Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-01-26 15:14:04
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bên ngoài phòng, Trường Phúc nhỏ giọng đáp: "Tiểu Thập Cửu đang lau kiếm cho điện hạ ạ."

"Lau cái gì mà lau, cứ để m.á.u đấy bảo tự c.ắ.t c.ổ !" Toàn Chử Yến phát khí lạnh âm u, nghiến răng .

Trường Phúc: "..."

Hắn lên tiếng, lẳng lặng theo Chử Yến.

Ngụy nhị cô nương thật là bản lĩnh, khi điện hạ vẫn bình thường, mới qua một lúc chọc điện hạ thành như .

"Phạt quỳ, chép kinh thư, đ.á.n.h lòng bàn tay, thiếu thứ nào! Bảo Kiếm Nhất coi chừng cho Cô!" Quả nhiên chẳng mấy chốc thấy Chử Yến quát: "Cái thứ ngu ngốc mắt đó!"

Trường Phúc: "... đúng đúng."

Quả nhiên điện hạ tức lắm , quên mất hôm nay Kiếm Nhất đổi tên.

Có điều... Phạt quỳ, chép kinh thư, đ.á.n.h lòng bàn tay...

Hình phạt thể xác dành cho ám vệ biến thành như từ bao giờ thế?

Ngụy Niên đến đó cũng choáng váng.

Nàng bỗng nhiên nhớ tới thiếu niên ánh mắt trong sáng đột nhiên xuất hiện trong phòng nàng cách đây lâu...

Lúc Ngụy Niên mới muộn màng đoán Tiểu Thập Cửu trong miệng Chử Yến là ám vệ bắt nàng tới đây, cũng loáng thoáng hiểu lẽ là khi Chử Yến sai đến dẫn nàng tới đây... ám vệ hiểu sai ý.

Ngụy Niên ngẩn một lúc lâu, dần cúi đầu, đưa tay ôm lấy mặt.

Hôm nay mất mặt quá.

"Phạt cả cái trong phòng nữa!"

Mặc dù Thái t.ử xa, nhưng giọng tức giận của vẫn truyền tới.

Ngụy Niên chậm rãi ngẩng đầu: "..."

Cái trong phòng?

nàng hả?

Không lâu đó, Trường Phúc dẫn mấy cung nữ nối đuôi phòng.

Có cung nữ nâng y phục, cầm đệm hương bồ, cầm kinh thư, thước...

Ngụy Niên chậm rãi về phía Trường Phúc: "..."

Trường Phúc cúi gằm mặt xuống, dám ngẩng đầu: "Nô tài Trường Phúc, theo lệnh của điện hạ, mời nhị cô nương y phục."

Hắn xong thì im lặng hiệu cho cung nữ lưng, cung nữ cầm y phục lập tức tiến lên, hầu hạ Ngụy Niên đồ.

Vân Mộng Hạ Vũ

Ánh mắt Ngụy Niên đảo qua thước, yên lặng y phục của cung nữ.

Mặc dù Ngụy Văn Hồng và Kiều thị thích nàng, nhưng cũng sẽ chỉ đối xử lạnh nhạt và ngó lơ nàng, ít dùng hình phạt thể xác, ngay cả nàng phạt quỳ từ đường cũng thể đếm đầu ngón tay, dĩ nhiên cũng từng chịu gia pháp. Cũng là vì bọn họ còn vài phần tình cảm với nàng, mà là nàng Ngụy gia, bọn họ hề để ý tới bất kỳ việc gì liên quan tới nàng, tất nhiên càng ý định nghiêm túc dạy bảo nàng.

Làm nàng thể ngờ rằng, loại hình phạt thể xác giống như gia pháp ... nàng chịu ở biệt viện của Thái t.ử.

Sau khi Ngụy Niên đổi y phục xong thì khẽ gật đầu với Trường Phúc: "Làm phiền quý nhân."

Trường Phúc rũ mi nhẹ nhàng lướt qua đôi chân trần của Ngụy Niên, về phía cung nữ hầu hạ y phục: "Sao chuẩn giày vớ."

Cung nữ khom thưa: "Ở biệt viện giày vớ mới."

Cung nữ tỉ mỉ, nhưng Trường Phúc cũng hiểu.

Con gái nhà quan đa phần đều nuôi dưỡng tỉ mỉ, đa cũng để ý y phục và đồ dùng bên , váy ngoài thì còn thể dùng y phục cũ của cung nữ, nhưng đồ dán sát chân như vớ, dẫu cũng tiện đưa đồ cung nữ dùng cho nàng.

Trường Phúc im lặng thở dài, hôm nay Tiểu Thập Cửu phạt oan chút nào.

Nửa đêm nửa hôm, tên nhóc đó cũng cho cô nương mặc chỉnh tề, quấn cả cả chăn khiêng , chẳng hiểu thương hương tiếc ngọc là gì.

Cũng đến khi nào cơn giận tối nay của Thái t.ử mới tan, cứ quỳ ở bên ngoài một đêm, sợ là sẽ cảm lạnh mất.

Hắn đảo mắt một vòng, đột nhiên nghĩ tới gì đó với cung nữ bên cạnh: "Tô Cấm cô nương, nhớ là điện hạ vẫn còn vớ mới?"

Tô Cấm là thị nữ hầu cận của Thái t.ử, phụ trách ăn mặc ở, cũng là một trong hai cung thị Thái t.ử coi trọng.

Nàng thì cúi đầu đôi chân trần trắng như tuyết đang giẫm sàn gỗ của Ngụy Niên, nhẹ nhàng đáp một tiếng xoay lấy.

Ngụy Niên cảm thấy lo sợ vì điều , đợi khi Tô Cấm mang vớ trắng tới, nàng e dè : "Đây là đồ dùng cá nhân của điện hạ, ..."

Tô Cấm điều nàng lo lắng, dịu dàng : "Không , điện hạ sẽ để ý."

Ngụy Niên thấy thái độ của nàng thản nhiên như , cũng nàng giống với Trường Phúc, đều là hầu hạ Thái t.ử lâu ngày, nên cũng chối từ nữa.

Sau khi ăn mặc chỉnh tề, Ngụy Niên quỳ ngay ngắn đệm hương bồ đoàn.

Trường Phúc và Tô Cấm liếc , cùng im lặng.

Điện hạ chỉ phạt cả Ngụy nhị cô nương, là do ai chấp hành.

Cô nương xinh mặt giống như một đóa sen mới nở, cho dù ai cũng mềm lòng vài phần, tay nổi.

Ngụy Niên hai đang lưỡng lự, nàng nghĩ, chờ lát nữa còn chép kinh thư, thể đ.á.n.h tay , bèn đưa tay trái .

Dáng vẻ ngoan ngoãn của nàng khiến Trường Phúc và Tô Cấm càng cảm thấy tội .

Hai đồng thời hành động, nhưng Tô Cấm lùi về hai bước nhanh hơn.

Trường Phúc mới nhấc chân: "..."

Trường Phúc lặng lẽ thở dài, cam chịu tiến lên cầm lấy thước: "Ngụy nhị cô nương, đắc tội."

Ngụy Niên bình tĩnh: "Làm phiền."

Nàng "xúc phạm" Thái t.ử, đây là điều nàng nên chịu.

Vả hình phạt tính là nhẹ lắm .

Vốn dĩ nàng còn cho rằng sống nổi tới sáng.

Sự phối hợp của Ngụy Niên khiến Trường Phúc thở dài.

Số Ngụy nhị cô nương thật là khổ.

...

Trường Phúc đầu về phía Tô Cấm, điện hạ phạt bao nhiêu cái ?

Tô Cấm cúi đầu xuống đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-12.html.]

Tất cả cung nữ cũng cúi đầu xuống, dám .

Trường Phúc: "..."

Người bên cạnh Thái t.ử, đều rèn luyện bản lĩnh bo bo giữ .

Trường Phúc im lặng một lát, đó đầu giơ thước cao lên, nhẹ nhàng hạ xuống.

Không phát bất kỳ tiếng vang nào, cũng cảm giác đau.

Ngụy Niên nghi hoặc ngước lên, đối diện với nàng là nụ hiền hòa của Trường Phúc: "Xong ."

Ngụy Niên: "...?"

Vậy là, xong ?

"Xin Ngụy nhị cô nương bắt đầu chép kinh thư ." Sắc mặt Trường Phúc hề đổi, đưa thước cho cung nữ lưng, với giọng ôn tồn.

Điện hạ chỉ đ.á.n.h lòng bàn tay, đ.á.n.h như thế nào, đ.á.n.h bao nhiêu cái.

Vậy thì đ.á.n.h nhẹ một cái là .

thì, cũng đ.á.n.h .

Ngụy Niên vô thức sang Tô Cấm, thấy từ đầu tới cuối nàng hề ngẩng đầu lấy một cái.

Ngụy Niên chậm rãi thu tay , hình như bên cạnh Thái t.ử đều giống những gì nàng tưởng tượng lắm.

-

Trong sảnh, Chử Yến nghiêng dựa nhuyễn tháp, sắc mặt cực kỳ u ám.

Nữ t.ử thật sự là gan to bằng trời, mà dám...

Chử Yến nhắm mắt hít sâu một .

Hắn từng nghĩ tới, một ngày sẽ nữ t.ử "sàm sỡ"!

Có điều... Chử Yến đưa tay vuốt môi.

Môi nàng thơm, mềm, cũng khiến phản cảm.

Cho dù là thì cũng thể bỏ qua sự thật nàng "sàm sỡ" !

Không phạt nàng, hôm nay nàng dám hôn , ngày mai khi sẽ dám bò lên giường của luôn!

Chử Yến nghĩ đến dáng vẻ nữ t.ử như hoa lê dính mưa khi phạt, tâm trạng chậm rãi lên.

Đến khi Trường Phúc tới, thở u ám rút .

"Điện hạ."

Trường Phúc thận trọng đ.á.n.h giá Chử Yến một cái, trong lòng vô cùng kinh ngạc.

Mới còn sấm chớp đùng đùng, hiện tại trời trong mây tạnh ?

Tâm trạng của điện hạ càng ngày càng đổi thất lường.

"Phạt xong ?"

Chử Yến lười nhác tựa đầu lên tay, hỏi bâng quơ.

Trường Phúc gật đầu mạnh: "Phạt xong ạ!"

Dứt lời, tinh ý liếc qua độ cong môi Chử Yến, lập tức hiểu , tiếp tục : "Phạt nặng lắm, Ngụy nhị cô nương suốt một lúc lâu, hiện tại vẫn còn đang quỳ chép kinh thư đấy ạ."

Độ cong bên môi Chử Yến càng lúc càng lớn.

Trường Phúc đoán đúng suy nghĩ của điện hạ: "Ngụy nhị cô nương sai , xin điện hạ tha thứ, khổ sở đáng thương, điện hạ, chúng tha cho nhị cô nương ?"

Chử Yến hừ lạnh một tiếng, vui vẻ : "Cho nàng !"

Trường Phúc: "..."

"Thay phiên trông coi cho Cô, cho phép nàng ngủ, trời sáng thì đưa về."

Trường Phúc: "... Dạ."

Điện hạ , ngài !

Chử Yến nhàn nhã chống đầu nhuyễn tháp, tâm trạng vô cùng vui sướng.

Hắn ngủ , thì nàng cũng chịu!

Trường Phúc thuyết phục , bèn về.

chẳng mấy chốc phát hiện, căn bản cần trông coi!

Ngụy nhị cô nương tinh thần phấn chấn vô cùng, chép kinh thư cực kỳ nghiêm túc, hề chút buồn ngủ.

Ngược là điện hạ đang trong sảnh...

Thức đêm chán đến c.h.ế.t, yên, trời sắp sáng mới co quắp ngủ nhuyễn tháp nhỏ hẹp.

Mà trong phòng ngủ của Thái t.ử, đèn đuốc sáng trưng, còn nhiều cung nữ trông coi, đêm tối, cô đơn và ác mộng từng quấy nhiễu Ngụy Niên còn tồn tại nữa. Buổi tối đầu tiên khi sống , nàng trôi qua cực kỳ bình tĩnh thoải mái dễ chịu.

So sánh hai với , Trường Phúc nhất thời rốt cuộc chịu khổ đêm nay là ai.

Sau khi sai Kiếm Nhất đưa Ngụy Niên về, Trường Phúc bỗng kịp phản ứng.

Tại điện hạ đuổi Ngụy nhị cô nương , mà bản chạy tới sảnh...

Chẳng mấy chốc lý do.

Bởi vì đêm qua Thái t.ử điện hạ tức đến váng đầu, nên quên mất.

Thế là, cả ngày hôm đó Thái t.ử đều tỏa sát khí, giống như thể ăn thịt bất cứ lúc nào, khiến các cung nữ nơm nớp lo sợ, ai dám tiến lên hầu hạ.

Còn Ngụy Niên trở Ngụy gia, thoải mái ngủ bù cả ngày.

----------

Tác giả lời :

Hôm nay là Thái t.ử nổi nóng phạt thức đêm, gặp một con cú...

Niên Niên: "Đôi vớ của Thái t.ử còn đắt hơn cả bộ y phục của , lời ."

Chử Yến: "..."

 

Loading...