Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-01-26 15:14:08
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Biệt viện Hương Sơn.
Sáng sớm sương mù vờn quanh, thanh niên mặc y phục bó gọn bước nhanh biệt viện, dừng ở giữa vườn hoa.
Thanh niên gương mặt lạnh lùng vô tình, ngũ quan tựa như thấm một lớp sương lạnh, hề hòa hợp với những đóa hoa kiều diễm xung quanh, y hành lang uốn lượn, nhẹ giọng cất tiếng: "Hôm nay ai ở bên cạnh điện hạ?"
Dứt lời, một cơn gió mạnh phất qua, mặt y xuất hiện một áo đen.
"Đại nhân, là thuộc hạ."
Người áo đen chắp tay cung kính đáp.
Thanh niên liếc một cái, trong mắt hiện lên vẻ hiểu rõ: "Kiếm Thập Cửu gây chuyện ?"
Trong mười chín ám vệ, Kiếm Thập Cửu nhỏ tuổi nhất, nhất, tính tình… cũng đặc biệt nhất, những lúc bình thường, điện hạ luôn gọi hầu hạ bên cạnh.
Ngoại trừ lúc... Kiếm Thập Cửu chọc giận điện hạ.
Mà chuyện diễn cực kỳ thường xuyên, cứ cách mấy ngày diễn một , nhưng khi điện hạ hết giận sẽ gọi trở về.
Làm thống lĩnh thị vệ Đông cung, Tống Hoài vẫn luôn thể hiểu nổi chuyện , là điện hạ cố tình khiến bản thoải mái, là dùng Kiếm Thập Cửu để rèn giũa tính nết của .
Ám vệ đáp lời tên Kiếm Thập, thấy câu hỏi của Tống Hoài thì thoáng chần chừ, mới kể chuyện xảy hai ngày .
Tống Hoài từng chứng kiến vô bản án, một chút đoán đại khái câu chuyện, đây hẳn là một cuộc tranh đấu giữa hai tỷ .
Khó trách điện hạ nhúng tay , e là chỉ hóng hớt thôi.
Ánh mắt Tống Hoài dần trầm xuống. Thảo nào hai ngày nay nhiều lời đồn đãi như , lá gan của nữ t.ử cũng nhỏ, dám lợi dụng điện hạ.
mà… chuyện đặt nữ t.ử bên giường của điện hạ theo cách , cũng chỉ Kiếm Thập Cứu mới dám .
"Phạt thế nào?"
Giọng điệu của ám vệ khó hiểu: "Chép kinh thư, đ.á.n.h lòng bàn tay, phạt quỳ..."
Tống Hoài bỗng nghi ngờ bản nhầm: "Hử?"
Trước đa đều xử phạt bằng cách thao luyện, ... đặc biệt như thế.
từ đến nay vị điện hạ của bọn họ đều chỉ theo ý , việc theo quy tắc, y cũng chỉ kinh ngạc lập tức chuyển chủ đề: "Điện hạ ngủ ?"
"Đã ngủ từ nửa khắc ."
Ánh mắt Tống Hoài thoáng qua vẻ ảm đạm, nhẹ nhàng phất tay hiệu ám vệ lui .
Ám vệ thôi.
"Chuyện gì?"
Ám vệ cung kính thưa: "Mấy ngày , điện hạ đổi tên thuộc hạ thành Lang Thập."
Tống Hoài: "..."
Y vô thức về hướng chuồng sói, như thể đáp y, nơi đó mơ hồ truyền đến vài tiếng sói tru.
Tống Hoài: "... Biết ."
Sau khi Lang Thập biến mất, Tống Hoài trở về phòng của giống như khi, cũng chính là sương phòng ngay bên cạnh phòng Thái t.ử, chờ Thái t.ử tỉnh .
Chờ đợi đến tận buổi chiều.
đó, Tống Hoài ngoài gặp một .
Một vị khách mời mà đến.
Tống Hoài ở hiên, vị công t.ử hào hoa phong nhã trong vườn hoa, khẽ nhíu mày.
Con trưởng của Hộ bộ Thị lang, đến đây gì?
Điện hạ gây chuyện ở Hàn Lâm viện ?
Đương nhiên Ngụy Hằng cũng nhận Tống Hoài.
Mọi đều , điên nhất kinh thành là Chử Yến của Đông cung, mà kẻ tàn nhẫn nhất là thuộc hạ tín của Thái t.ử, thống lĩnh Đông cung, Tống Hoài.
Thủ đoạn của y còn đáng sợ hơn ngục Phụng Kinh, Đại Lý Tự, Hình bộ.
Ở một mức độ nào đó mà , hai bọn họ là kiểu ‘ một nhà, chung một cửa’.
Tống Hoài và Chử Yến, cặp đôi hảo!
Giống ở chỗ khiến tên sợ mất mật, tránh như tránh rắn rết!
y còn kiêm chức Ngự sử Trung thừa, quyền lực giám sát quan , đừng là Ngụy Hằng, là Ngụy Văn Hồng tới đây thì cũng tỏ cung kính.
Ngụy Hằng dâng lên một chiếc hộp dài, cung kính hành lễ: "Tống đại nhân."
Tống Hoài liếc chiếc hộp trong tay , giọng lạnh nhạt: "Có chuyện gì?"
Y nhớ , Kiếm... Lang Thập mới cô nương Lang Thập Cửu bắt tới lúc nửa đêm là nhị cô nương của Ngụy gia, cũng là của Ngụy Hằng.
Đến tính sổ ?
Vân Mộng Hạ Vũ
Ngụy Hằng cúi đầu đưa chiếc hộp trong tay , : "Mấy ngày đây, của hạ quan gặp sói ở Hương Sơn, nhờ điện hạ tay cứu giúp, mới bảo vệ tính mạng, hôm nay hạ quan đặc biệt tới để tạ ơn."
Hóa là tạ ơn.
Tống Hoài Ngụy Hằng đầy ẩn ý.
Cả hai vị cô nương trong câu chuyện đều là của , cũng vị trưởng đến tạ ơn nghiêng về phía nào đây.
Có điều chuyện cũng chẳng liên quan gì tới y, Tống Hoài cụp mắt xuống, vẫy tay gọi một thị nữ tới: "Nhận lấy, tiễn khách."
Ngụy Hằng khỏi sửng sốt.
Quyền lợi của Tống Hoài ở Đông cung còn lớn hơn so với những gì nghĩ.
"Tống đại nhân."
Ngụy Hằng thấy Tống Hoài rời , vội vàng cất tiếng gọi.
Tống Hoài dừng bước, nghiêng : "Còn chuyện gì?"
Ngụy Hằng giao hộp dài cho thị nữ, đó vén trường bào quỳ xuống, giọng điệu trịnh trọng : "Tống đại nhân, hạ quan nghi vấn cả gan hỏi một chút."
Tống Hoài trả lời, mà chỉ về phía cuối hành lang.
Điện hạ dậy .
Y nhịn : "Nói."
Sau nhiều do dự, Ngụy Hằng mới : "Gần đây trong kinh nổi lên lời đồn, của hạ quan đến tuổi lập gia đình, hạ quan cũng ý trèo cao, chỉ cả gan hỏi ý của điện hạ, trong nhà mới dễ định đoạt."
Tống Hoài sửng sốt, một lúc lâu y chậm rãi đầu, đầu tiên thẳng Ngụy Hằng.
Tống Hoài lên tiếng, Ngụy Hằng bèn cúi đầu quỳ chờ đợi trong vườn hoa, trong lúc nhất thời bầu khí trở nên kỳ lạ.
Không qua bao lâu, một tiếng rõ ý tứ khẽ vang lên, Tống Hoài , nhưng ánh mắt hề độ ấm, giọng điệu càng thêm lạnh nhạt: "Trả lễ cho Ngụy tiểu đại nhân."
Thị nữ cúi thưa , đưa hộp dài cho Ngụy Hằng.
Ngụy Hằng hiểu, ngẩng đầu về phía Tống Hoài, y sắc mặt lãnh đạm, chỉ nhả một chữ: "Cút."
Ngụy Hằng giữ vẻ mặt nho nhã nữa, khuôn mặt thoáng vặn vẹo.
"Tâm tư của điện hạ, há cho các ngươi phỏng đoán!"
Tống Hoài xong thì rời đầu : "Nếu như Ngụy tiểu đại nhân , thì đ.á.n.h đến khi ngoài thì thôi."
Ngụy Hằng chằm chằm bóng lưng của Tống Hoài, tức đến run cả tay.
Chẳng qua chỉ là một con ch.ó nhà, cũng dám coi ai gì như !
Gió mạnh lướt qua, mắt Ngụy Hằng tối sầm , tập trung thì mới thấy mặt thêm một áo đen xuất hiện từ nơi nào.
Ngụy Hằng thấy đối phương động thủ, c.ắ.n răng dậy, mang theo hộp dài vườn hoa. Sau khi bước biệt viện, Ngụy Hằng mấy bước cảm thấy như dẫm cái gì, trượt chân, đầu đập xuống đất đến rách cả da.
Tống Hoài đang bước hành lang động tĩnh, liếc mắt một cái, khóe môi hiện lên một nụ lạnh.
Xem , chọn một vị khác.
Một là hại, một là kẻ hại , mà trưởng, chọn .
Nếu đầu óc úng nước, thì là cá mè một lứa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-16.html.]
Cố ý đến hỏi ý điện hạ?
Ha, e là nhận câu trả lời phủ định từ chỗ của điện hạ mới là thật.
Với tính nết của Hộ bộ Thị lang, nếu thể bám víu Đông cung thì đến cả mơ cũng sẽ đến tỉnh. Ngụy gia mà tác hợp thật thì khi đến tạ ơn nên chỉ mang lễ tạ ơn, còn nên đưa Ngụy nhị cô nương theo cùng.
Liên hệ , đáp án rõ ràng.
Ngụy gia để điện hạ trở thành chỗ dựa của Ngụy nhị cô nương.
Chẳng trách nữ t.ử mạo hiểm chọc giận điện hạ, cũng những lời đồn .
Tống Hoài đối xử với Ngụy Hằng như , cũng là vì bất bình Ngụy Niên, mà là, lợi dụng Chử Yến vẫn thể an rời , điều chứng tỏ cái gì?
Chứng tỏ điện hạ ghét nữ t.ử , thậm chí còn dung túng.
Điện hạ thiên vị, tất nhiên y cũng giữ gìn.
Thật chuyến thăm dò hôm nay của Ngụy Hằng sai lầm gì cả, chỉ là , lúc đụng Tống Hoài trở về.
Tên Tống Hoài , am hiểu nhất là bóc tách từng tầng từng lớp mà truy xét sự thật.
Chử Yến dậy, híp mắt để mặc cho Trường Phúc, Tô Cấm quần áo cho .
Sau khi động tĩnh ngoài cửa, lười biếng : "Vào ."
Tống Hoài lên tiếng bước , cung kính hành lễ: "Điện hạ."
Chử Yến khẽ nhấc mí mắt: "Tốt gì cũng là con trưởng nhà thị lang, ngươi cũng cho chút mặt mũi."
Tống Hoài: "..."
Thật là hiếm lạ, điện hạ còn cho mặt mũi ư?
"Thuộc hạ đ.á.n.h tiếng cho bên Hàn Lâm viện." Tống Hoài bình tĩnh : "Người khỏi biệt viện mới té."
Lúc Chử Yến mới mở mắt y: "Cô sợ Hàn Lâm viện?"
Tống Hoài dừng một lát: "... Thế thì thuộc hạ bắt về, đ.á.n.h một trận?"
Chử Yến: "..."
Hắn tức : "Ngươi đến từ sáng, là chờ để chọc giận Cô?"
"Thuộc hạ dám." Tống Hoài cúi đầu: "Hôm nay mấy vị đại nhân dâng tấu triều, chủ chiến."
Chử Yến nhíu mày, đó cúi đầu phủi tay áo, bàn.
Tô Cấm đang cầm lược, thấy Chử Yến xua tay: "Đưa cho y."
Tô Cấm Tống Hoài, vẻ mặt y lạnh nhạt tiến lên nhận lấy lược, chải đầu cho Chử Yến.
"Kho của bọn họ thiếu bạc?" Chử Yến nguôi giận một chút, lười biếng .
Tống Hoài: "Bọn họ dâng tấu xin điện hạ lĩnh binh."
Chử Yến: "... Hóa là mưu đồ mạng của Cô."
Ánh mắt Tống Hoài rơi xuống mấy hàng mũ quan đang bày bàn: "Hai ngày nay hơn hai mươi mật thám lẻn kinh thành."
"Ồ, nội ứng ngoại hợp, lấy mạng Cô." Chử Yến chỉ một cái màu đen: "Dùng nó."
"Phía hậu cung cũng nhúng tay, liên hợp với mấy vị lão thần mời điện hạ xuất chinh." Tống Hoài cầm lấy mũ quan, .
Chử Yến im lặng một hồi, cất giọng lên án: "... Chuyện sáng nay, bây giờ ngươi mới bẩm báo."
"Lúc thuộc hạ đến, điện hạ đang ngủ."
Chử Yến: "..."
"Nửa canh giờ nhận tin tức, Trung thư lệnh và Tề đại nhân chặn tấu chương ." Tống Hoài giống như thấy sắc mặt u ám của Thái t.ử, tiếp tục : " bọn họ hẳn sẽ từ bỏ."
Tống Hoài cài quan xong, lui về một bước, : "Biệt viện cần tăng thêm ."
Chử Yến dậy, hừ một tiếng, ngông cuồng : "Cô cứ ở chỗ , ai thể gì Cô?"
Tống Hoài: "..."
Y im lặng một hồi, đó : "Điện hạ nhớ để một sống."
Chử Yến đầu y: "Tới chỗ đều là t.ử sĩ, ngươi thẩm vấn ?"
Tống Hoài: "Thuộc hạ thử một chút."
Dưới ánh mắt ngờ vực của Thái t.ử, Tống Hoài : "Hai ngày thuộc hạ học vài phương pháp thẩm vấn mới."
Lần là Chử Yến im lặng.
Sau một hồi, : "Ngươi bớt bớt , tấu chương bàn Cô gần một nửa đều là vạch tội ngươi."
Tống Hoài ngẫm nghĩ, chân thành : "... Nếu như điện hạ xuống núi, bọn họ sẽ vạch tội thuộc hạ nữa."
Trường Phúc lạnh lùng Tống Hoài.
, là sẽ vạch tội Tống đại nhân y, đổi sang vạch tội điện hạ!
Cung nhân hầu cận như còn thường xuyên gọi đến ngự tiền răn dạy một trận.
"Chủ chiến đều là văn thần, thuộc hạ một phần danh sách." Sau một hồi yên lặng, Tống Hoài : "Cũng sạch sẽ lắm."
Chử Yến y chằm chằm: "Bao nhiêu ?"
"Mười lăm."
Chử Yến: "... Có nhiều quá ?"
Tống Hoài: "Vậy thì giảm bớt một chút, mỗi phe phái bắt một tới Ngự Sử đài một chuyến."
Trường Phúc một bên , hai đầu lông mày giật liên hồi.
Hắn linh cảm, những ngày tiếp theo sẽ yên bình.
"Được." Chử Yến : "Đừng gây động tĩnh quá lớn, bây giờ Cô đang tu phúc cho mẫu hậu, vạch tội."
Sau khi nhắc tới Nguyên hậu c.h.ế.t, vẻ mặt Tống Hoài nghiêm túc hơn, y hỏi: "Không c.h.ế.t là ?"
"Có thể."
Chử Yến gật đầu.
Chính sự xong, Tống Hoài rời , mà chỉ : "Liên quan tới lời đồn mấy ngày , đến nay càng ngày càng ầm ĩ, đều điện hạ gặp một nữ t.ử yêu, chỉ cứu vuốt sói, còn tặng y phục, tự bôi t.h.u.ố.c, hộ tống xuống núi, điện hạ việc ?"
Chử Yến nhíu mày: "Đã truyền đến mức thấy yêu ?"
Nàng thật là ngoài sự dự đoán của .
Tống Hoài: "Nữ t.ử gan to bằng trời, cần thuộc hạ xử lý?"
Trường Phúc giật , trừng mắt Tống Hoài.
Tống đại nhân quả là tim!
Chử Yến trầm ngâm nửa ngày, đột nhiên về phía Tô Cấm: "Ngươi cũng là nữ t.ử, ngươi xem nàng nhiều bôi nhọ Cô, là tâm tư gì?"
Tô Cấm: "..."
Nàng vẻ nghiêm túc ngẫm nghĩ, đó lắc đầu, nghiêm mặt : "Điện hạ thấy thế nào?"
"Cô cảm thấy, là bởi vì nàng thấy Cô yêu, dùng cách như khiến Cô chú ý, dễ bề gặp Cô." Chử Yến nghiêm túc : "Ngươi cảm thấy thế nào?"
Tô Cấm: "... Nô tỳ cũng cho rằng như ."
Khóe môi Trường Phúc giật giật: "..."
Chẳng lẽ lợi dụng? Hẳn là một màn gặp yêu.
"Nàng phí công tốn sức gặp Cô như , Cô đành từ bi thỏa mãn nguyện vọng của nàng ." Chử Yến về phía Tống Hoài: "Ngươi tự tiến cử, thì ngươi một chuyến , mang tới đây cho Cô."
Tống Hoài mặt đổi sắc Chử Yến.
Y từng thẩm vấn vô , g.i.ế.c vô , nhưng ban ngày ban mặt, loại chuyện bắt cóc cô nương nhà y bao giờ.
"Cô cho ngươi một canh giờ."
Tống Hoài hít sâu một , .
Nếu thì đuổi theo đ.á.n.h Ngụy Hằng một trận, nhân lúc đưa về phủ, thuận tiện mang từ Ngụy gia ngoài?