Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 175
Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:16:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chử Yến trở tay nắm c.h.ặ.t t.a.y Vệ Trăn, nhắm mắt hít sâu vài , thế nào cũng thể kìm nèn cảm xúc trong lòng.
Lồng n.g.ự.c tựa như lửa nóng hừng hực đang thiêu đốt, thấy đau đớn, chỉ khiến bực bội, trán bắt đầu toát mồ hôi, lẽ là bởi vì sức kìm nén, cần cổ và huyệt thái dương nổi gân xanh, sắc mặt cũng đỏ lên.
Tay Vệ Trăn nắm đến biến dạng, nhưng dường như nàng cảm nhận đau đớn, nhẹ giọng an ủi Chử Yến, nhưng Thái t.ử cũng vì nàng an ủi mà cảm thấy xoa dịu, ngược tình huống càng thêm trầm trọng hơn.
"Chúng ngoài ." Yết hầu Tống Hoài khẽ nhúc nhích, khi kìm nén một hồi, rốt cục lên tiếng.
Vệ Trăn sững sờ, ngước mắt về phía y đầy khó hiểu.
Tống Hoài mở miệng nữa, chỉ lắc đầu với nàng.
Vệ Trăn lập tức hiểu .
Có lẽ Tống Hoài rõ tình trạng của Thái t.ử.
Đồng thời sắc mặt tái nhợt và khó coi của Tống Hoài cũng cho trong lòng của nàng cảm thấy bất an.
Vào lúc Chử Yến cũng buông tay nàng .
Nàng sang , thấy gân xanh trán càng phồng lên rõ ràng hơn, giống như một khắc sẽ vỡ tung.
Hắn đầu, mở mắt nàng, tròng mắt đỏ ngầu.
Dường như dùng hết kiên nhẫn cả đời, gạt mấy chữ: "Trăn Trăn, ."
Vân Mộng Hạ Vũ
Vệ Trăn cụp mắt, bàn tay đang run rẩy nắm lấy cạnh bàn của , trong lòng hiểu rằng sợ bản mất khống chế sẽ nàng thương.
Mắt nàng đỏ lên, c.ắ.n răng dứt khoát nhanh ch.óng dậy rời cùng Tống Hoài.
Ngay khoảnh khắc nàng bước chân khỏi cửa, nàng thấy tiếng bàn vỡ vụn.
Bước chân nàng khựng , vội vàng đầu trong phòng.
"Trữ phi, thôi." Tống Hoài .
Vệ Trăn đè nén cảm xúc kích động , thu tầm mắt , nhanh chân đuổi theo Tống Hoài.
Tống Hoài thẳng khỏi cung điện mới ngừng .
Bởi vì phận bọn họ đặc biệt, khi ở Đông Phương Tô hạ lệnh, mỗi ngày trừ sáng sớm hoàng hôn quét dọn và đưa cơm , cho phép cung nhân tới gần, cho nên mắt trong cung điện đều là một nhà.
Sau khi Vệ Trăn Tống Hoài rời , Thập Bát và Thập Cửu lập tức im lặng canh giữ ở ngoài cửa phòng Thái t.ử.
Hai thấy hết một màn , mắt cũng đỏ lên.
"Tống đại nhân, rốt cuộc thì điện hạ ?" Hai mới khỏi cung điện, Vệ Trăn lập tức sốt ruột hỏi.
Sắc mặt Tống Hoài tối tăm nhất từ tới nay, giọng đầy kìm nén và giận dữ: "Là trúng độc."
Tim Vệ Trăn đập hẫng một nhịp, nghĩ đến tình trạng của Thái t.ử và những gì từ , lập tức phản ứng : "Là mấy năm , Tây Vu hạ độc?"
"Ừm." Tống Hoài gật đầu, lạnh lùng : "Mấy năm lúc điện hạ trúng độc, tình huống giống hệt hiện tại."
"Sau khi trúng độc thì chịu ồn ào, gần như bất kỳ thanh âm gì, chỉ xung quanh càng yên tĩnh, mới thể miễn cưỡng thấy dễ chịu hơn một chút, nhưng đây chỉ là bắt đầu, mấy ngày sẽ càng ngày càng nghiêm trọng."
Sắc mặt Vệ Trăn chợt đổi, mặc dù nàng sớm chuẩn tâm lý, nhưng nghĩ tới sẽ là như : " độc giải ?"
Ngay đó nàng nghĩ đến cái gì, vẻ mặt đột nhiên lạnh xuống: "Chẳng lẽ đêm đó, Thái t.ử Tây Vu nhân cơ hội hạ độc?"
Tống Hoài lắc đầu: "Bởi vì lúc điện hạ từng trúng độc của Tây Vu, lúc đề phòng , đêm đó là kéo Túc Miện , cũng kiểm tra gã độc, vả cho dù , đêm đó trúng độc hẳn là mới đúng."
Vừa y nghĩ tới khả năng , nhưng Túc Miện thật sự cơ hội hạ độc, đó nhớ tất cả bọn họ tiếp xúc bắt đầu từ hôm qua khi thành Ngọc Kinh, nhưng từ đầu đến cuối nghĩ đến khả nghi nào.
"Từ khi thành Ngọc Kinh chúng và điện hạ gần như từng tách , cho dù trúng độc, cũng nên chỉ một điện hạ." Vệ Trăn cũng nhanh ch.óng hồi tưởng một , .
Hai trầm mặc một lát, đó Vệ Trăn hỏi: "Loại độc cơ thể bằng cách nào?"
"Không ."
Tống Hoài thở dài một : "Năm đó điện hạ từ chiến trường về doanh là độc tố lập tức phát tác, thể nào kiểm chứng nguyên do, trời tối xông Tây Vu tìm t.h.u.ố.c giải, bắt một vu sư gương mặt kì quái, quân y khám điện hạ trúng độc gì, chỉ thể ăn cả ngã về đặt hy vọng đặt vu sư . Trải qua gần một ngày t.r.a t.ấ.n ép hỏi, mới lấy t.h.u.ố.c giải."
"Có điều khi đó điện hạ trúng độc ba ngày, t.h.u.ố.c giải cũng cách nào loại bỏ độc tố, để tàn dư độc tố."
Tống Hoài về phía Vệ Trăn, giọng điệu trầm xuống: "Ta ép hỏi từ trong miệng vu sư , ngày thứ tư khi trúng độc sẽ đột t.ử.”
Dường như m.á.u trong Vệ Trăn nháy mắt nguội lạnh, đầu óc bỗng trống rỗng.
Qua một hồi, nàng mới miễn cưỡng phát âm thanh: "Ngươi còn nhớ t.h.u.ố.c giải là gì ?"
Tống Hoài gật đầu: "Nhớ kỹ."
Vệ Trăn cố để bản bình tĩnh, trầm giọng : "Đi bắt Túc Miện, đổi t.h.u.ố.c giải.”
Đã sắp qua hai ngày, việc cấp bách bây giờ là lấy thuộc giải.
Tống Hoài cũng nghĩ như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-175.html.]
Điện hạ trúng độc khi đến thành Ngọc Kinh, hạ độc ắt cũng ở nơi , nhưng thành Ngọc Kinh to như thế, bọn họ thể nào tìm kiếm, hiện tại biện pháp duy nhất chính là bắt Túc Miện về.
Đây là độc Tây Vu, Thái t.ử Túc Miện thoát khỏi liên quan.
"Qua đêm qua, hôm nay nhất định dịch quán phòng thủ nghiêm ngặt, nghĩ một kế sách vẹn ." Tống Hoài nhíu mày .
Vệ Trăn đang mở miệng, đột nhiên một cơn gió lướt qua, ngay đó một bóng rơi xuống mặt hai .
Là ám vệ Thập Tam.
Chỉ Thập Bát Thập Cửu cung cùng họ, bốn ám vệ khác đều ẩn núp ở các nơi ngoài cung, bí mật quan sát động tĩnh của Nam Hào Tây Vu, lúc Thập Tam tiến , tất nhiên là chuyện quan trọng.
Đông Phương Tô để cho bọn họ một miếng lệnh bài Đông cung, thể tự do cửa cung.
Tống Hoài: "Chuyện gì?"
Thập Tam trả lời: "Bẩm Trữ phi, Tống đại nhân, Cảnh Nhất truyền tin đến, khi chúng rời , Quan đại phu đến thành Phụng Kinh, khi điện hạ tới Đông Nhữ lập tức khởi hành đuổi theo, khi Cảnh Nhất đón đích đưa Quan đại phu tới thành Ngọc Kinh."
Thập Tam mới xong, Vệ Trăn Tống Hoài đều ngẩn , theo chính là cảm xúc mừng rỡ tột độ.
Quan đại phu tới quá đúng lúc!
Vệ Trăn mừng sợ, cảm xúc lộ rõ mặt: "Bây giờ đang ở nơi nào?"
Thập Tam: "Hẳn là sẽ đến trong vòng hai ngày nay."
Hai ngày, quá muộn!
Vệ Trăn vội vàng về phía Tống Hoài: "Tống đại nhân."
Tống Hoài gật đầu: "Thần lập tức đón, chắc chắn sẽ trở về khi trời sáng."
Vệ Trăn gật đầu: "Ừ."
Tống Hoài trì hoãn, lúc lập tức xoay nhanh chân rời : "Thập Tam, canh giữ ở chỗ ."
"Vâng."
Mãi đến khi bóng dáng Tống Hoài biến mất, Vệ Trăn mới xoay về phía trong điện, hốc mắt dần dần ướt át.
Chử Huyền Cận, xông qua nhiều cửa t.ử như , , nhất định cũng thể.
Nàng đợi ở ngoài điện gần nửa canh giờ, mới nhẹ nhàng .
Vừa xuyên qua hành lang, Thập Bát tiến lên đón, giọng trầm thấp: "Trữ phi."
"Điện hạ thế nào ?"
Vệ Trăn về phía gian phòng , đuôi mắt ửng đỏ.
Thập Bát: "Điện hạ bảo Thập Cửu đ.á.n.h ngất , mắt đang ở trong tẩm điện."
Cổ họng Vệ Trăn nghẹn ứ: "Ừm, ."
-
Mấy lớp màn lụa rủ xuống, chỉ thể mơ hồ thấy bóng bên trong.
Vệ Trăn bước nhẹ, nhẹ nhàng xốc màn lụa lên.
Lúc gương mặt thường ngày đầy vẻ ngông cuồng kiêu ngạo vô cùng tái nhợt, ngay cả trong cơn mê lông mày cũng nhíu c.h.ặ.t , trán ngừng ứa mồ hôi.
Tim Vệ Trăn như vật nặng đập , đau đến rơi nước mắt.
Nàng đưa tay vuốt phẳng nếp nhăn giữa hai hàng mày , nhưng sợ sẽ khiến tỉnh giấc.
Mặc dù bây giờ vẫn đau khổ, nhưng hôn mê, dù cũng dễ chịu hơn là tỉnh táo.
Vai lưng Vệ Trăn cũng mệt mỏi trùng xuống, thời khắc sự tỉnh táo nàng cố gắng chống đỡ cũng tan mất, trong lòng cơn khủng hoảng to lớn xâm chiếm.
Nàng chậm rãi xuống bậc giường, nước mắt tuôn như mưa.
Mặc dù nàng luôn chia sẻ với một chút, giảm bớt gánh nặng vai , nhưng sâu trong lòng nàng cũng giống nhiều khác, cảm thấy gì mà Thái t.ử . Hắn tựa như một ngọn núi, một ngọn núi cao lớn, vĩnh viễn sẽ lặng lưng nàng, vĩnh viễn sẽ sụp đổ.
Nàng bao giờ nghĩ tới, sẽ đột nhiên một ngày, khi nàng hề chuẩn , ngã xuống.
Ngày cuối cùng ở kiếp , là giúp nàng giữ chút thể diện còn sót , mà ngày đầu tiên trở thế gian , tay cứu nàng, đó mỗi một gặp nạn, gần như đều là kéo nàng từ cánh cổng địa ngục. bây giờ trúng kịch độc, nàng chỉ thể trơ mắt chịu đau đớn dày vò, gì.
Thậm chí nàng dám nghĩ tới hậu quả nếu họ t.h.u.ố.c giải.
Không, sẽ .
Vệ Trăn giơ tay lau khô nước mắt, ánh mắt dần dần kiên định.
Quan đại phu đuổi theo, nhất định là lấy vị t.h.u.ố.c thể loại bỏ độc tố còn sót , vả đều là cùng một loại độc, nhất định thể cứu .
Nếu thật sự xảy ngoài ý ...
Trong mắt Vệ Trăn ánh lên sự điên cuồng đáng sợ, khác vẻ điên cuồng của Thái t.ử điện hạ là bao.
Nếu chuyện gì, nàng nhất định sẽ g.i.ế.c Túc Miện, dốc hết quãng đời còn san bằng Tây Vu, chôn vùi Tây Vu cùng .