Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 18
Cập nhật lúc: 2026-01-26 15:14:10
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngụy Niên trông thấy dáng vẻ chật vật của Ngụy Hằng thì trong lòng cực kỳ vui vẻ, nên cảm thấy Tống Hoài mặt lạnh cũng đáng sợ cho lắm, mãi đến khi nàng lên xe ngựa...
Nàng cưỡi ngựa, Tống Hoài bèn mượn xe ngựa của Ngụy gia để đưa nàng đến biệt viện. Nàng gặp thanh niên đ.á.n.h xe bao giờ, nhưng cách ăn mặc thì khả năng cao cũng là ám vệ của Thái t.ử, Tống Hoài cưỡi ngựa theo.
Ban đầu nàng còn nghĩ xem đường thể ngóng tin gì từ chỗ Tống Hoài , nhưng khi xuất phát thì nàng chẳng còn tâm trạng mà suy nghĩ chuyện khác nữa. Xe ngựa phi như bay, xóc nảy đến mức Ngụy Niên lời.
Nàng cố hết sức định cơ thể, cả lắc trái lắc theo xe ngựa, mấy suýt thì rơi khỏi xe. Cũng may Tống Hoài còn chút lương tâm, đường bỏ ngựa lên xe, đưa tay cho Ngụy Niên bám lấy cánh tay y, nàng mới văng ngoài.
Tống Hoài sừng sững bất động ở một bên sạp, mặt lạnh, giọng còn lạnh hơn: "Điện hạ thấy cô nương trong vòng một canh giờ, thời gian cấp bách, cô nương vất vả ."
Ngụy Niên chịu đựng sự khó chịu lắc đầu.
Trong lúc dày cuồng, Ngụy Niên khỏi nghĩ, lúc Ngụy Hằng trở về cũng bám lấy cánh tay y như ?
Nếu với sức khỏe của văn nhân thì khó văng ngoài.
"Vừa là đ.á.n.h xe ngựa." Tống Hoài lạnh nhạt .
Ý là, Ngụy Hằng túm lấy là ám vệ hiện tại đang đ.á.n.h xe.
Ngụy Niên: "..."
Y cũng giống Thái t.ử, thuật tâm?
Nàng Tống Hoài gượng, nhắm mắt dám hành động.
cho dù nàng thể nắm lấy cánh tay đang duỗi ngang mặt để định cơ thể, thì tốc độ cũng khiến nàng đầu váng mắt hoa.
So với đêm đó khiêng lên núi cũng chẳng khác là bao.
Lúc xe ngựa dừng , Ngụy Niên choáng váng đến mức rõ năm nay là năm nào.
Tô Cấm canh chuẩn giờ chờ ngoài biệt viện, mới bao lâu thấy xe ngựa phi như bay tới.
Nàng ám vệ đ.á.n.h xe, trong lòng hiểu rõ, chẳng trách thể trở về đúng thời gian điện hạ quy định.
"Tô Cấm, giao cho ngươi."
Tống Hoài xuống xe ngựa đầu tiên, tự biệt viện dắt ngựa xuống núi.
Vân Mộng Hạ Vũ
Tô Cấm chờ y rời , mới tiến lên dịu giọng : "Ngụy nhị cô nương, khỏe ?"
Ngụy Niên lên tiếng, nhíu c.h.ặ.t mày vén rèm xe lên, vịn tay Tô Cấm xuống ngựa.
Tô Cấm tình trạng của nàng, đỡ nàng ngoài vài bước.
Ngụy Niên cũng nhịn nữa, đỡ lên một cây ven đường bắt đầu nôn mửa.
Trong lúc nôn c.h.ế.t sống , nàng nghĩ, con mà, đôi khi thật sự thể nỗi đau của khác, nếu chẳng mấy chốc sẽ báo ứng lên .
Chờ Ngụy Niên cảm thấy đỡ hơn một chút, cung nữ bưng nước trong hầu ở bên cạnh, nàng lúng túng nhận lấy nước cảm ơn.
Rửa mặt sửa soạn xong, Tô Cấm đỡ nàng chậm rãi biệt viện, chờ đến lúc đặt chân vườn hoa, Ngụy Niên mới kịp phản ứng, cuối cùng nàng cũng đến biệt viện Hương Sơn.
Nàng vẫn cho rằng đường lên Hương Sơn chỉ một con đường đá , ngờ hóa còn một con đường thể cho xe ngựa chạy thẳng tới biệt viện Hương Sơn.
Chẳng qua, hiển nhiên là con đường chỉ thuộc về Thái t.ử.
"Thập Tam đ.á.n.h xe lỗ mãng nhất, khiến Ngụy nhị cô nương chịu khổ ." Tô Cấm .
Ngụy Niên còn kịp gì, vài tiếng ngựa hí truyền tới, ngay đó, một loạt tiếng vó ngựa dồn dập phi như bay.
Ngụy Niên , xe ngựa thấy tăm .
Khóe môi nàng nhếch lên.
Thế thì thể dùng lỗ mãng để hình dung nhỉ?
"Ngụy nhị cô nương, mời bên ." Trong lúc nhất thời Tô Cấm cũng nên gì, bèn mặt đổi sắc chuyển chủ đề.
Ngụy Niên thu tầm mắt , nhẹ nhàng lên tiếng.
Mỗi gặp Thái t.ử điện hạ, quả nhiên đều cực kỳ khó khăn.
Hai xuyên qua hành lang, xuyên qua hai hoa viên nhỏ, Ngụy Niên mới chậm chạp phát hiện đúng.
"Tô Cấm cô nương, Thái t.ử điện hạ đang ở nơi nào?"
Nàng hỏi lời thì vài tiếng sói tru truyền tới, gần giống như đang ở ngay bên tai.
Sắc mặt Ngụy Niên chợt tái , nàng bất ngờ dừng .
Không cần Tô Cấm trả lời, nàng Chử Yến đang ở .
"Ngụy nhị cô nương, mời." Tô Cấm với vẻ mặt phức tạp.
Ngụy Niên con đường nhỏ trong vách đá , chân giống như rót chì, nhấc lên nổi.
nàng cũng , nàng đến đây, cho dù vách đá là gì nàng cũng tránh nổi.
Tô Cấm cũng thúc giục, kiên nhẫn chờ đợi.
Tình cảnh , cô nương nào là sợ.
điều ngoài dự đoán của nàng là, chẳng mấy chốc Ngụy Niên nhấc chân.
Tô Cấm ngẩn , đó theo, lẽ là đành lòng, nàng nhẹ giọng nhắc nhở: "Ngụy nhị cô nương nhớ đừng phản kháng, theo điện hạ một chút, mềm mỏng cầu xin, sẽ qua thôi.”
Ngụy Niên c.ắ.n c.h.ặ.t răng, gật đầu: "Cảm ơn cô nương nhắc nhở."
Tô Cấm thấy giọng nàng run rẩy, im lặng thở dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-18.html.]
Chưa từng ai dám lợi dụng điện hạ như , với tính tình của điện hạ, hôm nay sợ là dễ qua cửa.
Đi qua con đường nhỏ giữa vách đá, tầm bỗng nhiên mở rộng.
Điều đầu tiên lọt mắt nàng là một hàng rào nửa bao quanh một trống tròn rộng lớn, ở giữa đào rỗng, nàng độ sâu.
Ngụy Niên cần cũng đó gì, nàng hít sâu một , lông tơ tay cũng dựng hết cả lên.
Nàng cứng đờ đầu, về phía Chử Yến đang bên cạnh rào chắn ném một miếng thịt tươi xuống hố, đối phương cũng lúc qua.
Hắn cầm lấy khăn lau tay, đó ngoắc ngón tay về phía Ngụy Niên: "Tới đây."
Ngụy Niên ngừng thở, chậm rãi về phía .
Nàng chớp mắt, dám xuống đáy hố.
"Thần nữ... bái kiến điện hạ."
Chử Yến đáp, đột nhiên kéo nàng qua bằng một tay, ép nàng xuống: "Thú cưng Cô nuôi, dám ?"
Đập mắt nàng là bầy sói, vài chục con!
Bọn chúng c.ắ.n xé miếng thịt tươi vứt xuống, cảnh tượng cực kỳ m.á.u me đáng sợ.
Trong mắt Ngụy Niên tràn đầy sợ hãi, môi kiềm phát run.
cũng tính, nàng còn kịp hồn từ trong trạng thái sợ hãi, cảm thấy trời đất cuồng.
Nàng Chử Yến đặt rào chắn chuồng sói, nửa ngửa , treo lơ lửng chuồng sói.
Đầu óc Ngụy Niên lập tức trống rỗng.
Tiếng đám sói c.ắ.n xé thịt tươi giống như đang vang lên ngay bên tai, thậm chí nàng còn thể tiếng nhấm nuốt của chúng, mùi m.á.u tươi nồng nặc xông thẳng mũi, cảm giác khủng hoảng tột độ bao phủ nàng.
Mà đầu têu thì một tay ấn vai nàng, một tay lười biếng tựa lên lan can, khóe môi cong lên, ý lười nhác: "Cô , Cô gặp yêu ngươi."
Không chờ nàng trả lời, : "Hôm nay Cô mang đủ lượng thức ăn, bằng thêm ngươi nhé?"
Lúc Ngụy Niên lên lời, bằng bản năng sinh tồn nàng nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Chử Yến đang đặt lên vai .
như thì cánh tay vốn đang giơ lên của Chử Yến nàng kéo dán c.h.ặ.t n.g.ự.c nàng.
Thái t.ử sợ nóng, ở trong biệt viện mát mẻ cũng chỉ mặc một một chiếc áo mỏng và một chiếc áo choàng ngoài, một loạt động tác của cả hai, ống tay áo của trượt xuống, lúc da thịt cánh tay chạm Ngụy Niên.
Chỉ là lúc , cả hai đều nhận .
Một sợ hãi tột độ, kẻ trừng phạt thì đang vui vẻ.
"Không lời nào , thì Cô coi như ngươi đồng ý?"
Chử Yến nhẹ nhàng , tay tăng thêm sức.
Eo Ngụy Niên gần như cong đến cực hạn, tư thế khiến nàng hô hấp khó khăn, mà nổi!
Hắn căn bản cho nàng cơ hội giải thích!
Ngụy Niên hối hận.
Nàng quá coi thường , tự cho là đúng, là một tên điên!
Một tên điên mà nàng chọc nổi!
Mùi m.á.u tươi bốc lên, Ngụy Niên rõ ràng, chỉ cần buông tay, nàng sẽ rơi xuống, ngã từ độ cao c.h.ế.t , nhưng bên đàn sói đang chằm chằm nàng, đến lúc đó kết cục của nàng sẽ đáng sợ hơn ngã c.h.ế.t gấp mấy trăm .
Nàng c.h.ế.t, càng c.h.ế.t t.h.ả.m thiết như , ý chí sinh tồn khiến nàng dần khôi phục chút tỉnh táo.
Ngụy Niên bỗng nhiên nhớ tới lời nhắc của Tô Cấm, nàng khẽ hé môi, về phía Chử Yến, cố gắng lời cầu xin: "Điện hạ, xin , tha mạng."
Cũng , khi nàng xong, bàn tay đang đè lên vai nàng chỉ thả lỏng, mà thậm chí còn tăng thêm lực: "Tha mạng? Cô còn tưởng ngươi sợ c.h.ế.t chứ."
Mắt Ngụy Niên ngấn lệ, nức nở : "Sợ… thần nữ sợ."
Nàng xong, qua lâu mà phía vẫn động tĩnh.
Ngụy Niên cố gắng điều chỉnh hô hấp, để đảm bảo bản sẽ nghẹt c.h.ế.t khi buông tay.
Mà nàng , phía phân tán sự chú ý.
Tư thế của nàng lúc gần như là ngửa hẳn xuống, eo nhỏ mềm mại uốn cong đến cực hạn, vóc dáng nữ t.ử hiện trọn vẹn mắt . Lúc đôi môi đào của nàng hé mở, hai b.úp sen đang đợi nở khẽ phập phồng cánh tay .
Hình ảnh khiến khó lòng phớt lờ.
Chử Yến cũng ngoại lệ.
Hậu viện của , cũng gần nữ sắc, nhưng điều nghĩa là sự xao động của nam nhân.
Không là vì bờ môi mềm mại mà từng chạm thoáng qua đêm đó, là cảnh sắc mắt quá mức mê , tóm , ánh mắt Chử Yến càng ngày càng mơ hồ.
Đàn sói hung ác hố và cô nương mềm mại lòng bàn tay, tạo nên một sự đối lập mãnh liệt. Nữ t.ử nhỏ nhẹ cầu xin, nhu nhược nghẹn ngào, chỉ khơi dậy lòng thương tiếc của , ngược càng kích thích chà đạp nàng nhiều hơn. Hắn dùng thêm chút lực, ép lòng bàn tay đến mức tuyệt vọng hơn nữa.
Muốn nàng càng đáng thương t.h.ả.m thiết cầu xin .
Ánh mắt Chử Yến chậm rãi hướng xuống, dừng ở cần cổ vẫn đang quấn vải dừng chiếc cằm trắng nõn của thiếu nữ.
Mắt càng thêm u ám, ngày càng hứng thú, thần xui quỷ khiến thế nào cúi áp sát nàng, trầm giọng : "Khóc to thêm chút nữa, Cô sẽ tha cho ngươi."
-----
Tác giả lời :
Giai đoạn đừng coi Thái t.ử là bình thường, coi là cũng là chuyện hết sức bình thường.