Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:18:49
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngụy Niên căng thẳng nín thở tập trung, thấy Đông Tẫn kinh ngạc : "Kinh thư?"
Ngụy Niên ngẩn , đó chậm rãi dậy sang thì thấy trong cái rương đỏ ch.ót thể nhét cả một đó chứa đầy kinh thư...
Đông Tẫn cầm lấy một trang giấy đặt ở cùng, thì thầm: "Kỳ hạn mười ngày, nếu , cho sói ăn."
Ngụy Niên: "..."
Đông Tẫn run rẩy: "Cô, cô nương... đây là..."
Ngụy Niên một rương kinh thư to , một lúc lâu nên lời.
Một rương to như cho dù nàng ăn uống ngủ nghỉ, cũng chép mất hai ba tháng mới xong! Mười ngày thì chép xong kiểu gì?!
Rõ ràng là t.r.a t.ấ.n nàng mới g.i.ế.c!
Phong Thập Bát đang mái hiên thấy một màn , khi ngẫm nghĩ một lúc thì đưa một kết luận.
Ngụy nhị cô nương mắng điện hạ, chỉ c.h.ế.t mà chỉ phạt nhẹ như , chứng minh Trường Phúc sai, điện hạ thực sự coi trọng Ngụy nhị cô nương!
Cho nên, nàng càng tận tâm tận lực hơn nữa!
-
Đêm nay Ngụy Niên gặp ác mộng.
Trong mơ nàng một núi kinh thư vây quanh, càng ngày càng nhiều, càng ngày càng nhiều, che trời lấp đất chôn nàng bên trong, cuối cùng nàng Thái t.ử đẩy ngoài ném chuồng sói.
"A." Ngụy Niên hoảng sợ mở to mắt, bật dậy.
"Cô nương, thế, gặp ác mộng ư?" Đông Tẫn thấy động tĩnh, tiến lên vén màn hỏi.
Ngụy Niên miễn cưỡng thoát khỏi cơn ác mộng, trong lòng dần bình tĩnh .
Đông Tẫn thấy nàng , lập tức gọi hầu hạ nàng rửa mặt.
Hôm qua Thu Ảnh đuổi khỏi viện Hạnh Hòa viện, hiện giờ chờ ở gian ngoài là một tiểu cô nương mới mua về hôm qua.
Tiểu cô nương gầy, gầy hơn cả Ngụy Trình, năm nay nàng mới mười bốn, bởi vì trong nhà nghèo đói, nàng phụ dẫn tới chợ phía Tây. Ngụy Niên trúng nàng , là bởi vì lúc nàng ở đó chọn lựa thì hề ồn ào, cũng , bình tĩnh gần như lạnh lùng, nhưng kỹ thì càng giống như c.h.ế.t lặng. Vào lúc nàng một nam t.ử trung niên chọn trúng, mua về nhà , Ngụy Niên nhờ Trường Phúc giá gấp đôi, ký văn tự bán đứt với phụ nàng .
Mười một khác cũng đều là khổ cực, phụ mẫu bán giống như tiểu cô nương , cũng còn song , họ hàng đưa tới chợ phía Tây, còn một là cơ khổ nơi nương tựa hoặc còn cách mưu sinh, tự nguyện bán .
Trong đó tám là nữ t.ử, năm nam t.ử tuổi tác so le đồng đều, cũng đều ký văn tự bán đứt.
Lúc Ngụy Niên chọn vẫn luôn trong xe ngựa, hề lộ mặt, những đều từng gặp mặt nàng. Bọn họ con đường phía , hoặc mừng rỡ, hoặc mờ mịt, hoặc sợ hãi, mãi đến khi trông thấy bảng hiệu phủ thị lang, bọn họ mới nhao nhao lộ vẻ kinh ngạc, hóa mua bọn họ là phủ thị lang.
Đây là nơi mà nhiều tranh giành vỡ đầu cũng !
Có điều bọn họ còn kịp mừng rỡ, những chuyện xảy đó khiến bọn họ kinh ngạc sợ hãi thôi. Trước khi bước phủ thị lang vị đại nhân mua bọn họ thông báo cho bọn họ rằng, bọn họ là mà Thái t.ử điện hạ mua để đưa cho cô nương phủ thị lang, từ nay về ở phủ thị lang bọn họ chỉ lệnh của một cô nương.
Thế là, bọn họ ôm tâm trạng lo lắng sợ hãi, bước phủ thị lang, đến viện Hạnh Hòa.
Mỗi một trong bọn họ đều tập trung bộ tinh thần, chuẩn chủ t.ử dạy bảo, nhưng điều khiến bọn họ bất ngờ là cô nương hề nghiêm khắc, ánh mắt bọn họ cũng vẻ khinh thường, nàng chỉ dặn dò đơn giản vài câu, đó kẻ phản bội sẽ lập tức đ.á.n.h c.h.ế.t.
Bọn họ đều là cùng đường bí lối thể một nơi sống sót đủ thỏa mãn lắm , nào dám nảy sinh suy nghĩ khác, tất nhiên ai nấy đều vội vàng tỏ lòng trung thành.
Sau đó là ban tên, phân công công việc, nhận quần áo mới, mỗi còn nhận một lượng bạc, lúc ăn tối tất cả quanh một cái bàn tròn to, cùng ăn một bữa cơm tối thịnh soạn.
Phải đến lúc , cuối cùng trong mắt tiểu cô nương mới ánh sáng, những khác cũng đều yên lặng lau nước mắt.
Đây là đầu tiên trong đời bọn họ cảm thấy sống như một con thực thụ.
Tiểu cô nương ban tên Nguyệt Lan, nàng cẩn thận bưng nước qua bình phong, trong phòng.
Nàng từng hầu hạ một tiểu thư cao quý như , cũng quy củ của nhà cao cửa rộng, sáng nay từ khi Đông Tẫn tỷ tỷ kiên nhẫn giảng cho nàng những việc cần thì nàng cảm thấy sợ hãi. Hồi còn ở nhà việc gì nàng cũng nhưng đổi một bữa cơm no, nhưng hôm nay ăn ngon mặc ấm, chỉ cần việc đơn giản như , nàng nhịn sợ sệt, sợ ở lâu.
Dù thì, hiện tại nàng vẫn cảm thấy như đang mơ.
Bắt đầu từ khi nàng ký ức, nàng từng ăn một bữa cơm no, mặc một bộ đồ mới, nàng sợ một khi giấc mơ tan vỡ, nàng về gian nhà ngói đáng sợ , chăm sóc phụ mẫu , giặt quần áo nấu cơm, chẻ củi nhóm lửa, ăn cơm thừa của bọn họ, cẩn thận là mắng đ.á.n.h, cho ăn cơm.
Nguyệt Lan dám chút sai sót nào, vô cùng cẩn thận hầu hạ Ngụy Niên rửa mặt.
Ngụy Niên nàng mới đến sẽ chút thận trọng sợ hãi nên nhẹ nhàng nhắm mắt lên tiếng, nhưng khi Nguyệt Lan vắt khăn nữa, Đông Tẫn hoảng sợ kêu lên, bước qua nắm lấy tay nàng .
Nguyệt Lan hiểu , sợ đến mức mím c.h.ặ.t môi, dám nhúc nhích.
Ngụy Niên nhíu mày qua: "Sao ?"
Đông Tẫn kéo tay áo Nguyệt Lan lên, quả nhiên thấy càng nhiều vết thương, vết thương mới vết thương cũ, dữ tợn thôi.
"Cô nương..." Đông Tẫn đầu, vẻ mặt bi thương gọi.
Ngụy Niên dậy qua, ánh mắt rơi xuống cánh tay đầy rẫy vết thương, gầy đến trơ cả xương .
Ánh mắt nàng co , thấm đầy lạnh lẽo.
Nguyệt Lan cho rằng khiến quý nhân hoảng sợ, vội vàng quỳ xuống cầu xin, Ngụy Niên nhẹ nhàng đỡ lấy.
"Đừng sợ."
Nguyệt Lan ngẩn , luống cuống Ngụy Niên.
"Đây là... nhà ngươi?" Ngụy Niên kìm nén cơn giận, hạ thấp giọng hỏi.
Nguyệt Lan dám dối, khẽ gật đầu.
Ngụy Niên im lặng một lúc lâu, đó kéo ống tay áo nàng xuống, sang với Đông Tẫn: "Đi xem xem nàng còn vết thương nào nữa , bôi t.h.u.ố.c cho nàng , mấy ngày nay dưỡng thương ."
Sắc mặt Nguyệt Lan trắng nhợt, cho rằng ghét bỏ. Nàng lên tiếng thấy Ngụy Niên dịu dàng vuốt tóc , Ngụy Niên nhẹ nhàng : "Đừng sợ, dưỡng thương , đợi vết thương lành tới."
Tâm trạng lo lắng bất an của Nguyệt Lan mới dần dần bình tĩnh , nhưng vẫn yên lòng lắm: "Cô nương sẽ đuổi nô tỳ chứ?"
Ngụy Niên an ủi: "Không , lời nào."
Nước mắt lập tức trào , Nguyệt Lan cuống quýt lau nước mắt, nhưng thế nào cũng lau hết , chỉ thể nghẹn ngào : "Nô tỳ cảm ơn cô nương."
Ngụy Niên dịu dàng thấp giọng an ủi nàng vài câu, lúc Đông Tẫn kéo Nguyệt Lan ngoài, lúc họ sắp qua bình phong, thấy Ngụy Niên : "Đi xem những khác thế nào."
Đông Tẫn cung kính trả lời: "Vâng."
-
Đông Tẫn bôi t.h.u.ố.c cho Nguyệt Lan xong, lượt thăm những khác, quả nhiên thấy còn những cũng thương giống Nguyệt Lan. Nàng vội vàng bẩm báo cho Ngụy Niên, Ngụy Niên viện cớ trong khó chịu để mời lang trung đến, thăm khám vết thương cho bọn họ.
Sau một hồi lăn lộn, đến buổi trưa, Ngụy Niên sai Đông Tẫn mời Ngụy Trình tới dùng cơm trưa.
Hai tỷ ăn cơm trưa xong, pha .
Bây giờ gần như tất cả trong Hạnh Hòa viện đều là của Ngụy Niên, chuyện cũng cần che giấu tai mắt nữa, Ngụy Niên A Lương đang cạnh cửa tròn ngoài viện, hiệu cho Đông Tẫn. Đông Tẫn lập tức cửa, lâu đó nàng dẫn một nam t.ử tới.
"Bái kiến cô nương."
Người hơn ba mươi tuổi, chút bản lĩnh, nhưng bởi vì mặt một vết sẹo nên khó tìm việc , hôm qua Ngụy Niên trúng mua về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-26.html.]
Ngụy Niên nhẹ nhàng gật đầu, về phía Ngụy Trình, : "Ta nghĩ kỹ , vẫn để ở bên ngoài mới , nên cứ để ngũ mua lúc tiếp tục theo dõi ở bên ngoài."
Ngụy Niên lấy một tờ khế ước bán đưa cho Ngụy Trình: "Đây là hôm qua điện hạ tặng cho , sẽ để y theo bên cạnh ."
Ngụy Trình giật , vội vàng khước từ: "Không , đây là Thái t.ử điện hạ cho nhị tỷ, thể cho chứ."
"Điện hạ bọn họ đều do sắp xếp, ngũ cứ yên tâm giữ là ." Ngụy Niên : "Nếu cho phép, cứ thật, tên tuổi của điện hạ, bọn họ dám động đến y ."
Ngụy Trình vẫn dám nhận, dù thì đây cũng là của Thái t.ử!
Ngụy Niên chỉ thể : "Thật những đều do tự chọn, Thái t.ử chỉ trả tiền giúp thôi."
Không chỉ Ngụy Trình, nam t.ử cũng khẽ giật .
Hóa trong chiếc xe ngựa hôm qua là cô nương.
"Bây giờ tình cảnh của gian nan, bên cạnh nhất định thể tin mới ." Ngụy Niên sang A Lương đang bên ngoài rướn cổ lên phòng, trong viện nàng cản , ánh mắt nàng lạnh: "Không thể giữ A Lương ."
Ngụy Trình còn nhận thâm ý trong câu của nàng, thấy nàng : "Sớm muộn gì sẽ hại c.h.ế.t ."
Kiếp , khả năng là Ngụy Trình c.h.ế.t trong tay A Lương!
Đêm tối thưa, chịu gia pháp khiến hành động bất tiện, gã sai vặt bên cạnh là dễ tay nhất.
Ngụy Trình kinh ngạc Ngụy Niên.
Ngụy Niên sang nam t.ử.
Sau khi nam t.ử chạm tới ánh mắt của nàng thì chắp tay : "Nô tài rõ."
Lúc Ngụy Niên mới với Ngụy Trình: "Ta giữ tên cũ của y, y là của , thì do chủ."
Nam t.ử ánh mắt, đến mặt Ngụy Trình quỳ xuống: "Nô tài bái kiến công t.ử."
Ngụy Trình vội vàng dìu y lên, thể từ chối, chỉ thể : "Ngươi tên là gì?"
Nam t.ử do dự một lúc : "Xin công t.ử ban tên."
Ngụy Trình ngước mắt A Lương đang ở ngoài viện, một lát : "Được, để suy nghĩ một chút."
"Vâng."
Trước khi Ngụy Trình cảm ơn Ngụy Niên: "Nếu như nhị tỷ việc cần giúp sức, xin cứ mở lời."
Ngụy Niên đang định cần, đột nhiên nghĩ tới gì đó, ánh mắt sáng lên, hỏi: "Gần đây việc học của thế nào?"
"Không tính là nặng." Ngụy Trình trả lời.
Vân Mộng Hạ Vũ
Hai mắt Ngụy Niên sáng rực, : "Vậy thì đúng là một việc nhờ giúp một tay."
"Nhị tỷ cứ ." Ngụy Trình vội .
Ngụy Niên sang nam t.ử: "Ngươi chữ ?"
Nam t.ử: "Biết một chút."
Ngụy Niên nhịn vỗ tay: "Vậy thì quá!"
Nửa khắc , chủ tớ hai mỗi ôm một chồng kinh thư về.
Ngụy Trình cực kỳ hiểu, nhị tỷ chép kinh thư gì?
Nam t.ử thì mờ mịt, lúc từng vì kế sinh nhai mà nhận đủ loại công việc, nhưng, đây là đầu tiên chép kinh thư...
Ánh mắt A Lương đang lưng hai vô cùng u ám, như chọc thủng lưng nam t.ử.
-
Sau khi Ngụy Trình rời , viện Hạnh Hòa lượt tới trong viện, Đông Tẫn hỏi mới , bọn họ đều lo lắng giống như Nguyệt Lan. Bọn họ ở đây ăn ngon uống , quần áo mới, tiền công, còn việc ban t.h.u.ố.c, nghỉ ngơi dưỡng thương, trong lòng là thấp thỏm lo âu, sợ mất bát cơm .
Lúc Đông Tẫn bẩm báo việc với Ngụy Niên thì nàng đang buồn rầu một rương kinh thư.
Cho dù hai Ngụy Trình ôm một ít kinh thư, nhưng cho dù thế nào nàng cũng thể chép hết còn trong mười ngày!
Nghe Đông Tẫn xong, mắt Ngụy Niên sáng lên, vội : "Ngươi hỏi xem bọn họ ai chữ ?"
Sau khi Đông Tẫn hiểu ý nàng thì mặt tràn đầy sợ hãi, thôi một lúc vẫn nhận lệnh rời , chẳng bao lâu về.
Có hai nam t.ử, một nữ t.ử chữ.
Hai nam t.ử từng học mấy năm, nữ t.ử từng việc ở một hiệu t.h.u.ố.c, miễn cưỡng học một chút.
Ngụy Niên thì vui vô cùng, lập tức bảo bọn họ tới nhận kinh thư, mấy thương nhưng chữ thì hỗ trợ bọn họ.
Việc trong Hạnh Hòa viện cũng nhiều, mấy thương còn thể lo .
Ngụy Niên nghĩ lúc mượn cơ hội thúc đẩy tình cảm của , bèn dọn dẹp sảnh bên, tất cả ngày ngày tụ tập ở đây chép kinh thư, ngay cả Đông Tẫn cũng dọn một cái bàn đến bên cạnh Ngụy Niên mà múa b.út thành văn.
Mấy ngày liên tiếp, Hạnh Hòa viện giống như một thư viện, mùi mực thoang thoảng khắp nơi, hòa thuận vui vẻ.
Đến ngày thứ năm, Ngụy Niên phát hiện với tốc độ thì vẫn thể thành đúng hạn.
Bởi vì ngoài Ngụy Trình thì mặc dù những khác chữ nhưng trúc trắc, một ngày cùng lắm chỉ một bản, căn bản kịp nộp, thế là nàng dùng năm bộ y phục và mười lượng bạc để đổi sự trợ giúp từ Phong Thập Bát.
Ai ngờ Phong Thập Bát chằm chằm kinh thư ngẫm nghĩ một lúc, đó hỏi: "Nếu kéo thêm tới, mỗi khi thêm một cho mười lượng bạc , thì thể tăng thêm cho mấy bộ y phục ?"
Ngụy Niên chỉ nhanh ch.óng giao nộp thành quả, suy nghĩ gì gật đầu.
Thế là năm ngày tiếp theo, mỗi ngày Phong Thập Bát đều sớm về trễ.
Ngày đầu tiên chạy ngoài ôm một chồng kinh thư và hai mươi lượng bạc, ngày thứ hai ôm lượng kinh thư tăng gấp đôi và bốn mươi lượng bạc, ngày thứ ba ôm lượng kinh thư gấp đôi ngày thứ hai và tám mươi lượng bạc! Ngày thứ tư ôm lượng kinh thư gấp đôi ngày thứ ba và một trăm sáu mươi lượng bạc!
Ngày thứ năm, Phong Thập Bát chằm chằm cái rương rỗng tuếch, lưu luyến thôi: "Cô nương, hết ?"
Ngụy Niên cũng chằm chằm nàng : "..."
"Còn nữa thì ngươi sẽ dọn sạch phòng ngủ của mất."
Bốn ngày ngắn ngủi, Hạnh Hòa viện của nàng trống hơn một nửa!
Tất cả tiền nàng tích góp trong những năm qua cũng chỉ hơn mười lượng, nào tiền trả ba trăm lượng thù lao chứ!
Đây còn là mỗi đêm nàng đều sai Phong Thập Bát mang đồ trong viện nàng ngoài bán, ngày hôm Phong Thập Bát cầm tiền bán đồ thuê chép kinh thư...
Hiện tại, Hạnh Hòa viện của nàng vô cùng sạch sẽ.
Ngoài mấy món đồ trang trí kệ trân bảo trong phòng ngủ và bàn ghế gỗ trắc kích thước lớn dễ vận chuyển , thể là viện Hạnh Hòa quét sạch.
-------------
Tác giả lời :
Con gái , chí ít con hỏi nàng xem nàng thuê ai chứ...
Thái t.ử nét chữ quen im lặng gì: "...?"