Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-01-26 15:14:07
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người tới diện mạo tuấn tú tựa ngọc, hào hoa phong nhã, giữa chân mày luôn vương nét ôn hòa.
Đây cũng là con trưởng Ngụy gia, Ngụy Hằng.
Lúc bước trong đình, Ngụy Trình gật đầu hành lễ: "Huynh trưởng."
Cùng là công t.ử Ngụy gia, Ngụy Hằng và Ngụy Trình khác biệt một trời một vực. Một cẩm y ngọc quan, khí thế mạnh mẽ, xuất hiện cực kỳ ch.ói mắt; mà còn mặc một bộ y phục giản đơn, trông vô cùng gầy yếu, cúi đầu cụp mắt.
Ngụy Hằng Ngụy Trình, khẽ : "Sao ngũ học xong còn nấn ná ở đây, hôm nay bài tập ?"
Nghe qua vẻ giống như trưởng đang quan tâm , nhưng Ngụy Trình , Ngụy Hằng quan tâm , là đang trách cứ dây dưa với nhị tỷ.
Ngụy Trình Ngụy Niên khó xử, đang mở miệng cáo lui, Ngụy Niên : "Sao trưởng tới đây?"
Lúc Ngụy Hằng mới đầu về phía Ngụy Niên.
Cái lập tức khiến giật .
Không lớp trang điểm che giấu, ưu điểm ngũ quan của thiếu nữ lập tức lộ , thiếu vẻ mộc mạc, thêm mấy phần khí chất thanh thoát thoát tục.
Ngón tay Ngụy Hằng khẽ động đậy, dịu dàng một tiếng: "Ta tìm Niên Niên, hạ nhân Niên Niên về phía nên tới tìm.”
Nói xong, tới gần Ngụy Niên. Ngụy Niên vô thức lùi về một bước.
Ngụy Hằng sững sờ: "Niên Niên?"
Ngụy Trình cũng chú ý tới động tác của Ngụy Niên, nhịn khẽ nhíu mày.
Huynh trưởng và nhị tỷ là ruột cùng một sinh , quan hệ vẫn luôn hòa hợp, nhưng hiện tại cảm thấy hình như nhị tỷ cũng thích trưởng?
Vả sớm chú ý tới, từ khi trưởng xuất hiện đến nay, nhị tỷ còn nữa.
Có lẽ… xảy mâu thuẫn gì chăng?
Trên mặt Ngụy Niên tỏ vẻ gì, nhưng những ngón tay cũng siết c.h.ặ.t đến trắng bệch. Lúc tới gần nàng, nàng tốn nhiều sức, mới kiềm chế giơ tay tát Ngụy Hằng một cái.
Trong nhận thức suốt mười sáu năm qua của nàng, trưởng dịu dàng ấm áp, nho nhã lễ độ, là một vị trưởng mẫu mực.
Từ bé đến giờ, cứ cách vài ngày trưởng sẽ đến viện của nàng một lát, hoặc là dạy nàng luyện chữ, hoặc là dạy nàng đ.á.n.h đàn, thể kỹ năng cầm kỳ thư họa của nàng gần như đều do trưởng tay nắm tay dạy dỗ.
Không chỉ thế, mỗi đến đều sẽ mang quà tới cho nàng, đồ trang sức, son phấn, váy áo... Hễ là đồ cần thiết để trang điểm ăn mặc của nữ t.ử thì gần như thiếu thứ gì.
Mỗi khi chịu bất công ở chỗ Ngụy Văn Hồng và Kiều thị, sự quan tâm của trưởng luôn là niềm an ủi đối với nàng.
Nàng vô cùng tin tưởng Ngụy Hằng.
Thậm chí đến mức ỷ .
Mãi đến khi…
"Ngươi cho rằng ca ca thương ngươi mục đích gì ư? Ngươi ngu thật là cố ý giả ngu , thật sự ca ca suy nghĩ gì với ngươi ư?"
"Vào sinh nhật năm mười bốn tuổi ca ca tất cả chuyện, ngươi ruột của , cũng Ngụy gia nuôi ngươi vì mục đích gì."
"Có điều, ngươi cũng bản lĩnh, quyến rũ để ca ca phí hết tâm tư lo toan vì ngươi. Vốn dĩ ca ca định khi chuyện thỏa sẽ tìm thế, hoán đổi ngươi từ trong ngục , giấu trong trạch t.ử ngoài thành... Ngươi hiểu ?"
"Giấu ở trạch t.ử bên ngoài, là ngoại thất đó, ca ca nuôi ngươi như một tiểu tình nhân, từ nay về , Ngụy Niên c.h.ế.t , kẻ còn sống chỉ là ngoại thất của con trưởng Ngụy gia."
" đáng tiếc thật, ngươi cái đó. Tề gia coi chừng ngươi kỹ quá, ca ca thực sự tìm thấy cơ hội tay, chỉ thể bỏ qua."
"Huống hồ, thể để mặc cho ca ca đưa ngươi ngoài chứ."
"Ngày ngục Phụng Kinh trả xác ngươi về, ca ca cũng dám t.h.i t.h.ể của ngươi."
...
"Ca ca báo thù cho ngươi, Tề gia còn lấy một sống, ngươi vui chứ?"
"Thật sự ngươi dùng thủ đoạn gì để quyến rũ ca ca. Ba năm, ca ca vẫn nhớ ngươi mãi quên, đến nay lập gia đình."
Hốc mắt Ngụy Niên ửng đỏ, cúi đầu gương mặt vô cùng quen thuộc .
Trước đây gọi nàng là Niên Niên, nàng cảm thấy vô cùng thiết vui vẻ, mà bây giờ, nàng chỉ cảm thấy buồn nôn.
Nàng thể chấp nhận việc trưởng một mực kính trọng ôm tâm tư như với , càng thể chấp nhận việc từ đầu tới cuối luôn lừa gạt nàng.
Nàng hận tất cả Ngụy gia, nhưng riêng đối với Ngụy Hằng nàng hận đến tận xương tủy.
Bởi vì từng là quan trọng nhất trong lòng nàng, nên khi lừa gạt lợi dụng, mới càng khiến nàng tuyệt vọng đến tan nát cõi lòng.
"Niên Niên?" Thấy Ngụy Niên cúi đầu lâu gì, Ngụy Hằng lo lắng hỏi: "Sao ?"
Ngụy Niên dằn cảm giác buồn nôn xuống, cố gắng khiến giọng điệu của nhẹ nhàng một chút: "Huynh trưởng tìm chuyện gì ?"
Ngụy Hằng chằm chằm nàng lâu, mới : "Hôm nay về đến Niên Niên thương, nhất thời sốt ruột nên mới tới xem thử."
Nói xong, lên một bước, cần cổ đang quấn vải của Ngụy Niên, dịu giọng : "Vết thương của Niên Niên thế nào ?"
"Ta Niên Niên gặp sói ở Hương Sơn, chắc sợ lắm."
Ngụy Niên tâm tư vị trưởng mẫn cảm, lùi về nữa, chỉ cúi đầu : "Cảm ơn trưởng quan tâm, may mắn Thái t.ử điện hạ ban t.h.u.ố.c, còn đáng ngại."
Ánh mắt Ngụy Hằng trầm xuống, nụ cũng phai nhạt mấy phần, giả vờ lơ đãng : "Lần may mà Thái t.ử điện hạ, nếu hậu quả khó mà lường ."
Hắn sớm kế hoạch Hương Sơn xảy sự cố, chỉ là cũng tin suy đoán của phụ mẫu.
Niên Niên là cực kỳ ngoan ngoãn giữ lễ, từng ở cùng ngoại nam, cái gì gọi là tình yêu nam nữ, vả nàng mới gặp Thái t.ử một , thể tư tình với Thái t.ử!
"Ơn lớn như , nên tới cửa gửi lời cảm ơn, hai ngày sẽ mang lễ tới biệt viện Hương Sơn cảm ơn."
Sao Ngụy Niên thể ý thăm dò trong lời của Ngụy Hằng, nàng kiềm nén cảm giác buồn nôn trong lòng, nhanh ch.óng ngước mắt Ngụy Hằng một cái, trong ánh đó kèm theo vẻ nũng nịu và ngượng ngùng của thiếu nữ: "Vậy thì phiền trưởng."
Ánh mắt Ngụy Hằng tối sầm xuống, bàn tay đang đặt lưng nắm c.h.ặ.t .
Ngụy Trình ở phía , đúng lúc chứng kiến bộ cảnh .
Hắn khẽ nhíu mày, cảm thấy chỗ nào đó thích hợp, nhưng trong thời gian ngắn rõ .
Ngụy Hằng đè cảm xúc nóng nảy trong lòng xuống, mặt còn nụ : "Sắc trời tối , đưa Niên Niên trở về."
Hàng mi dài của Ngụy Niên khẽ rung, lúc nàng ở cùng một chỗ với Ngụy Hằng!
Ở mặt , nàng còn thể che giấu cơn hận trong lòng, nếu ở riêng một chỗ với , chắc chắn sẽ manh mối.
"Ta mới mời ngũ tới viện Hạnh Hòa dùng cơm tối nay, trưởng cùng ?”
Một năm khi Ngụy Niên bệnh một trận thì tới tiền viện dùng bữa nữa, một ngày ba bữa đa đều do phòng bếp nhỏ trong viện Hạnh Hòa đưa tới.
Đương nhiên, đây là Kiều thị đề nghị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-15.html.]
Cả nhà họ cùng vui vẻ dùng bữa, thêm ngoài như nàng còn diễn kịch cho nàng xem, thế nên đó nàng bệnh, bà viện cớ để xây thêm một phòng bếp nhỏ cho viện Hạnh Hòa, tách nàng riêng.
Ngụy Hằng lạnh nhạt về phía Ngụy Trình: "Ồ? Vậy ?"
Chuyện Niên Niên cho Ngô di nương bạc hàng tháng thể gạt , điều đối với mà chuyện cũng chuyện gì to tát. nếu mẫu chuyện chắc chắn Niên Niên sẽ phạt, bèn âm thầm ém chuyện xuống.
Niên Niên chuyện gì đều chạy khỏi ánh mắt của , nhưng hiện tại mối quan hệ giữa Niên Niên và Ngụy Trình trở nên thiết như thế tự lúc nào!
Ngụy Trình ngước mắt Ngụy Niên, im lặng một lát : "Nhị tỷ thấy sức khỏe quá kém, nhất thời sinh lòng thương tiếc, mời tới viện Hạnh Hòa viện ăn cơm."
Tuy rõ nội tình, nhưng cũng , nhị tỷ đang cố ý tránh Ngụy Hằng.
Hắn vẫn luôn nhớ kỹ những điều nhị tỷ cho , cho dù lúc sẽ khiến Ngụy Hằng vui, nhưng vẫn theo ý nhị tỷ.
Quả nhiên, Ngụy Trình dứt lời, ánh Ngụy Hằng dành cho lập tức trở nên càng thêm lạnh lẽo.
thiếu niên thẳng lưng, cúi đầu yên lặng chịu đựng.
Ngụy Niên thấy Ngụy Trình như thế, khỏi nổi giận, ngước mắt về phía Ngụy Hằng, yếu ớt, : "Đã đến giờ tiền viện dùng cơm tối, trưởng vẫn nên qua đó , nếu nhất định mẫu trách chậm trễ trưởng dùng bữa."
"Ta trưởng lo lắng cho vết thương của nên mới cố ý tới đây một chuyến, nhưng xin trưởng yên tâm, ."
Giọng điệu của Ngụy Niên vẫn dịu dàng như , vẻ u ám trong mắt Ngụy Hằng mới giảm bớt.
Hắn cưng chiều vuốt tóc Ngụy Niên, dịu giọng : "Niên Niên thì , muộn một chút đến thăm Niên Niên."
Ngụy Niên c.ắ.n răng, gật đầu: "Được."
Lúc Ngụy Hằng lúc sắp còn đăm đăm Ngụy Trình một cái.
Nỗi lòng Ngụy Niên lập tức trầm xuống.
Chỉ cần Ngụy Trình chạm tới vảy ngược của Ngụy Văn Hồng, trong lòng ông vẫn để tâm đến Ngụy Trình. Không ông tất cả những chuyện Kiều thị , chẳng qua là cảm thấy ảnh hưởng cục nên mới mở một mắt nhắm một mắt cho qua, đối với việc Ngụy Hằng cũng rõ.
Vân Mộng Hạ Vũ
Cho nên ngay thời điểm tạm thời Ngụy Hằng sẽ ý định g.i.ế.c Ngụy Trình, nhưng hôm nay nàng lợi dụng Ngụy Trình từ chối , thể dùng thủ đoạn gì dày vò Ngụy Trình .
Đợi khi Ngụy Hằng xa, nụ mặt Ngụy Niên biến mất tăm.
"Nhị tỷ?"
Ngụy Trình tiến lên một bước, gọi khẽ.
Ngụy Niên đầu chằm chằm , một lúc lâu mới : "Ngũ theo tới viện Hạnh Hòa ăn cơm tối nhé."
Ngụy Trình khẽ giật môi, đồng ý: "Được."
Hắn đồng ý việc mặt Ngụy Hằng, thì thể .
Có điều, nếu cứ thì Kiều thị sẽ chuyện, chắc chắn sẽ giận ch.ó đ.á.n.h mèo với nhị tỷ.
Ngụy Niên nhận điều Ngụy Trình lo lắng, an ủi : "Không , chúng thôi."
Đi đình nghỉ mát, Ngụy Niên âm thầm quan sát gã sai vặt đang chờ cách đó xa.
Nàng nhớ rõ , gã sai vặt hầu cận của Ngụy Trình, tên là Trần Lương.
Muốn việc gì mí mắt của Ngụy gia, nhất định hạ nhân tâm phúc của , mà bảo vệ Ngụy Trình, bên cạnh cũng đáng tin mới .
"Hắn theo A Trình từ nhỏ ?"
Ngụy Niên nữa, nhẹ giọng hỏi Ngụy Trình.
Kiều thị gài Xuân Lai Thu Ảnh bên cạnh nàng, bên cạnh Ngụy Trình chắc chắn cũng của bà .
Quả nhiên, Ngụy Trình nhếch môi, qua lâu mới trầm giọng : "Không ."
Ánh mắt Ngụy Niên tối sầm xuống.
Quả nhiên là .
Nếu tên A Lương trung thành với Ngụy Trình, thì khi Ngụy Trình chịu gia pháp để rơi xuống hồ. Nếu A Lương là của Kiều thị, thể việc Ngụy Trình rơi xuống nước chính là do A Lương .
Trong lòng Ngụy Niên cách, nàng với Đông Tẫn: "Ngươi bảo A Lương mang gùi sách của ngũ công t.ử về, hôm nay ngũ công t.ử dùng bữa ở viện Hạnh Hòa, kêu tự ăn cơm đến đón ngũ công t.ử."
Đông Tẫn gật đầu đáp lời, đầu đón A Lương đang về phía .
Nàng thương lượng với A Lương vài câu, A Lương sang bên bằng ánh mắt phức tạp, đó trong đình dọn dẹp sách vở, cõng gùi rời .
Đông Tẫn đầu theo Ngụy Niên.
Ngụy Niên dẫn Ngụy Trình về viện Hạnh Hòa ăn cơm chiều, đó sai Đông Tẫn giữ cửa, nhanh ch.óng nhét một túi tiền tay Ngụy Trình. Ngay lúc Ngụy Trình kinh ngạc lên tiếng khước từ, nàng khẽ lắc đầu.
Dường như Ngụy Trình đột nhiên hiểu gì đó, lên tiếng nữa, cầm túi tiền chằm chằm Ngụy Niên.
Ngụy Niên thấy nhẹ nhàng một tiếng. Nàng ngay mà, mặc dù Ngụy Trình kiệm lời nhưng là thông minh.
Sau đó, nàng dùng ngón tay chấm nước lên bàn một hàng chữ.
‘Chợ phía Tây, mua võ, khế ước bán đứt.’
Đồng t.ử Ngụy Trình run lên, bỗng nhiên ngẩng đầu Ngụy Niên.
Ngụy Niên tiếp tục .
‘Đề phòng trưởng.’
Ngụy Trình đờ đẫn chằm chằm mặt bàn lâu, mới miễn cưỡng lấy tinh thần, mím môi chấm nước đáp : ‘Không đưa .’
Đương nhiên Ngụy Niên ý gì, Kiều thị trông chừng bọn họ kỹ như , thể cho phép bên cạnh họ của .
Ngụy Niên cong môi, chớp mắt vài cái với .
‘Để ở bên ngoài , cách.’
Ngụy Trình Ngụy Niên bằng ánh mắt phức tạp.
Tại nàng ?
Vả nơi là viện của nàng, nàng dùng cách như để trò chuyện với , điều chứng minh... Nàng cũng giám sát!
Ngụy Trình nắm c.h.ặ.t túi tiền trong tay, lông mày nhíu c.h.ặ.t.
Nàng là con ruột của Kiều thị, tại bọn họ như ?
--------------------
Tác giả lời :
Chử Yến: Dám sờ đầu nàng! Mau thả Cô ! Cắn c.h.ế.t !