Đoạn tình phu quân, tuyệt nghĩa huynh trưởng - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-01-17 09:11:30
Lượt xem: 390
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bữa tối cũng mang thẳng đến thiền phòng, thể ngoài, chuyện ngủ nghỉ liền thành vấn đề.
Ta đề nghị nhường sương phòng cho Cảnh Minh, còn sang ở chung với Thu Thực cho đỡ chật. Hắn chịu, định ngoài cửa ngủ.
Tranh qua cãi mấy , cuối cùng thành ngủ giường, trải chiếu đất.
Đêm đến, cô nam quả nữ chung một gian, khí phần kỳ lạ.
Ta lấy cớ ngắm trăng, bước sân, mượn gió lạnh xua nóng mặt. Chợt từ sân bên cạnh vọng tiếng chuyện.
Nghe lén vốn thói quen , đang định tránh , thì đột nhiên nhận đó là giọng của Nguyễn Mộc Tình.
Nàng : “Nếu ngươi thật sự thích , sẽ ép những việc … đó là yêu, chỉ là d.ụ.c vọng chiếm hữu mà thôi.”
“Mộc Tình…”
Giọng Vệ Đạc, cũng ca ca , càng Vệ Quân.
Ta nín thở, mơ hồ thấy tiếng nức nở khe khẽ. Một lúc lâu , nàng cất lời: “Ta chỉ mong tìm một hiểu , yêu , cùng sống đến đầu bạc răng long. Ngươi thành , vô nữ nhân, còn cuốn thâm cung, chỉ thể ngày ngày chờ đợi sự thương hại của ngươi…”
Ta kinh hãi, như thể một bí mật thể tưởng tượng nổi.
Người nam t.ử thở dài một tiếng, thêm gì nữa.
Ta lặng lẽ về sương phòng, trong lòng chấn động thôi, trong khoảnh khắc chỉ cảm thấy thế sự như mộng như huyễn, thật thật giả giả, hư hư thực thực.
Chẳng lẽ… vẫn tỉnh khỏi giấc mộng ?
Sáng hôm , trong chùa xuất hiện chút dị động. Cảnh Minh vô cùng cảnh giác, khi đưa lệnh bài cho tăng nhân xem, liền lập tức mời .
Hắn sắp xếp cho đưa chúng về phủ . Ta cùng mẫu chung một cỗ xe ngựa. Xe một đoạn, xe đột nhiên lắc mạnh một cái.
Ta quán tính hất ngã, lăn một vòng trong khoang xe. Vừa kịp định thần , thấy một lưỡi chủy thủ kề sát cổ.
Hắn che khăn đen, trong mắt lộ hung quang, uy h.i.ế.p: “Không động, bằng sẽ c/ắt cổ phu nhân nhà ngươi.”
Chóp mũi chợt thắt - mùi m.á.u tanh pha lẫn hương tùng quen thuộc , thể nào nhầm lẫn.
Ta định nghiêng đầu kỹ, lưỡi d.a.o ép sát thêm vài phần, quát khẽ: “Không lộn xộn.”
Thu Thực sợ đến mức cứng dám nhúc nhích. Bên ngoài vang lên tiếng bước chân vội vã, tới đang hỏi phu xe thấy kẻ khả nghi nào .
Vệ Đạc nín thở lắng . Ta thầm nghĩ: thời cơ đây . Hai tay lập tức chộp lấy cổ tay , đầu dốc sức húc ngược .
Hắn kêu lên một tiếng đau đớn, tay lỏng , lập tức lăn sang một bên, giật trâm cài tóc, đ.â.m thẳng vết thương của , đồng thời lớn tiếng hét: “Có thích khách! Có thích khách!”
Biến cố bất ngờ khiến sững trong chốc lát. Ta rút chủy thủ giấu đệm ghế, hai tay run rẩy giương lên chĩa về phía .
Bên tai vang lên lời Cảnh Minh từng :
Tấn công mới là phòng thủ nhất…
Hắn thật sâu một cái, thừa lúc thị vệ vén rèm xe, liền mạnh mẽ chui ngoài.
Bên ngoài lập tức hỗn loạn một trận. Xuân Hoa ôm lấy cổ kinh hô. Ta đưa tay sờ lên, đầu ngón tay dính mấy giọt m.á.u đỏ tươi.
15
Xe ngựa thành liền thẳng đến y quán.
Thầy t.h.u.ố.c xử lý xong vết thương, dùng băng vải quấn quanh cổ một vòng, cảm thán rằng nếu lưỡi d.a.o tiến sâu thêm ba phân nữa, e là giữ mạng.
Mẫu lo lắng, bảo về Hầu phủ dưỡng thương.
Vốn định báo cho cha và Cố Tri Hành chuyện của Vệ Đạc, nhưng liền mấy ngày đều thấy bóng dáng hai . Sau mới , họ rời kinh từ hôm .
Ta dò hỏi chuyện ở chùa Tướng Quốc vài , ngoài thì hoặc , hoặc kín miệng . Mẫu cũng khuyên những việc chuyện nữ nhi nên xen .
Giữa tháng tư trôi qua, chính là lúc nhân gian hoa cỏ ngát hương.
Bóng dáng Cảnh Minh xuất hiện cửa. Sắc mặt mệt mỏi, vẫn là bộ y phục Xuân Hoa mang từ chùa về hôm đó.
Ta từ sương phòng bước đón. Thấy rõ trong mắt phủ đầy tơ m.á.u đỏ, như lâu nghỉ ngơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doan-tinh-phu-quan-tuyet-nghia-huynh-truong/chuong-9.html.]
Vừa thấy , ánh mắt sáng lên vài phần. Tầm mắt dừng nơi băng vải quấn ở cổ , khựng một chút, đưa tay định chạm .
Đầu ngón tay dừng băng vải chừng một tấc.
Rồi nhớ tới điều gì, buông tay xuống, khẽ hỏi: “Có đau ?”
Giữa cảnh xuân, giọng mang theo tự trách cùng thương xót. Ta giả vờ thản nhiên, : “Không đau , chỉ là trầy da nho nhỏ thôi. Trông thì đáng sợ, chứ thật chẳng gì.”
Hắn thêm lời nào, đến lúc dùng bữa tối cũng giữ im lặng.
Khi rời Hầu phủ, xe ngựa sắp xếp sẵn. Đi bao lâu, vai liền nặng xuống - đầu tựa lên đó. Hơi thở đều đặn, dường như ngủ say.
Cảnh phủ xa, chốc lát tới cổng.
Xuân Hoa vén rèm, thấy Cảnh Minh ngủ sâu, liền dò hỏi: “Tiểu thư?”
Tính cảnh giác của Cảnh Minh xưa nay cao, nay thể ngủ say đến mức xe dừng mà tỉnh, hẳn là mấy ngày nay mệt lả.
Ta nỡ đ.á.n.h thức đang ngủ vai , liền đưa ngón trỏ lên môi hiệu im lặng. Xuân Hoa lập tức hiểu ý, phủ để thu xếp, chỉ để đ.á.n.h xe ngoài giữ cương.
Ta xốc rèm, ngẩng đầu thấy bầu trời trăng sáng vằng vặc. Trong lòng nữa nghĩ về việc vì Vệ Đạc xuất hiện ngoài chùa Tướng Quốc, còn quan binh truy bắt.
Rồi nhớ đến ngày trong chùa hỗn loạn, Thánh thượng ở đó, Nguyễn Mộc Tình cũng ở đó… Lẽ nào hai chuyện liên quan?
Ví như, Vệ Đạc yêu Nguyễn Mộc Tình, vô tình bắt gặp nàng tư thông cùng Thánh thượng, từ đó nảy sinh sát ý với nàng, thậm chí với…Thánh thượng?
Lòng chấn động mạnh, vội vàng đè nén ý nghĩ đại nghịch bất đạo xuống. Không thể nào - Vệ Đạc tuyệt đối dám chuyện phạm thượng.
Người đó là Thiên t.ử.
Thiên t.ử nổi giận, thây phơi trăm vạn, m.á.u chảy ngàn dặm.
Đang miên man suy nghĩ, tựa vai khẽ động, dấu hiệu tỉnh . Ta vội gạt hết tạp niệm, nghiêng đầu đối diện với đôi mắt còn mơ màng tỉnh hẳn.
“Ngươi tỉnh ?”
Cảnh Minh hồn, câu đầu tiên thốt là một lời xin : “Ta hứa sẽ bảo hộ nàng chu .”
Thấy nghiêm túc như , vội lắc đầu: “Không liên quan tới ngươi. Người khiến thương cũng ngươi - kẻ kề d.a.o cổ là Vệ Đạc.”
“Hôm ngươi tiễn và mẫu lên xe, lâu thì chui trong xe. May mà truy binh tới kịp. Ta còn nhớ mấy chiêu phòng ngươi dạy, dùng chiêu nào liền dùng cả lên .”
Vừa dứt lời, ánh mắt Cảnh Minh trầm hẳn xuống: “Ý ngươi là, hôm đó kẻ g.i.ế.c ngươi chính là Vệ Đạc? Tả tướng?”
Ta chậm rãi gật đầu.
Nhàn cư vi bất thiện
Về tới viện, hương hoa lê theo gió tràn song cửa. Gió lạnh lướt qua, hoa rơi lả tả.
Ta đóa hoa rơi trong tay, chỉ dùng lực, cánh hoa liền chẳng thể nào nở tươi tắn như ban đầu.
Từ ngày trọng sinh đến nay, luôn né tránh con đường kiếp , điều mong cầu duy nhất chỉ là bảo vệ những bên cạnh, tránh xa dơ bẩn từng xảy .
Bởi rõ bản thế yếu, còn Vệ Đạc quyền thế ngập trời, g.i.ế.c chẳng khác nào bóp cc.ết một con kiến. Thậm chí, nếu hôm đó lưỡi d.ao của tiến thêm vài phân nữa…
Ta khẽ thở dài, buông những cánh hoa vụn xuống bùn đất, ngẩng đầu cành cây sum suê nở rộ như gấm.
Bỗng nhiên đầu , hai mươi năm hơn mắt chợt như một giấc mộng dài.
Kiếp , - thậm chí ngay cả chính - đều cho rằng, chỉ cần hiếu kính trưởng bối, hầu hạ phu quân chu , sinh con nối dõi, thì thể một đời bình an trôi chảy, tựa như cành hoa , yên nở rộ cao.
thì …
Thuở nhỏ sách, thấy những câu như lấy trứng chọi đá, châu chấu đá xe, chỉ cảm thấy buồn . Đến khi ngoảnh , mới chính hóa thành quả trứng , thành con châu chấu .
Chẳng lẽ trứng đá cứng?
Chẳng lẽ châu chấu xe lớn?
cũng giống Vệ Đạc, giống vô nam nhân khác - đều là con cái do cha tận tâm nuôi nấng trưởng thành. Cớ mạng của thấp kém hơn vài phần? Cớ mặc khác chà đạp, định đoạt?
Ta cam lòng.