.ắ.n răng .

Một giây , thiếu niên trong tẩm điện của Thái t.ử, đôi mắt ngừng liếc xuống đống kinh thư mặt đất, vẻ chột vô cùng rõ ràng, thậm chí còn cần hỏi ...

"Ngươi tạo phản đúng ?" Chử Yến tức đến nhe răng trợn mắt.

Phong Thập Cửu lập tức quỳ xuống, dám lên tiếng.

Chử Yến đang đá cho một phát, Tống Hoài ngăn cản.

Chẳng lúc nào y cầm một quyển kinh thư lên, giọng điệu rõ: "Điện hạ đừng nóng vội."

Chử Yến sang phía y, thấy y lật quyển kinh thư đang cầm trong tay .

Nét chữ quen thuộc bên khiến tất cả ở đây trầm mặc.

Chử Yến: "..."

Trường Phúc: "..."

Hắn lấy tay che mặt, hai điên ?

"Phong Thập, lăn tới đây!"

Chử Yến nữa quát.

Phong Thập thông minh hơn Phong Thập Cửu một chút, thấy chuyện lộ thì bước lập tức quỳ xuống.

Chử Yến mới nâng chân lên, Tống Hoài mở một quyển nữa, trong giọng điệu dường như còn mang theo ý : "Còn nữa đây ."

Lần , trong phòng ngủ trầm mặc lâu hơn.

Bởi vì nét chữ quen thuộc quyển kinh thư tay Tống Hoài, thuộc về thủ lĩnh ám vệ, Phong Nhất.

Chử Yến tức đến đau đầu: "Phong, Nhất!”

Trường Phúc Phong Nhất quỳ mặt đất cúi đầu gục mặt, hai mắt chấn động, cả như sét đ.á.n.h.

Tiểu Thập Cửu, Tiểu Thập hồ đồ thì cũng thôi, từ đến nay Phong Nhất thận trọng, ...

Mười chín ám vệ thuở thiên hạ mới yên , bệ hạ lo lắng điện hạ gặp nguy hiểm, bảo điện hạ tự đến ám vệ doanh chọn.

Điện hạ ghi hận bệ hạ vì chuyện Hoàng hậu nương nương nhảy xuống tường thành, hòa giải với bệ hạ, khi chọn xong thì tự mang , xây ám vệ doanh đích bồi dưỡng.

Thân phận của Tống đại nhân đặc thù, xuất thế gia vọng tộc, chút phương pháp, mời một vị giáo đầu từ chỗ nào, phụ trách dạy tiểu ám vệ võ công.

điện hạ còn cho bọn họ học chữ, điều lúc quan hệ giữa điện hạ và bệ hạ đang rơi bế tắc, điện hạ cầu bệ hạ mời phu t.ử cho đám tiểu ám vệ, bèn tự học dạy cho đám nhóc , như thế ngày qua ngày, tất nhiên là điện hạ vô cùng quen thuộc với nét chữ của họ.

Có khi điện hạ kịp xem bài tập của bọn họ, Tống Hoài sẽ kiểm tra , Trường Phúc Tô Cấm cũng thường xuyên xem xét bài tập bọn họ nộp lên, cho nên bọn họ đều quen thuộc với nét chữ của mười chín ám vệ.

Trường Phúc im lặng thở dài.

Hiện tại thật sự rốt cuộc thì vì cái gì mà mấy tên dám giúp Ngụy cô nương!

sự tình còn lâu mới kết thúc.

Một khắc , ngoài Phong Thập Bát theo Ngụy cô nương, mười tám ám vệ quỳ thành một loạt trong tẩm điện của Thái t.ử, nào nấy cúi đầu, giống một bầy chim cút.

Trường Phúc c.h.ế.t lặng.

Thái t.ử tức .

"Được, giỏi, giỏi lắm!" Chử Yến chống nạnh, c.ắ.n răng nghiến lợi quát: "Nào, từng đứa một, tự nhận quyển về cho Cô!”

Sau một loạt tiếng sột soạt, mặt mỗi một ám vệ chất đầy kinh thư, kinh thư ai nhận chỉ còn gần một nửa.

Chử Yến từng một, toát lạnh: "Có Cô nên khen các ngươi bản lĩnh hả, g.i.ế.c địch, thể chấp b.út chép kinh thư, , siêu độ cho bọn chúng hả, hả?"

Một bầy chim cút dám thở mạnh.

"Nào, ai trình bày cho Cô , xảy chuyện gì?"

Đại khái là tức quá, Thái t.ử dứt khoát kéo một cái ghế qua, hỏi.

Hắn , rốt cuộc thì nữ nhân dùng thủ đoạn gì, thể khiến ám vệ mà tự tay bồi dưỡng giúp nàng như !

Cuối cùng các ám vệ cũng động tác, bọn họ hẹn mà cùng về phía út cưng chiều nhất.

Út Phong: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-28.html.]

Hắn vô tội nháy mắt mấy cái, mấy bắt nạt nhỏ tuổi nhất đấy ?

Các ám vệ khác dùng ánh mắt trả lời , , bắt nạt ngươi vì ngươi cưng chiều nhất.

"Phong Thập Cửu, ngươi thể bắt đầu bào chữa ." Thái t.ử .

Phong Thập Cửu dè dặt Thái t.ử, chút do dự bán Phong Thập Bát: "Là Phong Thập Bát tới tìm chúng ."

Thái t.ử nhíu mày: "Ồ?"

"Nàng Ngụy cô nương nhờ chúng hỗ trợ chép kinh thư, ban đầu chúng dám, nhưng Phong Thập Bát , điện hạ thích Ngụy cô nương, việc chép kinh thư như là trách phạt, thật là tình thú giữa ngài và Ngụy cô nương. Chúng thuộc hạ, tất nhiên nên hết lòng hết vì chủ nhân, tác hợp mối lương duyên trời ban , cho nên, chúng đồng ý."

"Nàng còn , Ngụy cô nương còn tìm hạ nhân trong Hạnh Hòa viện hỗ trợ, đến lúc đó cho dù chuyện bại lộ, điện hạ cũng sẽ chúng cũng hỗ trợ."

Chử Yến xong thì trầm mặc nửa ngày, xoa bóp ấn đường, dạy bọn họ võ công, tập , quên lắp não cho bọn họ, nếu thì đám tin cái cớ vớ vẩn, hề hợp lý !

Tống Hoài đổ thêm dầu lửa: "Không còn gì khác?"

Phong Thập Cửu ngước mắt y một cái, nhỏ giọng : "Ngụy cô nương còn trả thù lao cho chúng ."

Chử Yến khẽ giật : "Bao nhiêu?"

Phong Thập Cửu: "Một mười lượng bạc."

Chử Yến: "..."

Một mười lượng, mười chín là một trăm chín mươi lượng!

Không nàng nàng nghèo, Ngụy gia cắt xén nàng , nàng tiền ? Một trăm chín mươi lượng ?!

Nữ nhân thật sự là gan to bằng trời, lợi dụng tính, còn dám lừa !

"Thị vệ cũng tham dự." Đột nhiên, Phong Thập Cửu .

Chử Yến đầu: "Hử?"

Tống Hoài đang khoanh tay xem trò vui: "Hả?"

Phong Thập Cửu ngẩng khuôn mặt vô tội lên: "Có mười mấy lận!"

Mặc dù những ám vệ còn lên tiếng, nhưng trong lòng đồng thời , lắm!

Ở Đông cung địa vị của Tống Hoài chỉ ở một , quyền điều động tất cả , nhưng thuộc hạ của y là thị vệ Đông cung, mà mười chín ám vệ thì trực thuộc Thái t.ử.

Y xem náo nhiệt chê chuyện lớn bắt từng ám vệ tới, ám vệ đương nhiên khó chịu, nhưng cũng dám , chỉ tên đầu đất Phong Thập Cửu dám trả thù.

Chử Yến chậm rãi về phía Tống Hoài.

Sắc mặt Tống Hoài dần âm u: "..."

Chử Yến đầu, thấy ám vệ lặng lẽ giơ ngón tay cái lên với Phong Thập Cửu.

Chử Yến: "..."

Thái t.ử đỡ trán, một lúc lâu mới trừng mắt Tống Hoài: "Bảo của ngươi lăn tới đây cho Cô!"

Tống Hoài giật giật môi, nhưng cuối cùng vẫn gì, cửa, điều từ bóng lưng toát khí lạnh thể , tâm trạng Tống Thống .

Đây đại khái gọi là hóng hớt hóng tới chuyện của !

Nửa khắc , mười một thị vệ ngoài tẩm điện.

Trong tẩm điện sắp chứa nổi, Thái t.ử bảo bọn họ lượt nhận phần mà chép.

Một khắc , Thái t.ử trong phòng ngủ mười tám ám vệ mà nên gì cho , Tống Hoài thì yên lặng hành lang mười một thị vệ.

Không khí trong phòng tràn ngập quái dị, Trường Phúc cúi đầu dám thở mạnh.

Đây đều là chuyện gì chứ!

Một rương kinh thư khiến biệt viện ầm ĩ gà bay ch.ó sủa, thật sự khiến gì cho .

Không qua bao lâu, mới truyền tới tiếng gầm nghiến răng nghiến lợi của Thái t.ử: "Cút hết ngoài cho Cô!"

"Thích chép sách thì ngoài quỳ hiên chép, mỗi một trăm , lúc nào chép xong thì cút về!"

Tống Hoài lạnh nhạt mười một thị vệ: "Nghe thấy hết ?"

Một hàng đồng loạt đáp: "Vâng."

Tống Hoài xoa bóp ấn đường: "Biến!"

Tô Cấm xuống núi một chuyến, khi về thì thấy một hàng dài quỳ mái hiên, thi múa b.út thành văn, hoảng sợ gọi một cung nữ đến hỏi: "Xảy chuyện gì?"

Cung nữ cũng rõ lắm, mơ hồ: "Hình như là chép kinh thư giúp Thập Bát cô nương, còn nhận tiền công."

Tô Cấm xong thì đại khái cũng hiểu rõ.

Nàng sửng sốt tại chỗ, mất một lúc lâu mới hồn.

Lúc nàng nên đám quá to gan, nên khen Ngụy nhị cô nương quá can đảm!

Tô Cấm yên lặng qua hành lang quỳ đầy , về phía phòng ngủ của Thái t.ử, còn bước thấy Trường Phúc đang kêu oan: "Nô tài oan uổng, nô tài thật sự chuyện gì nên với Tiểu Thập Bát. Chỉ là... chỉ là hôm đưa Ngụy nhị cô nương về, Tiểu Thập Bát điện hạ dặn nàng chằm chằm Ngụy nhị cô nương, nếu như Ngụy nhị cô nương còn dám liên lụy tới điện hạ thì g.i.ế.c c.h.ế.t bất luận tội, Tiểu Thập Bát chắc lắm nên đến hỏi nô tài, nô tài mới với nó là , còn gì cả, thật đó, điện hạ ngài tin tưởng nô tài."

Khóe môi Tô Cấm giật giật.

Nàng ở cửa đầu một hàng dài ám vệ và thị vệ đang chép sách, khẽ lắc đầu.

Người đời đều điện hạ dễ giận thích g.i.ế.c ch.óc, nhưng tay điện hạ lấy một oan hồn, ngược điện hạ vô cùng dung túng của , nếu thì cho đám thêm một trăm lá gan, bọn họ cũng dám loại chuyện .

Ám vệ vốn là thể lộ ngoài ánh sáng, cả đời đều tự do, cũng vui sướng buồn giận. Thái t.ử điện hạ bạo ngược thất thường trong mắt đời tự tay dạy bọn họ chữ, kiềm chế bản tính của bọn họ, cho phép bọn họ lớn lên một cách bình thường, mới khiến bọn họ sức sống.

Thật năm đó, điện hạ mang từ ám vệ doanh hoàng gia về tổng cộng hai mươi .

Có một mới khỏi ám vệ doanh lâu c.h.ế.t.

Đó là một tiểu cô nương, gầy yếu, lúc c.h.ế.t là c.h.ế.t, khi đó điện hạ còn nhỏ tuổi, mới mất mẫu , sợ từ biệt nhất, từ đó về điện hạ đối xử với những còn vô cùng cẩn thận, sợ cẩn thận nuôi c.h.ế.t .

Thập Cửu đặc biệt cưng chiều, chỉ vì là út, trong đó còn một nguyên nhân lớn là khi còn bé từng mắc bệnh nặng, suýt chút nữa thì , là Thái t.ử điện hạ đích trông chừng bên giường mới cứu .

Tiếng gió lớn dần, kèm theo tiếng sấm chớp.

Tô Cấm phòng ngủ, tiếng kêu oan của Trường Phúc vẫn còn kết thúc.

Nàng cong môi.

Gây họa lớn như , điện hạ cũng nỡ phạt quỳ ngoài sân mà là quỳ mái hiên mưa tạt, nhưng những thần t.ử giả tạo tự tùy ý đ.á.n.h g.i.ế.c hạ nhân , thể lời nghiêm nghĩa chính trách điện hạ tính tình tàn bạo, xứng Thái t.ử, ngẫm mới thấy thật châm chọc.

Đến tối cơn mưa vẫn rơi xuống, Tô Cấm sai cung nữ đưa đệm chăn tới cho đám đang ngủ xiêu vẹo mái hiên.

Khi đêm khuya tĩnh, ai cửa phòng Thái t.ử mở một khe hở nhỏ.

 

Loading...