Đoạn tình phu quân, tuyệt nghĩa huynh trưởng - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-01-17 09:03:48
Lượt xem: 414
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Aes1L9H5U
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chúng chầm chậm, thưởng mai ngâm thơ - chỉ và Tôn Ân Ngọc ngâm thơ đối đáp.
Ta thấy cảnh tượng liền lòng, bèn lấy cớ tìm mẫu , kéo Xuân Hoa vội vàng rời .
Có lẽ bước quá gấp, va một nha , một chén điểm tâm đổ tràn lên váy .
Nha sợ đến mức vội vàng quỳ xuống dập đầu.
Nơi kẻ đến tấp nập. Xuân Hoa lấy khăn tay lau nhưng thứ nước màu vàng thấm tà váy màu xanh của , vô cùng khó chịu.
“Nha đầu , cũng nên .” Một bà t.ử quở trách nha xong, mới bước : “Phu nhân chuẩn sẵn mấy bộ y phục để đề phòng bất trắc, tiểu thư, thể theo lão nô để xiêm y.”
Cũng chỉ đành như .
nửa đường liền nhận đây là đường thông đến viện của Vệ Đạc.
“Không cần nữa.”
Ta bước lùi , chậm rãi:
“Yến hội sắp tan, phiền ngươi bẩm quốc công phu nhân, về phủ y phục.”
Lão bà t.ử yên, khóe môi cong lên một nụ là lạ: “Vâng, đều theo ý cô nương.”
Ta kéo Xuân Hoa rời , lòng càng ngày càng thấy bất an.
Chưa kịp xa, gặp gã chăn ngựa của ca ca, vẻ mặt hoảng hốt: “Tiểu thư! Mau xem! Đại công t.ử rơi xuống nước !”
Ta hoảng hốt, vén váy chạy theo đến bờ hồ.
Nơi đó lặng như tờ, nào bóng Cố Tri Hành.
“Ca ca ở ?!”
Ta , gã chăn ngựakhuôn mặt dữ tợn đẩy mạnh một cái.
Ta rơi thẳng xuống hồ nước lạnh như băng.
Nước lạnh như d.a.o cứa, xiêm y mùa đông nặng nề ngấm nước nặng như đá tảng, kéo chìm thẳng xuống đáy hồ.
Xuân Hoa hét ch.ói tai, nhảy xuống cứu nhưng chính nàng cũng bơi, chỉ đành vội vã chạy gọi ứng cứu.
Nhàn cư vi bất thiện
Nàng chạy khỏi, nơi đình nghỉ gần đó ló một tên tiểu tư, cởi áo ghê tởm:
“Tiểu thư ngoan của , lão nô tới cứu ngươi đây.”
Ta vùng vẫy mà chẳng còn chút khí lực, chỉ cảm thấy da thịt khuôn mặt chạm d.ụ.c ý , ảnh phía mỗi lúc một nhòe nhoẹt.
Trong khoảnh khắc, mất hết dũng khí, còn dãy dụa nữa, để mặc cơ thể chìm xuống đáy nước.
Sống một đời chẳng lẽ chỉ như thôi ?
Ta cam lòng.
Giữa chốn hôn ám, nắm cổ tay , cố sức kéo lên mặt nước.
Ý thức của dần trở nên hỗn loạn, nhưng trong lòng vẫn mơ hồ nghĩ: … vẫn bắt .
Ngay lúc đầu trồi lên khỏi mặt nước, sặc mấy ngụm nước, tỉnh táo , bật thoát khỏi vòng tay , hai chân trong nước cũng hung hăng đá loạn.
Kẻ đến đá kêu lên một tiếng đau: “Tiểu thư, là .”
Tầm mắt mờ mịt nhưng vẫn nhận đó gã tiểu tư . Ta run run hỏi: “Cảnh Minh, là ngươi ?”
“Phải.”
Được lời đáp chắc chắn , chẳng còn phản kháng, mặc ôm đưa lên bờ.
Hai chân chạm đất, thể mới dần cảm giác trở .
Nỗi sợ nước nhấn chìm, nỗi sợ rơi mưu kế giăng bẫy, thứ đan xen khiến thở nổi. Ta ôm lấy Cảnh Minh mà bật : “Ta cứ tưởng… sẽ c.h.ế.t…”
“Tiểu thư.”
Cơ thể Cảnh Minh cứng , bàn tay đưa lên an ủi nhưng lúng túng dám hạ xuống.
Khóc lóc một hồi xả hết nỗi sợ hãi, mới lau nước mắt. Một miếng băng mỏng dính cổ tay áo cũng theo động tác của rơi xuống.
Hắn lặng lẽ thu tay : “Tiểu thư, nên y phục , kẻo nhiễm lạnh.”
Ta ừ một tiếng, mới lên, cổng viện một đám xông .
Có mẫu , Vệ phu nhân, và cả… Vệ Đạc.
Hắn nheo mắt, khoanh tay một bên. Y phục màu trắng của khiến dung mạo thiếu niên càng thêm xuất chúng đến kinh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doan-tinh-phu-quan-tuyet-nghia-huynh-truong/chuong-4.html.]
Ta khẽ run. Một trận lạnh buốt chạy dọc từ bàn chân thẳng tới đỉnh đầu.
6
Trở Hầu phủ, bệnh nặng một trận, chỉ thỉnh thoảng tỉnh trong khoảnh khắc, tầm mắt mờ mịt thấy đám nha đầu giường thoăn thoắt như thoi đưa, thấy âm thanh các nàng chuyện với nhưng chẳng hiểu các nàng đang gì.
Bóng tối tựa như đầm lầy sâu hun hút, kéo siết lấy , khiến bụng đau quặn dứt.
Ta chìm trong một giấc mộng dài, trở năm mười sáu tuổi.
Gió thu hiu hiu thổi, vạn vật lặng yên.
Nắng thu chiếu tráp phấn, chăm chú gương, tỉa vẽ chân mày, nhưng mãi chẳng vẽ bên cho mắt.
Đang lúc buồn bực thì một bàn tay thon dài nhận lấy chiếc b.út vẽ mày, nghiêng đầu, đúng đối diện với nốt chu sa nơi khóe mắt .
Ta rõ trong mắt khi là tình ý đậm sâu.
Vì cớ gì con thể biến đổi, đổi đến mức chẳng còn nhận như hôm nay?
Ánh mắt thiếu niên bên hồ ngày lạnh lùng lạ lẫm, dáng vẻ như kẻ bàng quan , thản nhiên để mặc dòng nước lạnh xô xuống vực sâu.
Nếu định sẵn đến kết cục như , thì để chuyện chấm dứt ở đó .
thời khắc buông bỏ, một luồng sáng xé tan bóng tối, nắm lấy tay kéo về phía .
“Tiểu thư.”
Ta mở mắt. Ánh nắng chiếu lên rèm giường, cả căn phòng ấm áp.
Xuân Hoa bưng bát t.h.u.ố.c, vui mừng : “Người tỉnh ! Thu Thực, mau báo cho Hầu gia và phu nhân!”
Tầm mắt dừng đôi tay thon dài của Xuân Hoa. Đôi tay , kiếp vì mà chịu tai ương, Vệ Đạc ch.ém đứt.
Ngoài cửa sổ là cảnh hai tháng , đông tàn.
Xuân Hoa mê man hơn hai tháng. Đại phu từng chỉ còn phó mặc trời, dọa mẫu ngày đêm bất an khấn vái khắp các chùa miếu xung quanh cầu phúc cho .
Hai tháng , trong kinh xảy ít chuyện.
Đầu tiên là Tuyên Vương khi du ngoạn tứ phương hồi kinh; tiếp đến là… Nhị phu nhân phủ Trấn Quốc Công mất tích…
“Khoan .” Ta ngắt lời Xuân Hoa. “Ngươi … Nguyễn Mộc Tình mất tích?”
Xuân Hoa ngơ ngác gật đầu. Nếu nàng ở đó, thật sự thành tiếng.
Chuyện xưa tái diễn… Vệ Đạc đúng là chẳng đổi chút nào.
Cố chấp, ích kỷ, chẳng màng hậu quả.
Chừng một khắc , mẫu vội vàng chạy đến. Bà vuốt ve khắp mặt , nhưng . Có lẽ nước mắt của mẫu cạn sạch suốt hai tháng đó mê man .
Ta tựa lòng bà nũng nịu: “Mẫu , con đói quá… ăn chè hạt sen.”
Mẫu lập tức sai xuống bếp nấu, chuyện với thật lâu. Trải qua trận bệnh , bà bảo thấu nhiều điều.
“Chỉ cần Tri Nghi của còn sống bình an, thanh danh đáng là gì.”
Ta ngẩng đầu bà, hiểu ý.
“Tri Nghi, con thấy đứa nhỏ Cảnh Minh thế nào?”
“Gia cảnh kém, nhưng từ nhỏ lớn lên trong Hầu phủ, cũng hiểu chuyện. Sau khi con thành , phụ và mẫu phụ thêm một chút, vẫn thể sống .”
Ta ngơ ngác.
Cái gì với cái gì thế …
Sao càng càng hiểu?
Mẫu dặn dò thêm mấy câu sang bếp xem chè. Một việc tiện hỏi bà, bèn gọi Xuân Hoa .
“Đều là của nô tỳ.”
Xuân Hoa quỳ xuống dập đầu mấy cái, khó khăn : “Ngày tiểu thư rơi xuống nước hôm … trong kinh nhiều phu nhân đều trông thấy… Sau đó vài lời đồn đãi…”
Ta suy nghĩ một hồi mới hiểu hàm ý lời nàng. Từ , khi Vệ Đạc từ hôn, danh tiết tổn hại.
Tuy ở , nhưng đời vốn khắt khe với nữ t.ử.
Rơi xuống nước ở phủ Trấn Quốc Công, là Cảnh Minh cứu lên.
Chỉ cần Xuân Hoa đến đó, đại khái cũng đoán bên ngoài đang đồn đại điều gì.
Đêm , ánh đèn leo lét, chợt nghĩ… Nếu cứu hôm thật sự là lão nô , liệu cũng kéo vòng thị phi với lão ?
Ta nhớ rõ, lúc đó lão cũng nhảy xuống nước, nhưng cứu lên là Cảnh Minh, thấy bóng dáng lão bộc .
Còn nữa… vì Cảnh Minh vặn xuất hiện bên hồ?