Đoạn tình phu quân, tuyệt nghĩa huynh trưởng - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-01-17 09:07:13
Lượt xem: 385
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Cảnh Minh trở về, đang gương đồng ngẩn . Hắn đặt bánh tảo ti đường lên bàn, bên trong phòng, chỉ lặng lẽ bóng phản chiếu trong gương.
“Quản gia buổi chiều nàng dùng bữa, đồ ăn trong bếp hợp khẩu vị?”
Ta lắc đầu. Hắn hỏi thêm, lặng im phía bình phong.
Hoàng hôn treo cao nơi chân trời, rắc xuống đất một tầng ánh vàng nhạt.
Ta khẽ thở dài: “Nếu ngoài đường, vô duyên vô cớ ch.ó điên c.ắ.n một cái, thì nên thế nào?”
Ánh mắt Cảnh Minh lướt qua một lượt, dường như thở phào nhẹ nhõm, đáp: “Tất nhiên là đ.á.n.h trả.”
“ ngoài đều khuyên, nhiều một chuyện bằng ít một chuyện, hà tất so đo với ch.ó.”
Hắn lắc đầu: “Đâu đạo lý . Thế nhân chỉ khuyên hướng thiện, nào từng thật sự thấu hiểu nỗi khổ của kẻ khác. Ngay cả thánh nhân cũng lúc buộc dùng binh. Tri Nghi, nàng nên hiểu, tấn công mới là phòng thủ nhất.”
Nhàn cư vi bất thiện
Tấn công mới là phòng thủ…
Trước mắt chợt sáng bừng. Ta cùng Vệ Đạc chung sống năm năm, rõ những t.ử huyệt của .
Trong khoảnh khắc, trời quang mây tạnh, nỗi u uất nơi n.g.ự.c tan biến còn.
Ta nghiêng đầu Cảnh Minh. Ánh tà dương bao phủ nửa , vẽ lên đường nét tuấn dật một tầng vàng rực.
Ý niệm khẽ động, chỉ coi đó là xúc động nhất thời.
Như cơn gió mạnh chẳng rõ từ thổi tới, đẩy cửa mà , tự nhiên đến mức khó hiểu.
Nghĩ kỹ , là chậm trễ .
Ta mỉm : “Sau nếu ngươi cô nương khiến lòng rung động, cứ đưa về đây, giúp ngươi trông nom.”
Nếu là cô nương , liền nạp Cảnh phủ, hai cùng bầu bạn.
13
Ngày mặt, đúng lễ Thất Tịch, lễ cầu Chức Nữ ban cho khéo tay thêu thùa.
Dùng bữa xong ở Hầu phủ, lúc cửa trời ngả chiều.
Xe ngựa khi tiến đường lớn liền chậm, hai bước dừng, xóc đến mức khiến choáng váng.
Cảnh Minh vén rèm một lúc, thấy phần bồn chồn, liền hỏi: “Bên ngoài náo nhiệt, xuống xe dạo một chút ?”
Ta động lòng gật đầu, theo bước xuống xe ngựa. Phóng mắt , đèn lửa sáng như , ánh ngọc rực rỡ tựa ban ngày.
Phải hồi lâu mới hồn, khỏi cảm thán: “Hóa lễ cầu Chức Nữ ở kinh thành náo nhiệt đến thế.”
Hắn nhảy xuống , đưa tay đỡ .
Người như mắc cửi, xe ngựa chật đường, phố xá rực rỡ gấm hoa.
Thỉnh thoảng vài đứa trẻ chạy xuyên qua đám đông, tay xách đèn hoa rực sáng, tiếng vang vọng thật lâu.
Hắn vẫn nắm tay , dẫn giữa dòng chen chúc ồn ào.
Hai vai liên tục qua đường sượt qua, duy chỉ bóng dáng cùng ánh trăng là vững vàng đổi.
Giữa tiếng huyên náo, lòng yên tĩnh lạ thường, chỉ rõ thở của hai , và… tiếng tim đập.
Vững vàng, kiên định.
Đến một quầy hàng nhỏ, bán lập tức mời chào đèn hoa. Chiếc nào cũng tinh xảo, do dự chọn, liền hỏi Cảnh Minh bên cạnh: “Ngươi thấy chiếc nào hơn?”
Hắn còn kịp đáp, thoáng trông thấy xa một hàng Cẩm y vệ, dáng vẻ như đang tiến gần.
Ta nhận thiếu niên mặt tròn trong đám , liền khẽ huých Cảnh Minh một cái:
“Bên đồng nghiệp của ngươi ?”
Cảnh Minh sang, đám lập tức bật . Thiếu niên mặt tròn hiệu liền chạy tới: “Cảnh đại ca.”
Rồi sang , hì hì gọi: “Chào tẩu t.ử, tên là Hà Tông.”
Lời dứt, liền ăn ngay một cái gõ nhẹ gáy. Cảnh Minh : “Không lo tuần tra cho t.ử tế, chạy đến đây gì?”
Hà Tông xoa đầu, ủy khuất đáp: “Đã tuần ba vòng , chỉ là qua chào tẩu t.ử một tiếng thôi.”
“Đêm nay đông phức tạp, an nguy kinh thành lơi lỏng nửa phần.”
Cảnh Minh dạy dỗ xong, móc từ trong một thỏi bạc, đưa qua:“Các đều vất vả . Đổi ca xong, ngươi cầm cái mời ăn uống cho đỡ mệt.”
Hà Tông mừng rỡ cầm bạc rời . Chúng theo con đường bán hàng rong chỉ dẫn, đến bờ sông cầu Hương.
Sóng nước ánh lên vài điểm sáng lấp lánh. Tìm một đoạn bờ kè, xổm xuống, nhẹ nhàng đặt hai chiếc đèn hoa đăng lên mặt nước.
Nhắm mắt cầu nguyện, mong cha và ca ca cả đời bình an, thuận lợi.
“Ngươi cầu nguyện ?” Ta đẩy chiếc đèn hoa đăng mua cho , giục nhẹ, “Thử xem , ông chủ linh nghiệm lắm.”
Hắn , bỗng nở một nụ rạng rỡ, tuấn lãng đến ch.ói mắt.
“Được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doan-tinh-phu-quan-tuyet-nghia-huynh-truong/chuong-8.html.]
Nói , học theo dáng lúc nãy, cúi , khép mắt.
Ánh đèn kéo dài hàng mi , như hai chiếc quạt nhỏ. Khi mở mắt, con ngươi đen ánh lên ý , phản chiếu bóng dáng thu nhỏ của .
Trong lòng “ầm” một tiếng. Ta theo bản năng đầu né tránh, dậy : “Trời lạnh , chúng về thôi.”
Khi trở phủ, phố xá vẫn còn náo nhiệt. Cảnh Minh đưa tới cửa, giao chiếc đèn hoa sen mua dọc đường cho Thu Thực.
Hắn : “Nàng nghỉ ngơi cho , ở gian sương phòng bên cạnh.”
Ta gật đầu, định khép cửa, liền đưa tay chặn khe cửa, : “Chuyện nàng rơi xuống nước vẫn đang điều tra, chẳng bao lâu nữa sẽ manh mối. Sau cứ yên tâm, sẽ dốc sức bảo vệ nàng an .”
Ta mỉm : “Ta tin ngươi.”
Hắn há miệng như còn gì đó, nhưng tìm lời, chỉ :
“Vậy… nghỉ sớm .”
Cửa khép lâu, gian bên cạnh cũng vang lên tiếng đóng cửa.
Ta tắm rửa xong lên giường, hồi tưởng việc trong ngày, mới phát hiện hôm nay là ngày vui vẻ nhất kể từ khi sống .
14
Một trận mưa thu trút xuống, cái nóng gay gắt lập tức tan , trời trở lạnh.
Trung thu đúng dịp sinh thần của Thái hậu, hằng năm đều mở yến tiệc trong cung.
Trước là nữ t.ử Hầu môn, thể theo mẫu cung dự tiệc. Nay phận chỉ là một phụ nhân Cửu phẩm, đủ tư cách tham yến, liền ở trong phủ học bánh trung thu.
Người đầu tiên nếm thử thành phẩm là Cảnh Minh. Hắn còn c.ắ.n miếng nào gật đầu khen: “Ngon lắm.”
Ta nhón một miếng nếm thử, miệng vội nhổ , suýt nữa nghẹn c.h.ế.t.
Sau khi yến tiệc trong cung tan, trong kinh thành lan truyền ít chuyện bàn tán.
Trong đó một việc là Nguyễn Mộc Tình gây khó dễ tại yến tiệc, Vệ Đạc cùng Tuyên Vương đều giúp nàng giải vây.
Ta mà sững sờ. Tuyên Vương?
Trong ấn tượng của , luôn mang dáng vẻ phiêu dật xuất trần, màng thế sự, mà ngờ cũng dây dưa cùng Nguyễn Mộc Tình.
Nghĩ kỹ thì, ngay cả Vệ Đạc - kẻ bạc tình tàn nhẫn - chẳng cũng yêu nàng đến mức si mê điên cuồng đó .
Hắn dựa ký ức của kiếp , vạch trần bè lũ gian thần, trị thủy dẹp họa, nhất thời quyền thế lên tới đỉnh cao, đời tôn là nhân thần.
Hoàng thượng vốn ý cho khai phủ riêng, nhưng lấy cớ phụng dưỡng cha mà từ chối.
Nghe tin , khỏi vui mừng - khai phủ, thể ngày ngày gặp Nguyễn Mộc Tình.
Huống hồ, chỉ ký ức, cũng .
Ta đem tất cả những đại sự kiếp còn nhớ , cố ý đổi nét chữ, nhờ giả du sĩ, chuyển tới tay Cố Tri Hành.
Từ đó về , mỗi khi đại sự phát sinh, ngoại trừ Vệ Đạc, đều bóng dáng của ca ca .
Chỉ trong nửa năm, Cố Tri Hành liên tiếp thăng ba cấp, thế lực ngấm ngầm xu hướng đối đầu với Vệ Đạc.
Mặt khác, Vệ Đạc còn nuôi một đội t.ử sĩ - đó là thanh kiếm sắc bén nhất trong tay . Ta đem những rõ cho Cảnh Minh, chỉ cần theo manh mối truy xét, ắt sẽ thu hoạch ngoài dự liệu.
Giữa tiết đại hàn, kinh thành đổ xuống một trận tuyết lớn.
Hàn mai hé nụ, tuyết đọng cao quá cổ chân, đất trời bàng bạc, trắng xóa một màu.
Ta quét tuyết đình, Cảnh Minh theo , từng bước rời, đặt chân lên đúng những dấu chân để .
Hai ăn ý lời nào, chỉ gió lạnh thổi qua non sông, rít lên từng hồi - thêm một năm nữa trôi qua.
Đây là trận tuyết lớn nhất trong đời từng gặp.
15
Mồng tám tháng tư là ngày Phật đản.
Ta theo mẫu đến chùa Tướng Quốc thắp hương, vốn hẹn Cảnh Minh buổi chiều sẽ đến đón.
Không ngờ giờ Ngọ bỗng đổ xuống một trận mưa lớn, dập tắt ý định rời của và mẫu , liền cùng phương trượng thương lượng, ở chùa thêm mấy ngày.
Một đêm mưa gió dữ dội, đến rạng sáng mới dần lắng xuống.
Vừa bước khỏi thiền môn, thấy Cảnh Minh ôm kiếm dựa ngủ bên ngoài, sợ đến mức hiểu : “Sao ngươi ở đây?”
Hắn còn ngái ngủ, đáp: “Đêm qua đến trễ, sợ đ.á.n.h thức nàng, nên tạm nghỉ ở đây.”
Ta vội trách: “Hôm qua mưa to như , ngươi cần tới.”
Nói đưa tay sờ thử y phục , còn ẩm lạnh, lập tức sai Xuân Hoa lấy bộ quần áo khô sạch, cùng Thu Thực chuẩn nước ấm.
Sương phòng nhường cho tắm rửa. Ta định sang phòng bếp xin một bát canh gừng, thì một vị tăng nhân vội vàng chạy tới, báo rằng trong chùa bỗng quý nhân đến, dặn chúng ngoài.
Có thể bày trận thế như , cũng chỉ mấy vị trong cung.
Ta nhờ tăng nhân xin giúp canh gừng, tận mắt Cảnh Minh uống hết, thấy sắc mặt dần hồng hào trở mới yên lòng.