Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-26 15:13:53
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Năm Thịnh An thứ mười sáu.

Trong phòng giam âm u ẩm ướt, một nữ t.ử im lớp rơm dơ bẩn. Trên nàng đầy những vết thương, thấm đỏ áo tù màu trắng cực kỳ ch.ói mắt, ngay cả những sợi tóc đen cũng dính m.á.u, vết khô, cũng vết mới dính lên, đang tản mùi m.á.u tươi tanh hôi gay mũi.

"Ăn cơm!"

Một cái chậu đựng thứ gì rơi nhà tù phát một tiếng "keng", thứ nước canh tên vẩy đầy ngoài, trong chậu chỉ còn vài lá rau nát.

Lính canh ngục thèm để ý, mặt chút cảm xúc rời , cũng xem nữ t.ử còn sống c.h.ế.t.

Đây là phòng cho t.ử tù, kẻ nhốt bên trong đều là tội phạm g.i.ế.c , c.h.ế.t cũng chẳng gì đáng tiếc.

tên lính canh ngục dừng bước ở góc cua, đầu về phía phòng giam , thấy qua một lúc lâu mà bóng dáng màu đỏ vẫn nhúc nhích, mới lặng lẽ thở dài, sâu trong mắt hiện lên vẻ đành lòng.

Cứ c.h.ế.t như , cũng coi như giải thoát .

Nếu ...

"Làm gì đấy?!"

Giọng của đồng liêu vang lên, lính canh ngục hồn, lắc đầu: "Không gì."

Đồng liêu theo ánh mắt , vội nhíu máy hạ giọng : "Đó là việc chúng thể dây ! Sự đồng cảm của ngươi sẽ hại c.h.ế.t ngươi đấy!"

Lính canh ngục là đồng liêu lòng nhắc nhở, nhỏ giọng đáp một tiếng theo rời .

Thật đối phương lo xa quá, nào dám dính việc , đừng dính líu, ngay cả chạm cũng dám.

Người nữ t.ử tù g.i.ế.c là cô nương duy nhất của nhà Nam viện sứ viện Tuyên Huy.

Nam viện sứ Tề đại nhân mất ái nữ, tóc bạc trắng xóa trong một đêm, Tề phu nhân bệnh đến nay thể xuống giường, hai vị công t.ử Tề gia điên cuồng báo thù cho .

Hiện tại, ai cứu nàng nữa.

Tiếng bước chân của lính canh ngục xa dần, nữ t.ử loang lổ m.á.u tươi trong phòng giam khe khẽ mở mắt. Hành động khiến nàng trông càng thêm đáng sợ, bởi vì trong đôi mắt nàng phủ đầy những vết m.á.u đen kịt, vô cùng ghê .

Ngón tay nàng khẽ động đậy, nhưng vì xương ngón tay vỡ nát mà đau đớn tột cùng. Có điều nàng phát một âm thanh nào, thậm chí mặt còn chẳng lấy một biểu cảm dư thừa.

Nàng quen với những cơn đau .

Ngày đầu tiên nhốt đây nàng t.r.a t.ấ.n. Bởi vì nàng từ chối nhận tội nên mỗi ngày tiếp theo nàng đều kéo khỏi phòng giam, ngày ngày chịu những hình phạt giống , t.r.a t.ấ.n xong lính canh ngục trị thương cho nàng mới ném nàng về phòng giam, cứ ngày qua ngày, đến nay ... một tháng nhỉ?

Mắt của nàng thấy từ ba ngày .

Nàng những hình phạt chịu phù hợp với quy định của ngục Phụng Kinh, nhưng thì ?

Không ai quan tâm nàng, cũng ai dám quan tâm.

thì, c.h.ế.t là thiên kim muôn vàn yêu thương của nhà Nam viện sứ của viện Tuyên Huy, kiêm phó sứ viện Xu Mật.

Hiện nay hai cơ quan thống trị cao nhất trong triều đình là Trung thư tỉnh và viện Xu Mật, tiếp đó là viện Tuyên Huy, mà Lục bộ thùng rỗng kêu to, vị phụ Hộ bộ Thị lang của nàng thể lo cho nàng.

Từ lúc nàng nhốt ngục Phụng Kinh đến nay, ngay cả một câu thôi phụ mẫu cũng từng nhắn gửi , càng đừng tới việc gặp mặt một .

Ban đầu nàng còn ôm hy vọng, nghĩ nhà thể giúp nàng, rửa sạch oan khuất cho nàng, nhưng theo thời gian trôi qua nàng dần hiểu , sẽ ai cứu nàng.

Tề cô nương c.h.ế.t trong vòng tay nàng, lúc đó tay nàng còn cầm hung khí, khách hành hương khác trong chùa chứng, tận mắt chứng kiến nàng g.i.ế.c , nhân chứng vật chứng đều đủ, cho phép nàng cãi .

Cho dù nàng hàng trăm, hàng nghìn rằng nàng g.i.ế.c thì cũng một ai tin.

Kiêu ngạo mài mòn, hy vọng tan hết, cho đến lúc nàng chỉ mong c.h.ế.t.

ngay cả c.h.ế.t những cũng cho nàng toại nguyện.

Màn đêm buông xuống, bản án dành cho nàng cũng buông xuống.

Lăng trì.

Môi Ngụy Niên mấp máy, trong cặp mắt còn chút ánh sáng nào ánh lên vẻ tuyệt vọng khiến hít thở thông.

Lại là lăng trì...

Đó chính là đạp nàng xuống mặt đất, đè bụi đất, nửa phần tôn nghiêm đáng .

nàng thể gì, gân tay gân chân của nàng đứt đoạn, thể tự sát, chỉ thể chờ đợi, đợi một cái c.h.ế.t vô cùng t.h.ả.m thiết, nhân tính .

Ngụy Niên sợ ?

Đương nhiên là sợ , nàng sợ lắm, nhưng hiện tại ngay cả nàng cũng .

Mắt của nàng hỏng , nước mắt chảy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-2.html.]

Trong cơn khủng hoảng cực độ, nàng dùng tất cả sức lực cuối cùng bò tới cửa phòng giam. Nàng nhớ ban ngày tới đưa cơm, nếu là bát sứ, nàng thể c.ắ.n nó lên thả rơi, mài cổ lên mảnh vỡ, mài cả đêm, thể nào đến mai nàng cũng c.h.ế.t.

Còn về việc khi nàng c.h.ế.t bọn họ còn hành hình nữa , nàng quan tâm.

Dẫu nàng cũng .

âm thanh rơi vỡ hề trong và giòn dập tắt tia hy vọng cuối cùng của Ngụy Niên.

Không bát sứ.

Không cắt đứt cổ nàng .

Ngụy Niên tuyệt vọng tại chỗ, còn sức nhúc nhích.

Có lẽ khi con đến đường cùng, tất cả những chuyện quá khứ đều sẽ chạy qua mắt một tựa như cưỡi ngựa xem hoa. Từ tuổi nhỏ đến khi trở thành thiếu nữ duyên dáng yêu kiều, đến tuổi cập kê, những điều đây dù nghĩ mãi , giờ đây dần lời giải đáp, dù mơ hồ nhưng vẫn .

Ví dụ như, tại phụ mẫu thấy nàng quá ưu tú, bởi vì hào quang của nàng sẽ che mất .

Ví dụ như, ngày đó là nhờ nàng hẹn gặp Tề cô nương, nhưng lúc nàng đến đó chỉ thấy Tề cô nương trong vũng m.á.u, hề thấy bóng dáng .

Ban đầu khi vụ án xảy , phủ Phụng Kinh cũng ngó lơ những lời kêu oan của nàng, nhưng về , từng bức thư bày mặt nàng.

"Ngụy Niên, ngươi mến mộ vị hôn phu của Tề cô nương lâu, sinh lòng đố kỵ tính kế g.i.ế.c Tề cô nương hòng thế nàng , chứng cứ ở đây, ngươi còn lời gì để ?"

"Còn về việc ngươi ngươi nhờ ngươi hẹn Tề cô nương gặp mặt, càng là lời vô căn cứ. Ngày đó của ngươi hề mặt ở chùa Hương Sơn, hơn nữa còn nhân chứng ở hiện trường!"

Lời Phủ doãn của phủ Phụng Kinh và những nét chữ quen thuộc, những câu văn xa lạ bức thư khiến bầu trời của Ngụy Niên như sụp đổ.

Mỗi một chữ mỗi một câu đều ghi quá trình từ mến mộ đến ghen tị, đến oán hận của thiếu nữ trang giấy.

'Chỉ hận thể thế Tề Vân Hàm...'

Từ nhỏ Ngụy Niên luôn giữ lễ nghĩa, quy củ, thể thèm vị hôn phu của khác, càng thể nào những lời lẽ trơ trẽn như thế? Đây mới thật sự là lời vô căn cứ!

Thế nhưng những chứng cứ rành rành lời nàng vẻ yếu ớt vô cùng, nhất là những chứng cứ còn do nha hầu cận của nàng dâng lên.

Đến nước , mặc dù nàng tin tưởng, nhưng cũng hiểu , chắc chắn liên quan tới cái c.h.ế.t của Tề cô nương.

Nếu dù phụ mẫu thích nàng thế nào nữa cũng sẽ chào hỏi với lính canh ngục đôi ba lời, dù cứu nàng, cũng sẽ cho nàng c.h.ế.t dứt khoát một chút. bọn họ chỉ , còn để cho nha của nàng giả tạo chứng cứ. Bây giờ bọn họ chỉ ước gì nàng thể nhanh ch.óng đền tội, mới thể kéo khỏi chuyện .

nàng vẫn hiểu. Nàng thật sự tài nào hiểu phụ mẫu bất công đến mức ?

Cùng là cốt nhục ruột thịt, vì cớ gì đối xử khác biệt như thế?

Ngụy Niên thật sự nghĩ , cũng nghĩ nổi nữa, nàng đau đớn vô cùng, đầu óc còn tỉnh táo.

Từ lúc ấn tay nàng đóng dấu thư nhận tội nàng chẳng còn sống nữa, ăn gì suốt hai ngày trời, lính canh ngục đưa cơm cũng mặc kệ nàng. Nàng nghĩ, lẽ là thấy nàng thê t.h.ả.m quá, đành lòng thấy nàng chịu t.r.a t.ấ.n nữa, mới để mặc nàng tự bỏ đói bản .

Chỉ là, dù cố ý vô tình, e rằng cũng còn kịp nữa.

Trời sáng, nàng sẽ lăng trì.

Chỉ một đêm , cũng thể khiến nàng c.h.ế.t đói .

Ban đêm, địa lao lạnh, Ngụy Niên chỉ mặc một lớp áo tù mỏng manh rách rưới. Nàng đang nghĩ, chi bằng lạnh thêm chút nữa, đói c.h.ế.t, c.h.ế.t cóng cũng , bất kể c.h.ế.t như thế nào, đều hơn lăng trì.

Đêm dần khuya, cũng càng ngày càng lạnh, nhưng tháng Mười vẫn thể lạnh đến mức khiến đông cứng mà c.h.ế.t.

Ngụy Niên dám nhắm mắt, nàng sợ nhắm mắt mở , nàng trói đài hành hình.

Cũng bởi , nàng cố chống chịu , thấy một động tĩnh trong đêm.

Nàng vực dậy tinh thần cẩn thận ngóng, mơ hồ thấy hai chữ.

'Điện hạ.'

Hiện nay chỉ một thể gọi là điện hạ, Đông cung Chử Yến.

Ngụy Niên như thể bắt lấy một cọng cỏ cứu mạng, đợi đến khi đám ngang qua phòng giam của nàng, nàng hèn mọn phát âm thanh yếu ớt: "Xin ngài, ban c.h.ế.t cho thần nữ."

Lúc nàng quên mất Thái t.ử Chử Yến là thế nào, nàng chỉ Tề gia, là đủ .

...

Tề gia nhất định sẽ để nàng c.h.ế.t dễ dàng.

Ngụy Niên phát âm thanh quá lớn, nàng thể thấy , càng thấy thì thể rủ lòng từ bi, đồng ý lời cầu xin của nàng .

Nàng chỉ buông tha một khả năng nhỏ nhoi .

Vân Mộng Hạ Vũ

tiếng bước chân dần xa, dừng vì nàng.

Một chút chờ mong cuối cùng mới dâng lên trong lòng Ngụy Niên nháy mắt chôn vùi.

 

Loading...