ĐOẠT LẠI CƠ ĐỒ - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-09 06:00:04
Lượt xem: 68

01

Kiếp , cùng Lục Vệ Tiêu thành hôn ba năm nhưng mãi thai. Tỷ tỷ phái ngự y trong cung đến chẩn trị, nhưng thể cả hai đều khỏe mạnh. 

Hiếm muộn dường như là ý trời, chẳng thể cưỡng cầu!

Vì lẽ đó, thường xuyên lui tới chùa Linh Sơn ở phía Tây thành để cầu tự.

Một ngày nọ, đường từ chùa trở về thấy tiếng xé lòng của trẻ con phát từ bụi rậm. 

Ta sai tỳ nữ Bích Hoa bế đứa trẻ lên xe. Tã lót rách nát, bên trong một bức huyết thư, chữ nguệch ngoạc phân trần cảnh nhà bần hàn, mong hảo tâm thu nhận. 

Ta mủi lòng, mang đứa trẻ về Hầu phủ nuôi nấng, định bụng đợi nó trưởng thành sẽ cho tìm .

Lục Vệ Tiêu hết lòng ủng hộ, đặt tên cho nó là Lục Minh Hiên. 

Hắn còn rêu rao rằng nữ t.ử sinh nở cực nhọc, nhặt đứa trẻ hẳn là ý trời nỡ để chịu nỗi khổ khai hoa nở nhụy. 

Mười lăm năm , Lục Minh Hiên lớn lên tướng mạo đường hoàng, đối nhân xử thế ôn hòa hữu lễ, cử chỉ phong nhã đoan trang.

Ta thấy thời cơ chín muồi, bèn thế thật sự cho nó

Để nó tự quyết định: hoặc là tìm cha ruột, hoặc là ghi tên gia phả nhà họ Lục, danh chính ngôn thuận con của và Lục Vệ Tiêu. 

Lục Minh Hiên chọn vế , trở thành con trai của .

Từ đó, tiếc công sức, dựa uy thế của Hoàng hậu tỷ tỷ và nhân mạch của cha để dốc lòng vun đắp cho nó. 

Năm nó hai mươi lăm tuổi, nó bước lên chức Hộ bộ Hữu thị lang chính tam phẩm. 

Nhìn con trai công thành danh toại, trái tim hao gầy vì lo toan bấy lâu cuối cùng cũng thảnh thơi đôi chút. Ta lập tức hẹn hội tỷ cũ xuất phủ du ngoạn.

Nào ngờ thiệp còn kịp gửi thì ngã bệnh. 

Ban đầu chỉ tưởng cảm mạo sơ sài, vài ngày sẽ khỏi. Không ngờ thể ngày càng rệu rã, đầy nửa tháng liệt giường. 

Bích Hoa lo sốt vó, định cung mời ngự y nhưng Lục Vệ Tiêu ngăn cản.

"Con trai nhậm chức Hữu thị lang, lúc Lục gia nên phô trương mời ngự y. Đại phu của Hồi Xuân Đường cũng là bậc danh y, cứ để ông chẩn trị là ."

Ta khi đó bệnh đến mê , chỉ gật đầu đồng ý. 

Bích Hoa nhận thấy điều khuất tất, lén cầm lệnh bài tỷ tỷ ban cho, ngay trong đêm tối chui lỗ ch.ó khỏi Hầu phủ định cung cầu cứu. 

"ma cao một trượng", Bích Hoa bao giờ trở nữa. Đến lúc mới bàng hoàng nhận kẻ chung chăn gối vấn đề, nhưng quá muộn!

Ta đến sức để thốt lên lời cũng chẳng còn, chỉ thể trố mắt Lục Vệ Tiêu dẫn theo ngoại thất mặt huênh hoang.

"Lư Lệnh Nguyệt, ngươi cậy ruột của Hoàng hậu mà ép cưới ngươi, khiến và Vân Kiều thể ngày đêm bầu bạn. Lại thêm lão già cha của ngươi ở chốn quan trường luôn chỉ tay năm ngón, chèn ép đến mức ngóc đầu lên nổi. Ngươi lâm cảnh đều là tự chuốc lấy cả."

Ta thét lên phản bác rằng ngậm m/áu phun , rõ ràng năm đó là mặt dày mày dạn cầu xin cha gả cho

dù dốc cạn sức tàn, cũng chẳng thể trọn một câu. Ta chỉ còn gửi gắm hy vọng Lục Minh Hiên, cầu khẩn nó mau đến cứu .

Lục Minh Hiên dường như thấy tiếng lòng , đẩy cửa bước

Ánh mắt bừng lên tia hy vọng. ngay khoảnh khắc , thấy nó chậm rãi tiến về phía ả ngoại thất , cung kính hành lễ.

"Mẹ, nhi t.ử vì độc phụ thể ngày ngày hiếu kính . Hôm nay một nhà ba chúng cuối cùng cũng đoàn tụ."

đầu, trừng mắt đầy nham hiểm: "Đồ độc phụ, ngươi sinh con nên mới c/ưỡng é/p nhận nuôi . Nếu tại ngươi, là Cáo mệnh phu nhân vẻ vang . Ngươi ch/iếm vị trí của bấy nhiêu năm, nay đến lúc trả !"

Dứt lời, Lục Minh Hiên sai quăng chuồng lợn, để tự sinh tự diệt giữa bùn lầy hôi thối. 

Đôi mắt trào huyết lệ, mang theo oán hận thấu tận mây xanh mà lìa đời.

Mở mắt nữa, thấy đang ở chân núi Linh Sơn, xe ngựa đang chở cùng Bích Hoa hồi phủ....

02

"Phu nhân, ? Phía tiếng trẻ con thét." 

Tiếng của Bích Hoa khiến sực tỉnh, nhận thật sự sống

Ta vén rèm xe lên, quả nhiên thấy giữa lùm cây một đứa bé đang .

Khi xe ngựa dừng hẳn, lãnh đạm sai Bích Hoa bế đứa trẻ trong xe. Phía lùm cây, một bóng ẩn hiện thấy mới an tâm rời

Ta buông rèm xe, nhắm mắt trầm tư. Nửa khắc , hạ lệnh cho phu xe chuyển hướng, nhắm thẳng phía nhà ngoại là phủ Lư Quốc Công mà di chuyển.

Cha chuyện Lục Vệ Tiêu dám tính kế để nuôi nấng nghiệt chủng của ngoại thất, lập tức nổi trận lôi đình: "Thật là coi lão phu gì, để vi phụ xách binh khí tính sổ với tên tiểu t.ử đó..." 

Cha xắn tay áo, tay lăm lăm lang nha bổng định tìm Lục Vệ Tiêu liều mạng. Mẹ cũng căm phẫn khôn cùng, rút ngay một ngọn hồng thương tuốt vỏ: 

"Phu quân, chúng binh phân hai đường, ông giáo huấn tên khốn Lục Vệ Tiêu, còn đ.â.m c.h.ế.t ả ngoại thất vô liêm sỉ ." 

"Dám ức h.i.ế.p con gái nhà , thật là chán sống !"

Ta mỗi tay giữ một , ngăn cản cha bày tỏ mưu kế của

"Con gả cho Lục Vệ Tiêu ba năm vẫn tin vui, nếu lớn chuyện , Lục Vệ Tiêu chắc chắn sẽ mặt dày mà rước ả ngoại thất phủ. Thay vì một nhà ba bọn chúng ân ái mặt, chi bằng chúng tương kế tựu kế, tìm một đứa trẻ mồ côi khác tráo đổi với nghiệt chủng . Còn về phần nghiệt chủng , cứ tống Nam Phong quán cho tú bà dạy dỗ..." 

Cha vuốt râu, hết lời khen ngợi diệu kế của .

Mọi việc định đoạt, vội vã tìm một đứa bé nam thích hợp giúp . Bích Hoa thì bế đứa trẻ đến Nam Phong quán lớn nhất Thịnh Kinh. 

Tú bà nhận một trăm lượng bạc, đến híp cả mắt, chỉ tay lên trời mà thề thốt: "Đứa trẻ trắng trẻo mỡ màng, lâu nhất định sẽ trở thành đầu bài của quán chúng ."

Sau khi thu xếp thỏa, và Bích Hoa mới chậm rãi hồi phủ. 

Lục Vệ Tiêu từ xa đon đả nghênh đón, thấy và Bích Hoa tay trở về, sắc mặt liền sụp đổ, trợn mắt dò xét: "Lệnh Nguyệt, nàng về muộn hơn hai canh giờ, chẳng lẽ dọc đường gặp chuyện gì ?" 

"Chẳng chuyện gì cả! Chỉ là đường xá xóc nảy, thể chút mệt mỏi, về phòng nghỉ ngơi đây." 

Ta đáp lời lấy lệ cùng Bích Hoa trò chuyện bâng quơ.

Lục Vệ Tiêu thấy mãi đả động gì đến chuyện đứa trẻ, sốt ruột đến toát mồ hôi hột, liền đầu chạy chuồng ngựa. 

Lát , ngóng thông tin từ phu xe, bèn tiến chính phòng hỏi về hài nhi: "Lệnh Nguyệt, phu xe lúc nàng hồi phủ nhặt một đứa bé, đứa bé đó ?" 

Hắn gượng gạo trấn định, nhưng đầu ngón tay run rẩy sớm bán tâm can.

Cứ việc sốt ruột đến c.h.ế.t

Ta thầm rủa thầm trong lòng, nhưng mặt ngoài vẫn bình thản như mặt nước lặng: "Đứa bé đó gửi về nhà ngoại ." 

Lục Vệ Tiêu liền nắm c.h.ặ.t t.a.y áo, vội vã : "Nhặt đứa nhỏ mang về phủ cho vi phu xem qua? Hay là sáng mai hộ tống nàng về nhà ngoại thăm đứa trẻ nhé."

Ta khẽ mỉm , cố ý khích tướng : "Chẳng cần , thể khỏe, vài ngày tới định về nhà ngoại." 

"Đứa trẻ đó cũng đừng trông mong nữa, ma ma cận bên thấy nó trắng trẻo hoạt bát nên nhận về nuôi, giao cho bà ."

Lục Vệ Tiêu đem con trai của giao cho hạng tớ, tâm can nóng như lửa đốt, kìm mà cao giọng: "Sao nàng thể tùy tiện đem đứa nhỏ cho khác như ? Lỡ cha ruột của nó tìm đến thì tính ? Nàng nên sớm đem đứa trẻ về đây thì hơn."

Ta gấp sổ sách , thẳng mắt Lục Vệ Tiêu: "Phu quân vì cớ gì quan tâm đến một đứa bé lạ mặt như ?" 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doat-lai-co-do/chuong-1.html.]

Lục Vệ Tiêu thấu, bấy giờ mới nhận thất thố, lập tức thu cảm xúc, khôi phục dáng vẻ ôn hòa như cũ: "Vi phu chỉ là lo lắng cha ruột của đứa nhỏ tìm đến, nếu giao con họ cho nô bộc dưỡng d.ụ.c sẽ tổn hại đến thanh danh Hầu phủ."

Ta bật thành tiếng: "Phu quân lo nhiều ! Trong tã lót để thư tín, rõ cha nó nghèo khổ nuôi nổi mới bỏ chốn thâm sơn." 

Lục Vệ Tiêu sợ nghiệt chủng của rơi tay tớ chịu khổ, bất chấp tất cả mà tiếp tục dây dưa: "Lệnh Nguyệt, là chúng nhận nuôi đứa trẻ ! Nàng nhặt đường cầu tự, là ý trời thấy chúng hiếm muộn mà ban tặng."

Ta khẽ thở dài, tỏ vẻ hào phóng: "Nếu nuôi, cũng chẳng ý kiến gì." 

Lục Vệ Tiêu xong câu , chân mày đang nhíu c.h.ặ.t mới giãn , khóe miệng kìm ý . câu tiếp theo của khiến tức đến đỏ cả mặt.

"Đáng tiếc là đứa bé đó ma ma bế Đam Châu . Con cái của bà đều việc cho chi thứ nhà họ Lư ở đó. Nay bà ngũ tuần, chuẩn y cho bà về Đam Châu đoàn tụ với con cháu, giờ xe ngựa chắc rời Thịnh Kinh từ lâu."

"Cái gì? Đam Châu đường xá xa xôi, đứa bé nhỏ xíu chịu nổi nỗi khổ đường trường." 

Lục Vệ Tiêu kinh hãi đến lạc cả giọng, hận thể lập tức khoái mã gia tiên mà đuổi theo.

Ta tất nhiên sẽ thành cho , thuận theo ý đó mà : "Phu quân, là giờ cưỡi ngựa xuất thành, còn kịp đem đứa trẻ trở về." 

Được chuẩn y, Lục Vệ Tiêu chẳng thèm ngoảnh đầu, cứ thế lao v.út .

Thấy bóng khuất, Bích Hoa mới bẩm báo: "Tiểu thư, ngựa trong chuồng đều hạ ba đậu, bảo đảm sẽ khiến nếm mùi khổ sở nơi ngoại thành." 

Bích Hoa xong, dường như đang tưởng tượng đến kết cục của Lục Vệ Tiêu mà nhịn khì. 

Thấy Bích Hoa vui vẻ, cũng ngăn rộ lên đắc ý.

03

Lục Vệ Tiêu vì quá đỗi nóng lòng, đơn thương độc mã cưỡi ngựa xuất thành. 

Vi hành tới hoang sơn, t.h.u.ố.c ba đậu trong bụng ngựa phát tác, ngựa chạy bài tiết, tốc độ dần chậm

Lục Vệ Tiêu thấy ngựa chạy chậm, bèn ngừng vung roi quất mạnh m.ô.n.g ngựa. Con ngựa bụng đau dữ dội quất đ.á.n.h, lập tức phát cuồng, hất văng Lục Vệ Tiêu ngoài.

Khéo , Lục Vệ Tiêu bay khỏi lưng ngựa, va một gốc cổ thụ, kinh động đến con rắn đang quấn cành cây. 

Con rắn kích động, nhanh như cắt mổ một nhát . Lục Vệ Tiêu va cây gãy mất hai khúc xương sườn, rắn độc c.ắ.n, lăn từ cây xuống đất, mặt vặn úp đúng đống chất thải của ngựa. 

Phân ngựa trét đầy mặt, lấp kín cả lỗ mũi. Việc khiến đến cả mở miệng hô cứu cũng , chỉ thể phục đất chờ c.h.ế.t. 

Ngay lúc thoi thóp, một gã thợ săn ngang qua cứu mạng. Thật đúng là ứng với câu : Họa hại di thiên niên (Kẻ thường sống dai).

Ngày hôm , gã thợ săn đưa Lục Vệ Tiêu đầy thương tích về tới Hầu phủ. 

Ta nén ý , bảo Bích Hoa thưởng cho gã thợ săn năm mươi lượng bạc trắng lệnh cho tiểu sai khiêng Lục Vệ Tiêu ngọa phòng. 

Đêm đến, Lục Vệ Tiêu tỉnh , mở miệng chuyện là lục phủ ngũ tạng đều đau đớn. Đại phu chẩn trị cho là Lư Thành, gia y của Lư gia

Được mật lệnh, Lư Thành thi triển châm pháp truyền gia, khuếch đại cảm giác đau đớn của Lục Vệ Tiêu lên nhiều .

Dưới cơn đau thấu trời như thế, vẫn gượng dậy dặn đón đứa trẻ về. Ta vốn dĩ định đón đứa trẻ về, bèn gật đầu thuận ý: 

"Thiếp sẽ lập tức truyền tin bảo ma ma đưa đứa nhỏ trở . Đam Châu đường xá xa xôi, về về ít nhất cũng mất một tháng ròng."

Lục Vệ Tiêu lời bảo chứng của , tâm tư thấp thỏm bấy giờ mới định

Ta thầm nghĩ, một tháng , liệu ngươi còn thể nhận con trai của ? Ta thực vô cùng mong đợi...

04

Một tháng , từ nhà ngoại bế về đứa trẻ mồ côi mà ma ma tìm giúp tại Đam Châu. 

Lục Vệ Tiêu gượng dậy đòi bế con, lấy cớ thương thế của lành nên khước từ. 

Lúc đó Lục Vệ Tiêu gì, nhưng đêm xuống âm thầm sai nô bộc, lặng lẽ tới nơi ở của đứa nhỏ, lật tã lót kiểm tra lòng bàn chân đứa trẻ. 

Thấy chân một nốt ruồi son, thở phào một dài, mày mắt rạng rỡ ý . Hắn mãn nguyện đặt đứa nhỏ nôi, lẩm bẩm tự nhủ: 

"Con trai của ơi! Con mau ch.óng lớn khôn, tận dụng nhân mạch của ả độc phụ , nuốt chửng hồi môn của ả, để một nhà ba chúng sớm ngày đoàn tụ."

Ta ẩn nơi góc tối, thu hết tất cả tầm mắt... 

Ta xem xem, kiếp đổi ngược , dùng tiền bạc của Hầu phủ để nuôi dưỡng con trai của . Đến cuối cùng khi rõ chân tướng, các sẽ cảm giác thế nào?

Lục Vệ Tiêu khi xác nhận phận đứa trẻ liền yên tâm giao cho nuôi dưỡng. Thấy chăm sóc đứa nhỏ chu đáo, đáy mắt giấu nổi vẻ đắc ý. 

Ngày nọ, đang khua trống lắc dỗ Lục Tri Dục chơi đùa. Khi hai con đang vui vẻ thì Bích Hoa bẩm báo của Lục Vệ Tiêu hồi phủ.

xuất phủ từ hai tháng , tịnh dưỡng tại tư trang phía Nam thành. 

với ký ức tiền kiếp, rõ bà rời phủ hai tháng là để chăm sóc cho Vân Kiều – ngoại thất của Lục Vệ Tiêu – hạ sinh bình an. 

Cho đến hôm nay, Vân Kiều ở cử xong xuôi, bà mới trở về phủ.

05

Vừa bước tới cổng viện, bên trong truyền một giọng ch.ói tai: "Trời đ.á.n.h thánh đ.â.m! Bình phong phỉ thúy, bình Ngọc Hồ Xuân, sứ men thiên thanh, vòng tay phỉ thúy, ngọc bích , trâm vàng ròng quấn tơ nạm châu, bộ trang sức vàng ròng khảm bảo thạch của ... cả ?"

Giọng chính là của bà chồng , còn một chuỗi dài những trân bảo bà liệt kê đó, vốn dĩ đều là của hồi môn của .

Ngay ngày đầu tiên tái sinh trở về, sai Bích Hoa thu hồi bộ hồi môn kho riêng của .

Lục Vệ Tiêu thấy đến, liền đổi trắng đen, vô sỉ :

"Nàng quản gia kiểu gì ? Mẹ mới rời phủ hai tháng, những đồ vật quý giá trong viện đều cánh mà bay."

"Nàng mau mau đưa một lời giải thích cho ."

Đôi mắt lạnh nhạt, chậm rãi lên tiếng: "Ta thu hồi của hồi môn của chính , gì cần giải thích?"

"Hầu phủ các chẳng lẽ nghèo đến phát điên , đến cả hồi môn của cũng chiếm đoạt."

Mẹ chồng ánh mắt độc địa, chỉ tay mặt quát tháo: "Cái gì của ngươi? Ngươi là dâu con Lục gia, gả đến Lục gia thì hồi môn đương nhiên thuộc về Lục gia. Ngươi mau đem bảo vật của dọn trở đây, bằng sẽ để yên cho ngươi ."

Ta chẳng buồn đôi co với cặp con mặt dày , từ trong ống tay áo lấy lệnh bài tỷ tỷ ban cho giao cho Bích Hoa: Quốc pháp quy định, kẻ nào xâm phạm hồi môn của nữ t.ử, quan phủ sẽ cưỡng chế đòi tài sản và xử phạt ba mươi trượng.

Lục Vệ Tiêu vốn là trong chốn quan trường, tự nhiên hiểu rõ điều , nếu chuyện vỡ lở, bảo đảm sẽ khiến đ.á.n.h đến nát m.ô.n.g.

Hắn thấy Bích Hoa sải bước cửa, liền cuống cuồng lạc cả giọng: "Không ! Mau lăn trở đây cho bản Hầu..."

Bích Hoa coi như thấy, lập tức chạy mất dạng. Lục Vệ Tiêu hạ lệnh cho tùy tùng tức tốc đuổi theo…

Mẹ chồng vẫn một bên c.h.ử.i bới ngớt, bất hiếu, ngỗ ngược với trượng phu, khiến Lục Vệ Tiêu mà nhức cả đầu.

"Mẹ! Đủ ! Hầu phủ bao nhiêu đồ đạc đủ cho dùng , mà nhất định động hồi môn của Lệnh Nguyệt."

"Chuyện truyền ngoài, mặt mũi của con còn để nữa."

Lục Vệ Tiêu gầm lên một tiếng, khiến chồng sững sờ kinh hãi. Sau đó, sang với vẻ mặt đầy hối :

"Là vi phu đúng, lúc nãy rõ sự tình vội trách lầm nàng."

"Nàng mau gọi con bé Bích Hoa về , chuyện lớn thì nàng là thê t.ử của , mặt cũng chẳng chút ánh hào quang nào ."

Lời dứt, tùy tùng mà Lục Vệ Tiêu phái hớt hải chạy bẩm báo: "Hầu gia, xong , Bích Hoa cưỡi ngựa đến Thuận Thiên phủ, tiểu nhân ngăn cản nàng ."

Lục Vệ Tiêu nghiến răng nghiến lợi, vung tay tát cho tên tùy tùng một cái: "Đồ phế vật! Ngươi cưỡi ngựa mà đuổi theo ?"

Loading...