Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 145

Cập nhật lúc: 2026-01-31 13:39:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngoài điện, mấy cái đầu khả nghi ló từ trong góc hẻo vắng vẻ, hai mắt đều sáng lấp lánh, Thố Nhị vác đại đao nóc nhà, thấy hết quang cảnh phía , khinh thường lắc đầu.

Mấy tên đang tìm đường c.h.ế.t.

Điện hạ và cô nương chỉ chơi đùa với , thật, ?

Muốn , cũng đêm động phòng mới kích thích.

Không ngoài dự đoán của Thố Nhị, nửa canh giờ , cửa điện mở , mấy tên định nhanh chân chạy trốn thì giọng của Thái t.ử vang lên: "Lăn đây!"

Trường Phúc đang hiên khẽ giật , còn đợi mở miệng, chỉ thấy mấy bóng ủ rũ cúi đầu hiện từ các nơi hẻo lánh.

Khóe môi Trường Phúc co : "..."

Hóa là đều ở đây trộm.

Ánh mắt lạnh như băng của Chử Yến đảo qua mấy bọn họ, nghiến răng : "Một trăm vòng, vác thêm vật nặng!"

Mấy ngoan ngoãn nhận lệnh.

Cửa điện nữa khép , Thố Nhị lặng lẽ thở dài, lắc đầu, trong đôi mắt quyến rũ ai cũng giống như đang liếc mắt đưa tình ánh lên vẻ cô đơn.

Mấy tên ngu xuẩn , vẫn là Tiểu Nhất mắt.

Đêm qua, điện hạ sai Tiểu Nhất và tám ám vệ về hướng Bắc tìm t.ử sĩ của Thẩm Lăng và quân Thiết Giáp, cũng lúc đang ở nơi nào, khi nào mới thể về.

Những khác nàng chọc đỏ mặt, gì thú vị, chỉ Tiểu Nhất, nàng dùng hết tất cả vốn liếng, cũng liếc nàng nhiều thêm một cái, chậc chậc, thú vị thật đấy!

Hắn nhất định sống sót trở về đó, nếu thì, cuộc đời của nàng sẽ mất một thú vui.

_

Vân Mộng Hạ Vũ

Vệ Trăn động tĩnh bên ngoài, mặt đỏ bừng, thẹn giận, nàng nhanh ch.óng sửa sang y phục, tức giận nghiến răng nghiến lợi.

Hắn lén, còn sức ức h.i.ế.p nàng!

Thái t.ử về đến đối diện với ánh mắt nổi giận đùng đùng của Vệ Trăn.

Hắn cũng chột , tùy tiện tới mạnh mẽ ôm trong n.g.ự.c, giải thích: "Đang lúc vui vẻ, cho dù phát hiện cũng cách nào bứt ."

Tuy Vệ Trăn sức lực bằng , giãy giụa cũng chẳng gì, nhưng trong lòng quá tức giận, vẫn dùng hết lực thoát khỏi n.g.ự.c của .

"Trăn Trăn , nàng còn nhúc nhích nữa thì đành để nàng tiếp tục chịu uất ức."

Thái t.ử cúi đầu thấp giọng bên tai nàng.

Vệ Trăn lập tức dừng .

Đến bây giờ lòng bàn tay của nàng vẫn cảm thấy nóng rực, chuyện như thế, nàng hề trải nghiệm nữa.

"Như mới ngoan." Chử Yến khẽ một tiếng, c.ắ.n vành tai của nàng: "Nàng còn dám đích tới tìm Bùi Lạc An, Cô cam đoan, sẽ là dùng tay nữa ."

Hơi thở ấm áp phả tai, cùng với giọng khàn khàn , cả Vệ Trăn bủn rủn dựa , nàng thầm mắng tiền đồ, nhưng cũng trả lời dứt khoát.

"Biết ."

Đồng thời, dòng suy nghĩ của nàng thể khống chế mà bắt đầu chệch , dùng tay, thì dùng chỗ nào?

Ý nghĩ chỉ thoáng ánh lên trong đầu nàng, khiến mặt của nàng nóng bỏng, nàng hổ giận dữ thôi vùi mặt trong n.g.ự.c Thái t.ử.

Thật sự là gần mực thì đen gần đèn thì rạng mà, nàng đang nghĩ gì chứ!

Thái t.ử thấy hết phản ứng của nàng, cúi đầu khẽ hỏi: "Trăn Trăn là đang nghĩ, ngoại trừ tay, còn thể..."

"Điện hạ!"

Vệ Trăn vội vàng bịt cái miệng đáng ghét , chỉ đào một cái hố chôn ngay tại chỗ.

Nhìn trong n.g.ự.c như chui trong cơ thể của , giấu , ý trong mắt Thái t.ử như chảy ngoài.

Hắn nhẹ nhàng hôn một cái lòng bàn tay nàng, cái tay lập tức rụt về.

Hắn ôm c.h.ặ.t nàng, váy áo màu vàng nhạt áo bào đen tuyền của bao trùm, cúi đầu : "Nàng , Cô cho nàng nhé."

"Không , ngậm miệng !"

"Ví dụ như, nơi , còn ... nơi ..." Đầu ngón tay của Chử Yến từ môi của nàng xuống , đôi khi ngừng , mãi đến khi rơi giữa hai chân nàng.

Vệ Trăn giam cầm trong lớp áo bào đen tuyền, xung quanh nàng tràn ngập trong mùi Long Tiên Hương, tránh cũng , ép để bàn tay xa kiêng nể gì di chuyển .

"Điện hạ..."

Hơi thở của nàng dần hỗn loạn, ánh mắt cũng trở nên mê ly, thực sự chịu nổi, chỉ thể nắm lấy vạt áo của cầu xin tha thứ, nhưng âm thanh khi thoát khỏi miệng trở thành tiếng rên rỉ.

"Suỵt!"

Môi Thái t.ử dán lên môi nàng, dịu dàng ngăn chặn nàng: "Tai bọn họ thính lắm, thấy đấy."

Vệ Trăn quên đuổi , thật sự dám phát chút âm thanh nào.

Không qua bao lâu thứ mới ngừng , vạt váy của Vệ Trăn lỏng lẻo, loại cảm giác vui sướng xa lạ khiến nàng hoảng hốt. Đồng thời, sự sung sướng khó diễn tả bằng lời cũng khiến nàng run rẩy ngừng.

"Thích ?"

Thái t.ử ôm nàng lòng, vỗ về hỏi.

Vệ Trăn vốn cảm thấy vô cùng thẹn thùng, hỏi như , sắp hổ đến ngất .

Tên háo sắc , rốt cuộc thì học những thứ !

"Có là đang nghĩ, Cô học những thứ ?"

Vệ Trăn nhắm c.h.ặ.t mắt giả c.h.ế.t: "..."

"Từ lúc Cô nàng cùng đàn một khúc với khác, sai vơ vét nhiều tập tranh về."

"Xem Cô thiên phú dị bẩm, học giỏi."

Vệ Trăn chỉ coi như điếc.

Một lúc lâu đó Thái t.ử đều lời gì nữa, cuối cùng Vệ Trăn mới chậm rãi bình tĩnh .

"Chọn ngày , ngày nào thành hôn?"

Vệ Trăn tức giận : "Tổ phụ để phụ mẫu chủ, vẫn ."

Tổ phụ đúng, nên đợi thêm mấy năm!

Chử Yến hờ hững ừ một tiếng, cầm ngón tay của nàng thưởng thức: "Nếu lâu quá cũng , khéo, chúng thử hết mấy cái một ."

Nghĩ đến những lời thể để khác , mặt Vệ Trăn đỏ bừng: "..."

Nàng tức đến nghiến răng ken két, nhưng .

Khuôn mặt chỉ , còn dày đến mức đao thương bất nhập!

"Chắc là sẽ lâu quá ."

Thôi, loại chuyện , vẫn nên điều, co giãn .

Chử Yến hài lòng hôn một cái lên trán nàng: "Vậy thì ."

Tuân theo đạo lý ‘Thái t.ử phát bệnh thể trêu ’, cho dù Vệ Trăn chỉ đá xuống giường, nhưng đó vẫn biểu hiện vô cùng ngoan ngoãn, Thái t.ử cái gì, nàng đều mềm mại dịu dàng .

"Ngày thứ hai khi thành hôn, chúng ở tại Kim Y lâu."

"Được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-145.html.]

"Đêm đó, nàng mặc chiếc váy tơ vàng cho Cô ngắm."

"Được."

...

Cơn giận của Thái t.ử xoa dịu, cuối cùng cũng hài lòng ngừng , nữ t.ử ngoan ngoãn động lòng trong n.g.ự.c , nghĩ tới điều gì, bỗng một tiếng, : "Quả nhiên quyển sách lừa Cô."

Vệ Trăn hiểu về phía .

Thái t.ử cúi đầu, ghé sát tai nàng thì thầm một câu, giọng nhỏ, chỉ lờ mờ : "Trong đó … sẽ ngoan ngoãn... còn ..."

Cảm xúc ngượng ngùng hổ vất vả lắm Vệ Trăn mới đè xuống nữa bộc phát.

Nàng chằm chằm một hồi lâu, thể nhịn nữa đạp xuống giường.

Tên Thái t.ử lưu manh căn bản cái gì gọi là một hai !

Hắn sẽ chỉ một tấc tiến một thước!

Chử Yến cố ôm lấy nàng nữa, ngửa theo lực đẩy của nàng, bởi vì quá vui sướng, l.ồ.ng n.g.ự.c ngừng run rẩy.

Chọc ghẹo đủ , cuối cùng cũng đến chuyện chính.

từ đầu tới cuối Vệ Trăn đều giữ cách ba bước với tên lưu manh .

"Tống đại nhân ngục Phụng Kinh là điện hạ sắp xếp?"

Chử Yến miễn cưỡng dựa thành ghế, phê tấu chương đáp: "Trăn Trăn thông minh."

"Long thể bệ hạ đáng ngại chứ?"

Chử Yến dừng b.út, tấu chương đầy bàn, sắc mặt lạnh xuống: "Giả vờ."

Mặc dù trong lòng Vệ Trăn đoán phần nào, nhưng lúc chứng thực vẫn nhẹ nhàng thở .

Bởi vì ở kiếp phủ Lãng Vương xảy chuyện mà bệ hạ chịu đả kích lớn, đợi Thái t.ử hồi kinh. Cho nên khi nàng bệnh tình của bệ hạ nặng hơn, nàng lo sợ chuyện đó vẫn sẽ xảy , chỉ là nhân tố tác động đổi thành Tống Hoài.

May mắn, ai hết.

"Còn mấy vị đại nhân ở Ngự sử đài?"

Chử Yến lạnh : "Người c.h.ế.t đều là của Thẩm gia, những khác nhốt ở nơi khác, ông động tới , chỉ thể tay với của .”

Vệ Trăn hiểu.

Bắt đầu từ lúc Tống Hoài bắt ở bên ngoài điện Tuyên Chính, còn dẫn cả Bùi Lạc An , đều là đang gài bẫy.

Mấy ngày nay Tống Hoài nổi điên bắt , vốn khiến trong triều bất mãn, nếu nhiều quan viên c.h.ế.t vì chịu t.r.a t.ấ.n, những bất mãn sẽ lập tức bùng nổ.

Tội danh như rơi xuống, Tống Hoài khó mà thoát .

Chỉ là, những đều là nanh vuốt của Thẩm gia, Thẩm Dụ Văn thế mà cũng bỏ .

"Không ngờ trong Ngự sử đài cũng vùng của Thẩm gia." Tống Hoài trắng trợn bắt , là hoài nghi Ngự sử đài vấn đề, dụ rắn khỏi hang.

Chử Yến: "Sau trận đại chiến năm năm Tống Hoài mới Ngự sử đài, cài vùng từ hơn mười năm đó là việc gì khó."

"Thẩm Dụ Văn thông minh, những tai mắt chôn cực sâu, ngày thường từng qua với Thẩm gia, phận cũng đều bất kỳ điểm đáng ngờ nào."

Vệ Trăn âm thầm kinh hãi.

Nếu là như , chỉ sợ cũng chỉ Ngự sử đài sạch sẽ.

"Thẩm Dụ Văn sợ đây là một cái bẫy ?"

Chử Yến ném một bản tấu chương , Vệ Trăn, cong môi : "Bởi vì… Cám dỗ quá lớn."

Vệ Trăn hiểu về phía .

"Thân phận của Tống Hoài đặc thù, mười mấy năm cũng bởi vì y mà triều đình xáo động, nếu là Thẩm Dụ Văn Tống Hoài khả năng còn trong gia phả Hoàng gia, ông nhất định sẽ bỏ qua cơ hội ." Chử Yến .

"Tống Hoài xảy chuyện, phụ hoàng và nhất định lực bảo vệ y, cho dù trong lòng thần t.ử tới từ Việt Châu bất mãn, cũng sẽ hướng về phụ hoàng, những thuộc tiền triều ắt sẽ loạn."

"Dù , trong Tống Hoài bắt hai vị Trạng Nguyên, vả đều xuất từ gia tộc cựu thần tiền triều, trong đó còn một thuộc danh môn thế gia bậc nhất là Bùi Lạc An."

"Học sinh của Bùi lão gia t.ử trải rộng thiên hạ, nếu như chuyện trở nên ầm ĩ, cũng khác việc phủ Lãng Vương và Tề gia nổi lên tranh chấp.”

"Lại hôn ước của hai nhà Tề Thẩm, Thẩm gia chẳng khác nào lôi kéo Bùi gia Tề gia, nếu là lúc , chuyện phận Hoàng t.ử của Tống Hoài phanh phui... triều đình tất sẽ hỗn loạn. Nếu nổi lên giặc ngoài, Cô rời triều, lúc triều đình gà ch.ó yên, thần t.ử bất mãn phụ hoàng, Thẩm gia lấy ngọc tỷ , quân Thiết Giáp ập thành Phụng Kinh, Thẩm Lăng sẽ phục quốc dễ như trở bàn tay, chậc chậc, cám dỗ như , Thẩm Dụ Văn sẽ nhịn ?"

Ánh mắt Vệ Trăn chăm chú , ánh mắt ánh lên tia tán thưởng.

Nước cờ , đ.á.n.h quá !

Chẳng qua...

"Điện hạ tiết lộ phận của Tống Hoài cho Thẩm gia, là chẳng mấy chốc chuyện sẽ công khai, Tống đại nhân ?"

"Cô với Tống Hoài, đây chỉ là kế sách." Chử Yến lắc đầu: "Bên phía Thẩm gia cũng lộ quá nhiều, Thẩm Dụ Văn chỉ sinh lòng nghi ngờ."

Chỉ sinh lòng nghi ngờ, Thẩm Dụ Văn thể nhanh ch.óng tìm kẽ hở để tay, thể thấy thủ đoạn của ông hề tầm thường.

Không đúng…

Vệ Trăn híp mắt sang Thái t.ử.

"Ván cờ bắt đầu từ ngoài điện Tuyên Chính điện, mà là từ ngày hai nhà Tề Thẩm đại hôn."

Chử Yến sang nàng, nhướng mày: "Phát hiện nhanh ."

Vệ Trăn: "..."

Hóa khi đó là nàng lo lắng suông.

Từ đến nay Tống Hoài mưu tính sâu xa, đột nhiên nổi điên lý do, Tề Vân Hàm chính là lý do đó.

Y bắt Thẩm Lăng , là vì ngăn cản Thẩm Lăng Tề Vân Hàm thành hôn, Tống Hoài thích Tề Vân Hàm nhiều năm, đây là chuyện Thẩm gia rõ trong lòng. Cho nên bọn họ đương nhiên cho rằng Tống Hoài vội vàng trở về như là vì nhắm Thẩm gia, nên mới để cho Thẩm Lăng khỏi Ngự sử đài, thành hôn với Tề Vân Hàm.

Như thế, Thẩm Dụ Văn mới thể giảm đề phòng một chút, mạo hiểm tay.

, vì cho nàng những chuyện .

"Đại hôn là cái bẫy mà Tống Hoài sắp xếp, khi Thẩm Lăng nhốt Ngự sử đài thì Cô mới hiểu, còn đó Cô chỉ dùng phận của Tống Hoài chuẩn thêm vài thứ. Với , khi đó cũng Thẩm Dụ Văn thể c.ắ.n câu , cho nên mới với nàng." Dường như Chử Yến thấu suy nghĩ của Vệ Trăn, thêm.

Thật Vệ Trăn cũng tức giận, dừng một chút, hỏi: "Ngự sử đài nội gián, phủ Phụng Kinh cũng an , Tống Hoài ở bên trong sẽ nguy hiểm."

Ở nơi đó, nàng từng nhận nhiều đau đớn.

Chử Yến: "Đồ ăn của y do Thố Nhị tự đưa đến, phủ Phụng Kinh cũng của Cô, xảy chuyện ."

Vệ Trăn lập tức thả lỏng.

Sau đó, chỉ cần đợi Thẩm Lăng tự chui đầu lưới.

"Cô đột nhiên nhớ tới một chuyện."

Vệ Trăn ngước mắt : "Chuyện gì?"

Chử Yến: "Lâu lắm đổi tên cho bọn họ."

Vệ Trăn: "..."

Thái t.ử cụp mắt trầm tư một lát, lên giấy một chữ, gọi Trường Phúc: "Hôm nay ánh nắng tươi sáng, lòng Cô vui, nên đổi tên cho bọn họ là, Cầm."

Vệ Trăn: "..."

Sao vụ còn thôi nữa!

Trường Phúc gật đầu đồng ý đó ngoài, sắc trời u ám: "..."

Điện hạ ghen, sắp chua lòm cả Đông cung .

Loading...