Đoạn tình phu quân, tuyệt nghĩa huynh trưởng - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-17 09:05:17
Lượt xem: 387

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

10 

 

Qua Tết Đoan Ngọ, hôn kỳ càng lúc càng gần.

 

Thu Thực hái hai đóa Dạ Hợp Hương trồng trong châu, thêm mẫu và các a di đưa tới Sơn Chi, Hướng Dương cùng vài thứ hoa cỏ khác. 

 

Ngày hè nắng gắt, trong phòng tràn đầy sinh khí.

 

Ta cửa sổ nhỏ, thêu địch y. Gió mát giờ ngọ khẽ lay mành trúc, một vệt nắng ấm thừa cơ len , soi rõ hoa văn chim địch vải, trông vô cùng sống động.

 

 

Bỗng chốc chút hoảng hốt, nhất thời phân biệt hôm nay là kiếp kiếp .

 

 

Chỉ mới sáu năm trôi qua, mà chuyện cũ mờ nhạt, đều hóa thành một đời .

 

Phu quân của từ Vệ Đạc đổi thành Cảnh Minh. 

 

Mấy ngày nay vẫn quanh quẩn trong Hầu phủ, song tin tức trong kinh thành vẫn tự khắc bay tới.

 

Nguyễn Mộc Tình mất tích hơn một tháng, Tuyên Vương tình cờ tìm thấy, đưa về.

 

Tiếp đó, Vệ Đạc dẫn binh lục soát phủ Phiêu Kị Đại tướng quân, tịch thu gia sản, Bệ hạ đích chỉ định là Tả tưởng, một bước trở thành tân quý trong triều.

 

điều quan trọng nhất mắt, vẫn là hôn sự của hai tháng .

Phụ và mẫu mua một mua một tòa gần Thừa Thiên Môn hôn phòng, tuy cách Hầu phủ chút xa nhưng gần nơi Cảnh Minh việc. 

 

Ta cùng mẫu đến xem qua một lượt, tổng cộng hai viện, diện tích bằng một phần mười hầu phủ.

 

Cảnh sư phụ dọn sang ở cùng, chỉ   và Cảnh Minh hai ở, như là đủ .

 

Trước hết thuê mấy già dặn trong kinh thành tạp dịch, đó tìm ma ma, chọn tỳ nữ.

 

Khi một hàng tiểu nha đầu xếp ngay ngắn, nương ghé sát tai , thấp giọng dặn dò: “Chọn nha thì cứ lấy những đứa dung mạo thuận mắt là , cần quá xuất sắc, kẻo dễ lọt mắt khác.”

 

Ý mẫu nhắc đến Cảnh Minh, tựa như thấu hiểu chút tâm tư của nam nhân. Với tư cách từng trải, bà khẽ thở dài: “Sau con sẽ hiểu, mới lúc nào cũng hơn cũ.”

 

Ở thế gian , nam nhân tam thê tứ vốn là chuyện thường tình.

 

Ta hề phản đối chuyện Cảnh Minh nạp , chỉ cần giống như Vệ Đạc năm xưa… chuyện trái luân thường.

 

Hiểu tấm lòng thương con của mẫu , gật đầu đáp: “Nữ nhi rõ.”

 

Nhắc đến Cảnh Minh, từ biệt là chuyện lâu .

 

Sau khi hạ, lễ hội trong kinh thành nối tiếp dứt, quân phòng vệ siết c.h.ặ.t bố trí. Lại thêm vụ án của Phiêu Kị tướng quân liên lụy sâu rộng, công việc của càng bề bộn.

 

Thời gian lặng lẽ trôi, hạ dần sắp tàn.

 

Ba ngày hôn kỳ, trang nương dùng sợi chỉ mảnh giảo mặt, kéo đến da thịt đau rát.

 

Nhà ngoại bên mấy đông đúc, mẫu mời mấy vị biểu thẩm họ hàng xa đảm nhiệm việc hợp nhân, khố phòng kiểm kê đồ cưới một lượt, đối chiếu cẩn thận với danh mục quà tặng.

 

Một ngày hôn kỳ, gia nhân gánh đồ cưới từng đòn một chuyển đến tân trạch. Mấy vị biểu thẩm cũng theo sang trải giường chiếu, , liên tục dặn dò đừng quá căng thẳng.

 

Ta quả thực chút khẩn trương, nhưng mẫu còn căng thẳng hơn .

 

Hầu phủ chỉ mỗi là nữ nhi, mẫu kinh nghiệm, sợ sơ suất chỗ nào.

 

“Hôn lễ là đại sự cả đời, nếu điều sơ suất, chẳng tổn phúc khí của con .”

 

Ngồi bên giường khuê, tay nàng khẽ run. Nghĩ một lát, nàng dặn dò: “Ngày mai Tri Hành sẽ tiễn con xuất môn. Con nhớ kỹ, khi tới tân trạch, chân tuyệt đối chạm đất.”

 

Không đợi gật đầu, nàng vẫn yên tâm, dậy bước ngoài cửa:

“Không , nhắc Tri Hành thêm nữa.”

 

Đêm xuống, cả nhà đều bận rộn chuẩn cho việc nghênh ngày mai.

 

Ngoài cửa sổ thấp thoáng vang lên tiếng , tiếng bước chân, tiếng va chạm bàn ghế, rộn ràng náo nhiệt.

 

Đó là đêm cuối cùng ở nhà đẻ, chẳng thể chợp mắt.

Ánh trăng trong vắt, soi sáng ngàn dặm.

 

Trằn trọc hồi lâu giường, lòng vẫn thấp thỏm bất an, sợ rằng mười tháng qua chỉ là một giấc mộng thoáng qua.

 

Mộng tàn, trở về ngày cập kê năm , mà chìm xuống đáy sông lạnh lẽo như băng. 

 

Ta sợ, hết thảy những điều , rốt cuộc chỉ là ảo tưởng lúc lâm chung.

 

11

 

Trời còn rạng, thức dậy.

 

Vừa lúc Thu Thực bưng chậu nước bước , che miệng trộm:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doan-tinh-phu-quan-tuyet-nghia-huynh-truong/chuong-6.html.]

“Hóa tân nương t.ử tỉnh , bà mối nãy còn giục em gọi đấy.”

 

Rửa mặt xong, thoa lớp cao dưỡng da.

 

Thu Thực giúp chải tóc cho mượt, bóng trong gương đồng mà thở dài:

 

“Em cứ cảm thấy tiểu thư hôm nay đặc biệt xinh , tựa như tiên nữ giáng trần.”

 

Trong gương vẫn là đôi mày , cặp mắt , chẳng khác ngày thường là bao.

 

Ta đáp: “Ngươi thật lời lấy lòng khác.” 

 

Thu xếp xong xuôi, ngoài trời lộ một tia nắng sớm.

 

Những đến tiễn dâu đang dùng điểm tâm. Cửa mở, tiếng ồn ào lập tức ùa tai, phác họa nên cảnh náo nhiệt.

 

Gió sớm mát lành, hít sâu một . Lồng n.g.ự.c căng đầy đến nghẹn thở, kỳ diệu , khiến cảm giác đang thật sự sống trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

 

Tựa như xua tan nỗi lo sầu đêm qua.

 

Ta còn sống. Ta thật sự vẫn còn sống.

 

Chưa mấy bước, đều ríu rít , chen chúc trong phòng xem náo nhiệt.

 

Dâng hương, tắm gội, mặc giá y, cúi theo lễ. Khi tất trang điểm, hỏi Tứ Tri Hoàng: “Tân nương t.ử ?”

 

Đứa trẻ ngây thơ gật đầu: “Đẹp lắm, giống Bồ Tát trong miếu.”

 

Một câu khiến các nữ quyến che miệng dứt.

 

Qua giờ ngọ, khí náo nhiệt ban đầu dần lắng xuống, những giúp “náo phòng” cũng lộ vẻ mệt mỏi.

 

Xuân Hoa bưng tới một đĩa tảo cao tới, ăn vài miếng lót xua tay, bảo no.

 

Ngồi thêm một lát, mặt trời ngả về tây non nửa.

 

Bên ngoài bỗng nhiên rộn ràng hẳn lên.

 

Tiếng kèn theo gió vượt qua tường viện bay . Nghe thấy âm thanh , mệt mỏi của lập tức tan biến, ai nấy tranh ngoài, hớn hở hỏi dồn:

 

“Có đoàn đón dâu tới ?”

 

Mấy đứa trẻ con nhanh chân chạy chạy một vòng, ngoài cửa hì hì gọi lớn: “Tân nương t.ử mau lên, tân lang đến !”

 

Các bà mối vội vàng đưa đoàn phiến tới, lụa gấm lập tức che khuất tầm mắt, chỉ còn thấy bên cây quạt một đôi giày huyền sắc.

 

Là Cảnh Minh. 

 

Bước khỏi phòng, tiếng chúc phúc dọc đường dứt bên tai. Đến tiền sảnh bái biệt phụ mẫu, mũi chua xót, nước mắt kìm nén bấy lâu rốt cuộc rơi thành chuỗi.

 

Ta , "phụ , mẫu , nữ nhi xuất giá đây.” 

 

Mẫu thầm, sợ quá mức, liền khẽ xua tay : “Đi , .”

 

Ta sang phụ . Đây là thứ hai thấy mắt đỏ hoe, đầu là khi xuất giá ở kiếp .

 

Khi khỏi cửa, Cố Tri Hành đợi sẵn.

 

Ta sấp lưng . Rõ ràng là huyanh cõng , cảm nhận hình gầy nhiều.

 

Lần cõng , là chuyện lâu, lâu .

 

Trong khoảnh khắc, tựa như về thời thơ ấu. Mỗi chơi mệt, đều là Cố Tri Hành cõng về phòng.

 

Huyanh từng kể chuyện cho ánh hoàng hôn, từng dẫn trong vườn đêm hạ bắt đom đóm.

 

“Ca ca.”

 

Người bước vững vàng, gọi liền hỏi: “Sao ?”

Nước mắt thấm ướt lưng áo , nghẹn ngào tiếp: “Không gì… chỉ là cảm thấy thời gian trôi nhanh quá. Chớp mắt trưởng thành, còn ca ca thì già nhiều.”

 

Nhàn cư vi bất thiện

Cố Tri Hành thêm lời nào, lặng lẽ cõng đến kiệu hoa. Khi sắp buông tay, đột nhiên gọi:  “Muội .”

 

Bàn tay vén rèm khựng giữa trung, đầu thẳng .

 

Một lúc lâu , môi Cố Tri Hành khẽ run: “Đến nhà chồng , hãy sống cho .”

 

Ta gật đầu thật mạnh.

 

Hầu phủ phát tiền thưởng, mấy khiêng kiệu nhấc lên, kiệu hoa lắc lư hướng về tân trạch.

 

Trên Hầu phủ, dân chúng hai bên đường đều xem náo nhiệt.

 

Giữa tiếng ồn ào, đoàn nghênh xuyên qua phố dài, cảnh tượng còn náo nhiệt hơn cả kiếp .

Loading...