Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 22
Cập nhật lúc: 2026-01-26 15:14:14
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngụy Niên nhớ rõ ngày hôm đó nàng kéo cung bao nhiêu , đến lúc cánh tay của nàng c.h.ế.t lặng, nhưng Thái t.ử vẫn ý định dừng , ngẫu nhiên còn sẽ giảng cho nàng một hai điểm cần chú ý khi kéo cung.
Nàng là đang dạy nàng, bèn chịu đựng đau nhức tập trung nhớ kỹ.
Trong một khoảnh khắc nào đó Thái t.ử cầm tay nàng kéo cung, trong đầu nàng khó tránh khỏi hiện lên bóng dáng của một .
Từ khi nàng vẫn còn ngây thơ, ở bên cạnh nàng, dạy nàng đường, chọc nàng vui vẻ. Lớn hơn chút nữa, dạy nàng chữ sách, tập cầm kỳ thư họa, lúc nào là tay nắm tay dạy giống như .
đến cuối cùng nàng mới , diễn một trò giỏi vô cùng.
Đã từng tin cậy bao nhiêu, bây giờ Ngụy Niên hận bấy nhiêu.
Mũi tên nàng b.ắ.n chậm rãi mang theo sát khí.
Dường như Chử Yến cảm giác cái gì, cụp mắt nàng một cái, chạm cặp mắt nồng đậm hận ý .
Chử Yến lặng lẽ thu tầm mắt .
Bắt đầu từ đầu tiên gặp nàng, thấy sát khí và hận ý nàng, mặc dù nàng cố vẻ dịu dàng đoan trang, nhưng khi tỳ nữ c.h.ế.t, vẻ sung sướng sâu trong mắt cách nào che giấu.
Cho nên từ đó trở đoán nàng và những khác ở Ngụy gia chỉ đơn giản là lục đục, càng giống là huyết hải thâm thù.
Bởi vì loại hận ý , quen thuộc.
Nhiều năm khi mẫu phi nhảy từ tường thành xuống, bình đẳng mà hận tất cả , tất cả những lợi vì cái c.h.ế.t của mẫu phi.
Chử Yến thu hồi tâm tư, vờ như lơ đãng liếc mắt nơi nào đó trong rừng, lặng lẽ buông tay Ngụy Niên , nắm c.h.ặ.t dây cương. lúc , con ngựa đột nhiên phát một tiếng hí dài, tay Ngụy Niên run lên, mũi tên mất chính xác, đ.â.m một cây gần đó.
Chử Yến lấy cung từ trong tay nàng một cách tự nhiên.
Ngụy Niên cho rằng tiếp tục nữa, khẽ lắc lắc cánh tay tê dại, nhưng một giây Thái t.ử lệnh: "Nắm chắc dây cương!"
Mặc dù Ngụy Niên rõ ràng cho lắm, nhưng vẫn theo bản năng nhận lấy dây cương trong tay .
Đồng thời, nàng thoáng liếc thấy Chử Yến kéo căng cung, khác với hành động cẩn thận điều chỉnh dây cung của nàng, kéo cung b.ắ.n tên gần như chỉ trong nháy mắt.
Ánh mắt Ngụy Niên theo mũi tên rời cung, tên b.ắ.n đến điểm cuối, một bóng kêu lên đau đớn ngã xuống.
Ngụy Niên cứng đờ, con ngươi bỗng dưng mở to.
Mãi đến khi xung quanh liên tiếp nhảy những áo đen trong tay cầm đao kiếm c.h.é.m về phía bọn họ, nàng mới muộn màng nhận .
Bọn họ gặp mai phục.
Ám vệ theo Thái t.ử đồng thời hiện cứu giá.
"Cầm chắc dây cương, khống chế phương hướng của ngựa." Chử Yến đột nhiên .
Ngụy Niên quan sát áo đen càng ngày càng tới gần, luống cuống tay chân nắm c.h.ặ.t dây cương, nàng nước mắt, âm thanh phát run: "Thần nữ ."
Đời ngay cả ngựa nàng cũng sờ bao giờ, quỷ mới khống chế nó .
Không, hồi nàng quỷ cũng !
"Phía vách núi, thúc ngựa nhảy xuống."
Ngụy Niên vô thức phía , quả nhiên thấy vách núi: "..."
Nàng dám tin, : "... Sẽ, sẽ c.h.ế.t đó?"
Chử Yến kéo cung b.ắ.n c.h.ế.t một , lạnh: "Biết sẽ c.h.ế.t còn đổi hướng!"
Ngụy Niên gần như dùng hết sức nắm chắc dây cương, c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nội tâm bối rối hoảng sợ, đồng thời còn thầm mắng Thái t.ử quả nhiên là tên điên, loại thời điểm còn đùa .
"Phân biệt trái ?"
Ngụy Niên hoảng sợ chằm chằm vách núi càng ngày càng gần, liên tục gật đầu: "Có."
Thái t.ử lên tiếng nữa.
Ước chừng là sống c.h.ế.t mắt kích phát tiềm năng, Ngụy Niên như chợt khai sáng, níu dây cương bất ngờ kéo sang bên trái một cái, khi con ngựa ngửa đầu hí lên một tiếng, quả nhiên đổi phương hướng.
Ngụy Niên khỏi nhắm mắt thở một .
Cái tên điên !
Sao dám giao việc sống còn tay một cưỡi ngựa như nàng!
Có điều, Ngụy Niên đờ đẫn nghĩ...
Nếu nàng thật sự kéo Thái t.ử nhảy xuống vách núi, chắc chắn Ngụy gia sẽ tru di cửu tộc! Nàng cũng cần hao tâm tốn sức tìm cách phá hủy Ngụy gia.
"Ngươi kéo Cô đồng quy vu tận?"
Bên tai bất thình lình vang lên giọng lạnh lẽo của Thái t.ử.
Ngụy Niên bỗng nhiên hồn, nhanh ch.óng lắc đầu.
Không, nàng vẫn sống phá hủy Ngụy gia hơn.
Ngay khi Ngụy Niên một nữa cảm thán phía thuật tâm, thì thấy nghiến răng nghiến lợi : "Tập trung , chúng đang chạy trốn đấy."
Lúc Ngụy Niên mới giật phát hiện, cuối đường là vách núi.
Nàng nữa kinh hoảng đầu ngựa , nhịn : "Sao cũng là vách núi thế."
"Đang ở đỉnh núi, vách núi thì lên trời ?"
Ngụy Niên: "..."
Chuyện do tên điên kể chẳng buồn chút nào.
"Hơi nghiêng về phía , m.ô.n.g đừng hẳn xuống." Chử Yến sử dụng hết tên, rút thanh kiếm treo bên ngựa , c.h.é.m g.i.ế.c thích khách, .
Vì chữ "mông" mà Ngụy Niên thẹn đến mức đỏ mặt, chẳng qua trong lúc nguy cấp như nàng cũng tâm trạng kiêng dè quá nhiều, lập tức theo lời Chử Yến dạy.
"Không vạn bất đắc dĩ thì đừng dời chân khỏi bàn đạp, tay buông dây cương." Chử Yến tiếp tục một cách lạnh lùng.
Sau khi Ngụy Niên kịp phản ứng, nhận Thái t.ử đang thực hiện lời hứa dạy nàng cưỡi ngựa thì khỏi choáng váng. Hắn thật sự bình thường, lúc bình thường thể tâm trạng dạy khác cưỡi ngựa?
Ngụy Niên im lặng một lát, đó hỏi: "Lúc nào tính là vạn bất đắc dĩ?"
Kỳ lạ là nàng vẫn còn tâm trạng để học, lẽ nàng cũng là bình thường.
Dù , nàng cũng từng quỷ.
"Ví dụ như, khi ngựa nhảy xuống vách núi phía , ngươi thể thử nhảy ngựa, lẽ thể giữ thây." Chử Yến lành lạnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-22.html.]
"Cô thể bỏ ngựa bất cứ lúc nào, mà sự sống c.h.ế.t của ngươi thì sợi dây cương trong tay."
Ngụy Niên ngước mắt, đó đồng t.ử co .
Tiểu thư khuê các suýt chút nữa thì mắng tiếng.
Nàng c.ắ.n răng, cố nén cơn giận, vội vàng xoay ngựa đổi hướng, thốt lên đầy bất mãn: "Chẳng lẽ con đường nào bình thường hơn ?"
Lần Chử Yến trầm mặc một hồi, giải quyết xong một thích khách đuổi theo, đó mới trả lời nàng: "Có."
" ngăn nổi ngựa cứ nhảy núi."
Ngụy Niên ngẩn , đó mới hiểu ý của .
Lúc nàng miễn cưỡng thoát khỏi cơn sợ hãi, mới tâm trạng dò xét những con đường xung quanh, quả nhiên, nàng thấy một con đường thể coi là rộng mở...
Nàng mấp máy môi, lúc ngựa sắp sang lối rẽ, lạ quen lôi nó về đường chính.
"Là nó đường là ngoặt?"
Ngựa ngoặt nàng rõ, nhưng nàng từng ngựa nhớ đường.
Cho nên tại con ngựa cứ chạy về phía vách núi?
Chử Yến lời phàn nàn của nữ t.ử, cúi đầu liếc khuôn mặt nhỏ trắng bệch của nàng, chút do dự trở tay đ.â.m về phía thích khách đang đuổi theo.
Vừa lúc, dường như Ngụy Niên cảm nhận ánh mắt của Chử Yến, vô thức đầu, thế là, m.á.u tươi từ đối diện b.ắ.n tới, nhuộm đỏ nửa bên mặt nàng.
Toàn Ngụy Niên thoáng chốc cứng đờ.
Chử Yến ung dung nàng, vì , nhưng nàng như trông thuận mắt hơn nhiều.
Thái t.ử sẵn sàng để thưởng thức vẻ hoảng sợ sắp xuất hiện mặt nữ t.ử, ngờ, Ngụy Niên chỉ ngẩn mấy giây, đó lập tức giơ tay lau vết m.á.u bên khóe mắt, hết sức chăm chú đấu tranh với dây cương.
Màu đỏ ch.ói mắt và khuôn mặt trắng nõn, tạo thành đối lập rõ ràng, cũng một loại vẻ vụn vỡ, yêu dị khác.
Chử Yến cong môi, vẻ hứng thú trong mắt càng nồng đậm, ngay cả trong giọng cũng còn sự lạnh lùng như : "Nó đường, cũng ngoặt, nhưng ngươi túm c.h.ặ.t như , nó chỉ cho rằng ngươi dẫn nó cùng xuống địa ngục."
Ngụy Niên bỗng nhiên về phía đầu ngựa nàng kéo đến ngẩng lên: "..."
Nó như , hình như chỉ thẳng thôi.
Ngụy Niên lặng lẽ thả bớt lực tay, nắm c.h.ặ.t , đương nhiên nàng sẽ dùng hết sức lực .
Chử Yến tiếp tục móc: "Nếu tính tình Tiểu Lang thì nó sớm nổi điên ."
Ngụy Niên chột lên tiếng.
, gọi một con ngựa là Tiểu Lang?
Nếu là Trường Phúc thắc mắc của nàng, nhất định sẽ với nàng, mới mấy ngày , con ngựa còn tên là Tiểu Kiếm.
Ước chừng là bởi vì cách cái c.h.ế.t quá gần, Ngụy Niên thể hiện thiên phú cưỡi ngựa phi phàm, chẳng mấy chốc tìm một vài kỹ thuật.
Tiếng c.h.é.m g.i.ế.c lưng chẳng ngừng từ lúc nào, mấy ám vệ ở xử lý xác thích khách, những ám vệ khác thì đuổi theo.
Không còn thích khách đuổi g.i.ế.c, Ngụy Niên học tập càng thêm chăm chú, lẽ là Chử Yến thấy nàng tập trung như , nên thỉnh thoảng dạy nàng vài bí quyết.
Mặc dù trong miệng Thái t.ử nổi mấy lời , nhưng từ khi quen đến nay, đây là đầu tiên hai ở chung hòa hợp như .
Khi ngang qua một mảnh rừng trúc, mùi hương tươi mát thoải mái tràn ngập, Ngụy Niên cảm nhận gió nhẹ phất qua mặt, hương trúc vờn quanh, mặt mày khỏi thả lỏng.
Hóa đời, còn thú vui như .
Lúc cuộc đời nàng chỉ vây quanh tiểu viện , hiện tại, dường như nàng trải nghiệm một cách sống khác.
Lối sống , tên là tự do.
Chử Yến lúc cúi đầu, thoáng thấy nụ thể gọi là xán lạn khuôn mặt m.á.u tươi nhuộm đỏ một nửa của nàng.
Thái t.ử: "..."
Thế nhân đều điên, nhưng cảm thấy nữ t.ử cũng chẳng kém là bao, cô nương khuê các bình thường nào trải qua một trận mai phục g.i.ế.c ch.óc như mà còn thể một cách quỷ quái như thế chứ?
Có điều, cũng là đáng thương.
Ở Bắc Lãng thịnh hành cưỡi ngựa, đ.á.n.h mã cầu, một đích nữ phủ thị lang sống mười sáu năm từng sờ ngựa, chắc ai tin.
Ngựa dây cương thít c.h.ặ.t, thuận lợi về chuồng ngựa ở biệt viện, lúc dừng , nó tủi nghẹn ngào hí lên một tiếng.
Ngụy Niên cảm giác đại khái là nó đang lên án nàng, sinh lòng áy náy, nhẹ nhàng vuốt ve đầu nó xin : "Xin nha, hôm nay sẽ cho ngươi bữa ăn ngon"
Chử Yến đang định xuống ngựa, thoáng sững .
Hắn nghiêng đầu về phía nữ t.ử đang rạp lưng ngựa nhẹ giọng dỗ dành nó, trong mắt vô thức nhiễm ý .
Lấy thức ăn của để dỗ dành ngựa của , cũng chỉ nàng dám.
Tô Cấm sớm chờ ở đây, xa xa trông thấy một màn , lập tức tiến lên đón.
"Điện hạ chứ?"
Tô Cấm theo bên cạnh Thái t.ử nhiều năm, hôm nay gặp chuyện.
Chử Yến vứt kiếm cho thị vệ lên đón: "Không ."
Tô Cấm yên lòng, lúc mới về phía Ngụy Niên, lúc Ngụy Niên đầu, Tô Cấm trông thấy vết m.á.u mặt nàng thì giật : "Ngụy nhị cô nương thương !"
Ngụy Niên còn trả lời Chử Yến nhảy xuống ngựa, nàng một lưng ngựa nhịn sợ hãi, đang thế nào thì Chử Yến vỗ một cái lên ngựa: "Tự chạy một vòng ."
Con ngựa nháy mắt vọt ngoài.
Ngụy Niên hoảng sợ trắng bệch cả mặt, nắm c.h.ặ.t dây cương, giẫm lên bàn đạp.
Sau lưng truyền đến giọng điệu hờ hững của Thái t.ử: "Rèn sắt khi còn nóng, nhớ càng lâu."
Ngụy Niên: "..."
Sao lúc nãy nàng kéo nhảy xuống vách núi quách cho cơ chứ!
--------------------
Tác giả lời :
Vân Mộng Hạ Vũ
Tác giả: "Niên Niên thiên phú dị bẩm!"
Niên Niên: "... Hâm mộ , suýt nữa thì lên trời."
Chử Yến: "..."