Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 229

Cập nhật lúc: 2026-02-04 14:51:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau Tết, vạn vật sống , khắp nơi đều tràn ngập trong bầu khí hoan hỷ.

Ngày triều đầu tiên của năm mới, Bệ hạ tứ hôn cho Ngũ Công chúa và Tô thiếu tướng quân, chọn ngày thành hôn. Nam Hào, Tây Vu nhập Bắc Lãng, Đông Nhữ và Bắc Lãng hiệp ước trăm năm, đến tận đây, chiến tranh gián đoạn giằng co nhiều năm cuối cùng cũng ngừng , thiên hạ về thái bình.

Tam hoàng t.ử Chử Huyên sắc phong Nam Hào Vương, đến Nam Hào nhậm chức ngay hôm đó.

Ba ngày Tây Vu Vương xác định, là Đại hoàng t.ử Tống Hoài.

Tất nhiên là trong cung tổ chức yến tiệc, nhưng đêm khi Tống Hoài Tây Vu, còn đặt tiệc ở Kim Hoa Lâu, nhận thiệp mời Thái t.ử Trữ phi, Cố Dung Cẩm, Tề Vân Lan, Tô Vãn Đường Tề Vân Mộc, Chử Vân Tô Chẩm Đường, phu thê Bùi Lạc Thanh, Chử Nguyệt, Bùi Lạc An.

Lúc Tề Vân Hàm thiệp, cố ý tìm Vệ Trăn bàn bạc.

Bởi vì giữa mấy từng chút tình cảm.

Ví dụ như, Tô Vãn Đường từng thích Bùi Lạc An, Tô Chẩm Đường từng mến mộ Bùi Lạc Thanh, Tề Vân Mộc và Tô Chẩm Đường bất hoà.

Ngoài , Chử Vân thiếu chút nữa gả cho Bùi Lạc An, mà Vệ Trăn nhớ rõ, ngày Tề Vân Hàm, Tống Hoài đại hôn, Chử Nguyệt từng nàng thích Bùi Lạc An.

Chưa kể, Thái t.ử từng ghen với Bùi Lạc An.

Vệ Trăn lặng lẽ thở dài, vòng tới vòng lui, gần như đều liên quan với Bùi Lạc An, một đủ rối thành một nùi.

Vệ Trăn và Tề Vân Hàm vùi đầu cân nhắc mãi, đó vẫn dựa theo danh sách ban đầu để gửi thiệp, dù tình cũ đó cũng đều là đơn phương cả, chính là buông bỏ, dường như cần tị hiềm tới mức đó.

Chuyến Tống Hoài Tề Vân Hàm rời , cũng lúc nào mới thể về kinh, hơn nữa thời gian gấp rút, cũng kịp lượt lời từ biệt.

cũng là chỉ hai trong đó chuyện cũ, nhiều trộn lẫn với , loạn thành một đoàn, đôi khi chắc là chuyện .

, thiệp mời cứ thế gửi .

Thật , mấy khác thì bọn họ vẫn đôi phần tự tin rằng sự sẽ êm , nhưng trong một nhân tố khó lòng lường , đó là Tề Vân Mộc.

Tạm bỏ qua chuyện Tề Vân Mộc và Tô Chẩm Đường bất hoà, chỉ một Bùi Lạc An khiến bọn họ nhức đầu.

thì Tề Vân Mộc và Tô Vãn Đường bắt đầu vì Tô Vãn Đường nhận lầm thành Bùi Lạc An, vả Tô Vãn Đường từng , nàng đồng ý với Tề Vân Mộc, tuyệt đối gặp riêng Bùi Lạc An.

Tuy rằng hôm nay nhiều , cũng tính là gặp riêng, nhưng với tính tình thể bùng nổ bất cứ lúc nào của Tề Vân Mộc, thật sự khiến lòng thấp thỏm.

Ngày tổ chức yến tiệc, Tề Vân Hàm và Vệ Trăn lên xe ngựa, nàng bất an : "Trăn Trăn, cảm thấy hoảng."

Vệ Trăn đối diện với tầm mắt của nàng , trầm mặc một lát, : "Ta cũng ."

Thái t.ử và Tống Hoài ở phía dĩ nhiên bọn họ hoảng, khi xe ngựa, Thái t.ử : "Người nên hoảng là Tô Vãn Đường, hai hoảng cái gì?"

Vệ Trăn Tề Vân Hàm đồng thời về phía Thái t.ử, một lúc lâu, Tề Vân Hàm thở phào một : "Thái t.ử ca ca đúng."

Sau khi Vệ Trăn đối diện với ánh mắt của Thái tự lặng lẽ cúi đầu.

Nàng từng giải thích với , mấy ngày đó tìm Bùi Lạc An học đàn, là đàn cho , hỗ trợ giấc ngủ cho , nhưng căn bản lọt, nhất quyết là Bùi Lạc An ý đồ với nàng, nàng hứa với , từ nay về gặp riêng Bùi Lạc An…

Khi nàng thấy Tô Vãn Đường hứa với Tề Vân Mộc, từ nay về gặp riêng Bùi Lạc An, tâm trạng khá là phức tạp.

Bùi Lạc An chẳng gì cả, nhưng dường như tên của là cái gai trong lòng nhiều .

Nếu như Bùi Lạc An sinh sớm hơn vài năm, thì năm đó, e rằng Thẩm Lăng thể khuynh đảo cả kinh thành.

Sau một hồi yên lặng ngắn ngủi, Chử Yến về phía Tề Vân Hàm: "Cô nên gọi ngươi là tẩu tẩu."

Tống Hoài là a của , nàng vẫn gọi là Thái t.ử ca ca, xưng hô là hỗn loạn.

Tề Vân Hàm nháy mắt mấy cái, suy nghĩ một hồi, thử : "Thế…Thái t.ử, ?"

Như hình như… mất tự nhiên.

Chử Yến: "..."

Vệ Trăn và Tống Hoài gần như đầu cùng lúc, khóe môi cong lên.

Dưới ánh rối rắm của Tề Vân Hàm, Thái t.ử khẽ c.ắ.n môi: "Ngươi thích gọi thế nào thì gọi!"

Hỗn loạn thì hỗn loạn, dù cũng đỡ hơn nàng mở miệng gọi .

Tề Vân Hàm thở phào nhẹ nhõm.

Nàng gọi Thái t.ử ca ca hơn hai mươi năm, nay bảo nàng gọi , nàng quen lắm.

Lại một lát , Thái t.ử lười biếng : "Đại cô nương Bùi gia thành hôn, Bùi Lạc An còn đính hôn?"

Dứt lời, trong xe ngựa chìm một trận tĩnh mịch ngắn ngủi.

Tống Hoài Vệ Trăn đầy ẩn ý, Tề Vân Hàm cũng Vệ Trăn từng học đàn với Bùi Lạc An mấy ngày, hôm nay nhắc tới Bùi Lạc An, nàng chỉ nghĩ tới đại ca .

Vệ Trăn cúi gằm mặt, nhúc nhích.

Nàng hiểu Thái t.ử rõ, nếu như nàng để ý việc , thể nào cũng chuyện để .

Ví dụ như… Có nàng để ý Bùi Lạc An , nếu quan tâm tới hôn sự của .

Cũng là Thái t.ử tin tưởng nàng, chỉ là cảm tình càng sâu, càng dễ để ý chuyện vụn vặt.

Cho nên hiện tại phản ứng thích hợp nhất chính là hành động tuỳ theo cảnh.

" , Bùi đại ca còn đính hôn nhỉ?"

Tề Vân Hàm nhẹ nhàng than thở: "Cũng Bùi đại ca thích cô nương như nào?"

Trước đây đại ca chỉ mắng một đại ca Tô gia lưng, nhiều thêm Bùi đại ca, nhất là lúc đại ca và tẩu tẩu mới đính hôn, mỗi đại ca nhắc tới Bùi đại ca đều nghiến răng nghiến lợi.

Ví dụ như:

'Hắn còn mặt mũi tới hỏi đắc tội , ha, đắc tội? Chỉ là đắc tội thôi ư, thù lớn lắm!'

'Sao Bùi Lạc An thể trêu ong ghẹo bướm như chứ, đời là cây đào thành tinh !'

‘Có Tô Vãn Đường mù , giống tên Bùi Lạc An giả vờ đắn ở điểm nào?’

'Ra vẻ đạo mạo, thực thích gây sự chú ý! Suốt ngày thể hiện y hệt một con công đực xòe đuôi!'

Tề Vân Hàm lắc đầu, thở dài, gần như đại ca mắng chẳng bao giờ lặp từ.

Ngoại trừ việc lặp lặp mắng Tô đại ca là ch.ó.

Cũng hiện tại đại ca bình thường trở , nếu vẫn , yến tiệc hôm nay sẽ náo nhiệt lắm.

Dường như nghĩ đến điều gì, Tề Vân Hàm đột nhiên sang Vệ Trăn:

"Trăn Trăn, ngươi thấy nào phù hợp ?"

cũng nàng hỏi bừa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-229.html.]

Vệ Trăn là Trữ phi, bất kể là tới tham gia cung yến mệnh phụ cung bái kiến đại khái đều dẫn theo cô nương nhà , nàng gặp nhiều , chừng gặp thích hợp thì ?

nàng , nàng , Vệ Trăn lập tức thẳng, đó lặng lẽ sang Thái t.ử. Đối diện với tầm mắt vẻ âm u của đối phương, nàng tiếng động hít một , đó thản nhiên .

Vân Mộng Hạ Vũ

"Hắn là con cháu thuộc dòng chính Bùi gia, tất nhiên là trong lòng Bùi gia tính toán về hôn sự của ."

Tề Vân Hàm còn mở miệng Tống Hoài ngắt lời: "Trữ phi đúng, chậm chạp định hôn ước, hẳn là Bùi gia ý định khác."

Tống Hoài như thế, Tề Vân Hàm cũng kiên trì bảo Vệ Trăn mai nữa, đề tài tới đây là ngừng.

Có lẽ là Chử Yến cũng coi như thoả mãn với phản ứng của Vệ Trăn, trong thời gian ngắn cũng kiếm chuyện nữa, chỉ là bàn tay giấu lớp tay áo màu đen cầm c.h.ặ.t t.a.y nàng.

Thỉnh thoảng còn dùng ngón tay cào lòng bàn tay nàng một cái.

Thoạt tâm trạng tồi.

Vệ Trăn lặng lẽ… nhếch môi.

Từ khi Thái t.ử giải cổ độc, tính tình còn dễ nổi giận như nữa, tuy rằng thỉnh thoảng vẫn phát điên, nhưng nàng thể ứng phó một cách tự nhiên.

Hiện tại trong mắt nàng, đại đa thời điểm Thái t.ử đều đáng yêu.

Nếu mà triều thần suy nghĩ trong lòng Vệ Trăn, chỉ sợ sẽ ghê tởm đến mức đ.â.m cột, Thái t.ử đáng yêu?

Đây là chuyện ?

Từ khi Thái t.ử trở về từ Đông Nhữ, Bệ hạ lập tức cáo ốm, để Thái t.ử giám quốc, Thái t.ử dễ giận như , nhưng vẫn điên cuồng nóng nảy, triều đình ai là nơm nớp lo sợ, sợ xảy sai lầm.

Xe ngựa chậm rãi dừng , một chớp mắt đó, Vệ Trăn cảm thấy choáng váng buồn nôn, nàng nhíu mày đè cơn khó chịu xuống.

Thái t.ử vẫn tinh mắt thấy.

"Sao ?"

Vệ Trăn lắc đầu: "Không , chắc là say xe."

Nàng dứt lời, thấy Tề Vân Hàm cũng cau mày: "Hôm nay cũng thấy choáng."

Nàng xong thuận miệng một câu: "Có thể là do tâm thần yên."

Tống Hoài đang gì đó, chợt bên ngoài truyền đến động tĩnh, y vén rèm xe lên ngoài, ngẩn , đó lặng lẽ hạ màn xe xuống, ánh mắt phức tạp.

Tề Vân Hàm nhịn : "Làm ?"

Tống Hoài: "... Hình như đại ca và Tô tướng quân bắt đầu ầm ĩ ."

Tề Vân Hàm: "..."

Thái t.ử, Vệ Trăn: "..."

Vẫn yên tâm sớm quá.

Tề Vân Hàm vén rèm xe lên , quả nhiên thấy Tề Vân Mộc đang lạnh lùng chằm chằm Tô Chẩm Đường gì đó, mà từ đôi tay đang nắm c.h.ặ.t của Tô Chẩm Đường thể thấy , lời Tề Vân Mộc chẳng thể nào dễ .

Tề Vân Hàm yên lặng hạ màn xe xuống, về phía Vệ Trăn: "Trăn Trăn, bây giờ?"

Vệ Trăn về phía Thái t.ử: "Điện hạ, bây giờ?"

Cũng nàng cách, mà là nàng thấy Bùi Lạc An đang tìm cách giảng hoà bên cạnh Tô Chẩm Đường.

Chử Yến ngắm nghía lòng bàn tay, ngả lưng , chút để ý : "Xem náo nhiệt."

Vệ Trăn: "..."

"Nghe điện hạ."

Tề Vân Hàm sửng sốt: "..."

"Đại ca ngươi mắng ác, thua ." Chử Yến.

Tề Vân Hàm Thái t.ử, nhỏ giọng : " nhiều như , truyền ngoài dễ ."

Mấy khác rơi một thời gian trầm mặc ngắn ngủi kỳ lạ.

Danh tiếng của Tề Vân Mộc còn truyền ? Ở Phụng Kinh nào khác nào một quả pháo.

Vệ Trăn hồn đầu tiên, khẽ: "Điện hạ."

Chử Yến đành : "Cảnh Nhất, đặt bao hết."

Ngoài xe ngựa, Cảnh Nhất lên tiếng: "Vâng."

Số bạc bỏ để bao cả Kim Hoa Lâu nhỏ, nhưng Thái t.ử cả đống núi vàng, bao cả đời cũng hết.

Tề Vân Hàm miễn cưỡng yên tâm.

một lát , nàng kéo ống tay áo Tống Hoài: "Hoài ca ca, đại ca mắng ác cỡ nào, Tô đại ca còn nhịn nổi ?"

Nếu như động tay, ngày hôm nay sẽ khó lòng kết thúc.

Tống Hoài cầm tay nàng , trầm mặc một hồi : "Có Tô Vãn Đường và Công chúa ở đây, sẽ đ.á.n.h ."

Vệ Trăn cũng thấy, nhưng thể đoán đại khái qua nét mặt của Thái t.ử và Tống Hoài. Nàng im lặng một lát, đó sai Thập Bát xem đầu đuôi câu chuyện .

Thập Bát nhanh ch.óng trở về, kể cặn kẽ chuyện.

Đại khái là Tề Vân Mộc và Bùi Lạc An gặp ở cửa, hai khách khí hàn huyên vài câu, vốn dĩ thể duy trì vẻ bình tĩnh bên ngoài, nhưng trùng hợp Tô Chẩm Đường cũng tới , ba cùng tiến , Tô Chẩm Đường mối quan hệ giữa Tô Vãn Đường và Tề Vân Mộc, Bùi Lạc An. Lúc quen miệng cãi tay đôi với Tề Vân Mộc thuận miệng khen Bùi Lạc An một câu.

Lúc lập tức khiến Tề Vân Mộc nổi giận.

Tuy rằng Bùi Lạc An chút phong thanh, nhưng cũng đêm hôm đó Tô Vãn Đường nhận lầm Tề Vân Mộc thành , mắt thấy tình thế đúng, vội vàng lên tiếng khuyên bảo, nhưng trong tình huống mỗi một câu khuyên đều là đang đổ thêm dầu lửa.

tình thế càng ngày càng nghiêm trọng.

Mấy xong đều trầm mặc.

Đứng ở góc độ Tô Chẩm Đường, lẽ sẽ nghĩ Tề Vân Mộc thể lý, ở góc của Bùi Lạc An, lẽ sẽ cho rằng Tề Vân Mộc nước lấn tới.

đối với Tề Vân Mộc mà , đúng là tức giận.

"Hiện tại… bây giờ?"

Tề Vân Hàm buồn bực .

Vệ Trăn ầm ĩ đến mức nào, về phía Thái t.ử.

Thái t.ử nhíu mày, : "Nghe tiếp, nhiều câu mắng lắm, mới lạ.”

Vệ Trăn: "..."

Tống Hoài, Tề Vân Hàm: "..."

Loading...