Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-01-26 15:14:06
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nắng chiều dần tắt, mặt hồ chỉ còn bao phủ một lớp vảy sáng mỏng.

Một thiếu niên đang lặng trong đình nhỏ gần hồ.

Thiếu niên mặc trường bào sắc xanh màu nước hồ chiết eo, mười lăm tuổi, dáng vẻ tuấn tú, khí chất hiền hòa, mùi mực thoang thoảng, bên cạnh lan can gỗ đỏ là một cái gùi đựng sách vở, giống như là mới học về.

Hắn đón gió mà , nắng chiều dần tan , vẻ mặt khó đoán.

Ngụy Niên từ xa thấy cảnh tượng .

Nàng dừng bước về phía thiếu niên với khí chất hiền hòa , ánh mắt phức tạp.

Hậu viện Ngụy gia nhiều , hiện tại tổng cộng cũng chỉ hai phòng.

Chính thất Kiều thị, thất Ngô di nương.

Vốn dĩ còn một vị Thang di nương, nhưng mấy năm qua đời, khi đó Bắc Lãng thành lập, Phụng Kinh cũng yên . Trong một Thang di nương dẫn Ngụy gia Tứ công t.ử chữa bệnh thì gặp loạn tặc đường về, hai con đều c.h.ế.t t.h.ả.m.

Ngụy Văn Hồng cũng là kẻ coi trọng nữ sắc, đó cũng thêm phủ nữa.

Ngô di nương thích yên tĩnh, ít khỏi tiểu viện của , cũng thích khoe khoang nổi bật, nên những năm qua cũng thể sống khá bình yên tay Kiều thị.

gối Ngô di nương một trai một gái, Kiều thị thể bao dung Ngô di nương uy h.i.ế.p gì với , cũng thể đối xử với lục cô nương Ngụy Uyển bằng vẻ mặt hiền hậu, khó lòng chấp nhận sự tồn tại của ngũ công t.ử.

Bởi lẽ, Ngụy gia cũng chỉ hai vị công t.ử.

Con trưởng Ngụy Hằng, và ngũ công t.ử Ngụy Trình.

Ngụy Văn Hồng chỉ hai nhi t.ử , cho dù con trưởng xuất sắc nữa, ông cũng vẫn sẽ để ý tới nhi t.ử còn , chỉ là sự quan tâm so với tình yêu thương dành cho trưởng t.ử, chẳng khác gì muối bỏ bể.

chính chút ít tình phụ t.ử của ông khiến những năm ngũ công t.ử sống ở hậu viện cũng mấy suôn sẻ.

Kiều thị sẽ cho phép uy h.i.ế.p tới địa vị của con trưởng mà bà đẻ .

Mà Ngụy Văn Hồng thì chỉ để tâm tới chuyện triều chính,cách ông để tâm đến con thứ cũng chỉ là cách vài ba ngày gọi đến tra hỏi bài vở. Còn , ông bao giờ hỏi han quá nhiều, bởi vì ông tin tưởng Kiều thị.

Hoặc thể , ông tin Kiều thị sẽ chuyện ảnh hưởng tới lợi ích của , cho dù một ít, chỉ cần quá mức, ông đều sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua. Trong suy nghĩ của Ngụy Văn Hồng, phu thê là một thể, thất chỉ là hạ nhân, giữa thê và từ đến nay ông đều lựa chọn thê t.ử, giữa trưởng t.ử và thứ t.ử, cũng chút do dự mà chọn trưởng t.ử.

Cho nên cảnh ngộ của Ngụy Trình trở nên khó thể hết trong đôi lời.

Một bên là một chút yêu thương của phụ , một bên chịu cả khó, hậu viện là thiên hạ của chủ mẫu. Một khi gia chủ giao quyền, nếu chủ mẫu hành hạ một thứ t.ử, quả thực dễ như trở bàn tay.

Hạ nhân lạnh lùng, tiền tiêu hàng tháng cắt xén, đồ ăn lệ đều là việc bình thường, đôi khi chủ mẫu tâm trạng , tìm cớ khó, quỳ một đêm cũng là chuyện thường xảy .

Hình phạt thể xác chịu đựng một lúc cũng qua, nhưng Ngụy Trình đang tuổi ăn tuổi lớn, chuyện ăn uống khắt khe quá mức, về lâu về dài dẫn tới sức khỏe yếu ớt.

Lúc trong đình, một cơn gió thổi tới, Ngụy Niên đều cảm thấy dường như sắp gió cuốn .

Nàng im lặng thở dài, đó hiệu cho Đông Tẫn tại chỗ, bản nàng thì chậm rãi tới.

Thật nàng và Ngụy Trình cũng giao tiếp gì nhiều, chỉ một nàng trùng hợp thấy gặp khó xử ở bên ngoài, giải vây giúp . Sau đó mỗi khi lén tới cho Ngô di nương chút tiền bạc, thi thoảng chạm mặt vài , trừ chuyện đó , ngoài ngày lễ Tết bọn họ gần như gặp mặt.

vì nàng mà c.h.ế.t.

Sau khi nàng ngục giam, Đông Tẫn cầu xin Kiều thị, mà ... cầu xin Ngụy Văn Hồng.

Mặc dù nàng hiểu nhiều về vị thứ , nhưng ước chừng cũng thế nào.

Hắn và Ngô di nương đều là trầm tính ít , gây chuyện, còn là cứng cỏi, bất kể Kiều thị dày vò thế nào, đều từng nhắc tới mặt Ngụy Văn Hồng. Có lẽ là chịu đựng vì Ngô di nương, cũng lẽ là trong lòng cũng rõ, cho dù , Ngụy Văn Hồng cũng sẽ lo lắng gì cho , ngược còn chọc giận Kiều thị, cuộc sống càng thêm gian nan.

một như , khi nàng tù, quỳ xuống mặt Ngụy Văn Hồng, chịu gia pháp cũng từng kêu lên một tiếng.

Đương nhiên, những chuyện đều là Ngụy Ngưng mộ nàng.

Nàng còn , những bênh vực nàng, đều sẽ kết cục .

Đông Tẫn là , Ngụy Trình là , phủ Quận chúa Thịnh An cũng .

Ngụy Trình c.h.ế.t còn t.h.ả.m hơn Đông Tẫn.

Sau khi chịu gia pháp thì vô ý rơi xuống hồ trong lúc về viện, cũng chính là cái hồ mặt , tới khi phát hiện thì trương phềnh.

Trong mắt Ngụy Niên lóe lên tia sáng nhạt, nếu nàng chút ý đáng nhắc tới của nàng sẽ khiến mất mạng, chắc chắn nàng sẽ tới gần .

Mặc dù cuộc sống mắt còn gian nan, nhưng khi thành niên thể tìm kiếm một con đường sống khác, ngày chia nhà ở riêng cũng coi như hy vọng.

Ngụy Niên càng tới gần bóng dáng gầy yếu trong đình, bước chân càng nặng nề.

Dựa theo thời gian nàng bỏ tù ở kiếp , sẽ c.h.ế.t trong mấy ngày .

Mười lăm tuổi, là độ tuổi thiếu niên chí khí ngút trời, vĩnh viễn dừng ở năm nay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-14.html.]

Nước hồ đêm lạnh lẽo, lúc rơi xuống, chắc hẳn cũng tuyệt vọng lắm.

Vô ý rơi xuống nước?

Ha, lừa quỷ .

À, lúc đó nàng đúng là quỷ.

Dường như Ngụy Trình phát hiện lưng, xoay thấy Ngụy Niên thì sửng sốt, đó khom hành lễ: "Nhị tỷ."

Gió phất qua hồ, thổi bay vạt áo của thiếu niên, càng khiến trông mong manh yếu đuối, tựa như một cơn gió mạnh cũng thể cuốn .

Ngụy Niên cũng tâm trạng lúc của là gì, là áy náy, là thương tiếc, lẽ là cả hai.

Nàng tiến lên nhẹ nhàng đỡ lấy : "Ngũ cần đa lễ."

Ánh mắt Ngụy Trình rơi xuống bàn tay trắng nõn như ngọc cổ tay , một lát mới dời , thẳng lên Ngụy Niên, trong mắt lộ rõ vẻ khó hiểu.

Đây là con đường nhất định qua khi về viện của , nhưng Ngụy Niên tới đây vòng xa, hơn nữa phía chỉ chỗ ở của , nghĩa là nàng một quãng xa để tìm .

"Sức khỏe ngũ , gió đêm sắp nổi lên, vẫn nên ít tới bên hồ thì hơn." Ngụy Niên dịu dàng .

Ngụy Trình lập tức gật đầu: "Cảm ơn nhị tỷ quan tâm, nhớ ."

Thiếu niên kiêu ngạo hèn mọn, luôn giữ một cách xa lạ, thế nào cũng giống một sẽ mặt vì nàng, nhưng cuối cùng mất mạng vì nàng.

Cho nên, những chuyện, thể chỉ bằng mắt.

Vân Mộng Hạ Vũ

Ngụy Niên nghĩ đến đây, sắc mặt càng thêm ấm áp: "Việc học hôm nay thế nào, gặp vấn đề khó gì ?"

Ngụy Trình khẽ giật .

Trước khi nàng tới đưa bạc cho di nương, cũng sẽ hỏi một câu như , nhưng cảm thấy thái độ hôm nay của nàng đối với khang khác.

Ngụy Trình ngập ngừng lâu, trả lời bằng giọng điệu bình thản.

Thiếu niên cúi đầu, cực kỳ ngoan ngoãn, Ngụy Niên càng thêm mềm lòng.

Mặc dù thật của nàng, nhưng trong lòng nàng coi như ruột của . Cho dù tương lai nàng báo thù Ngụy gia như thế nào, đều sẽ bảo vệ .

"Sau nếu như gặp chuyện khó gì cứ tới tìm ." Ngụy Niên dịu dàng : "Về , gọi là A Trình ?"

Ý đồ gần gũi của Ngụy Niên quá mức rõ ràng, khiến Ngụy Trình cảm thấy khó hiểu.

Nàng là con vợ cả do Kiều thị sinh , nàng thương hại tự tới đưa tiền bạc là trái ý của Kiều thị, điều đó cũng là lén lưng Kiều thị, nhưng hôm nay công khai tới gần , nàng sợ Kiều thị sẽ giận ch.ó đ.á.n.h mèo với nàng ư?

Hơn nữa cảnh ngộ của nàng ở trong phủ, cũng lắm.

Thiếu niên còn giỏi che giấu cảm xúc của , đôi mắt đen như mực đang đăm chiêu suy nghĩ để lộ hết suy nghĩ của .

Ngụy Niên nhịn mỉm : "Đừng sợ, về tỷ tỷ , chắc chắn tỷ tỷ sẽ bảo vệ A Trình chu đáo."

Mắt Ngụy Trình sáng lên, chằm chằm Ngụy Niên.

Hôm nay, dường như nàng đến lạ thường, nhất là khi , như thể vạn vật đều mất màu sắc.

"A Trình?"

Ngụy Trình bỗng nhiên hồn, ý thức bản thất thố, vội vàng cúi đầu xuống, vành tai ửng hồng đáp: "Vâng."

Ngụy Niên dáng vẻ ngượng ngùng ngoan ngoãn của thiếu niên, nụ môi càng mở rộng.

"Niên Niên."

Đột nhiên, một giọng phá vỡ bầu khí ấm áp trong đình.

Hai đồng thời ngẩng đầu qua, thấy cách đó xa một công t.ử mặc áo gấm, dáng cao ráo, khí chất như ngọc đang về phía .

Ngụy Trình gục đầu xuống, yên lặng lùi về một bước.

Ý trong mắt Ngụy Niên cũng biến mất trong chớp mắt.

----------

Tác giả lời :

Chử Yến gào thét: "Đệ thơm như Cô ?!"

Ngụy Niên: "..."

A Trình: "Tỷ tỷ hung dữ quá."

Chử Yến: "..."

 

Loading...