Đoạn tình phu quân, tuyệt nghĩa huynh trưởng - Chương 17
Cập nhật lúc: 2026-01-17 09:24:51
Lượt xem: 401
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
31
Cố Tri Hành bước từ bình phong, Triệu Thừa Huy cũng cấm quân ép .
Nhìn nụ nhạt của Cố Tri Hành và vẻ trấn tĩnh gượng gạo của Chiêu Dương, hiểu ngay - đây là cái bẫy giăng .
“Có khách tới dẫn cho ca ca xem?” .
Triệu Thừa Huy đỏ mặt mắng vô sỉ.
Cố Tri Hành giận, còn sâu hơn, ghế chủ tọa - chiếc ghế chỉ Hoàng đế mới .
Ta : “Cố Tri Hành, ngươi đúng là hao tâm tổn trí.”
“Hảo của .”
Hắn nhạo, “Không, là hai kiếp của . Ta sớm Cảnh Minh là của các ngươi. Không , thể bắt gọn cả lẫn Tuyên vương?”
Ta đáp, chỉ ngoài cửa sổ. Mặt trời đang lặn, sắp đến giờ đóng cửa cung.
Thắng thua, với lúc còn quan trọng.
“Cố Tri Hành, đây là cuối gọi ngươi một tiếng ca ca - vì những năm tháng ngươi từng che chở .”
Cố Tri Nghi sống hai đời đối diện với Cố Tri Hành hai đời, oán hận trong lòng bỗng tan biến, chỉ còn nỗi cố chấp tìm nguyên do.
“Ca ca, vì chúng đến bước ?”
Hắn im lặng. Tiếng chuông vang lên, cửa cung đóng .
Ta còn kiêng dè, tiến lên tát hai cái - một cái cho tình ch.ết, một cái cho Tôn tỷ tỷ khuất.
Chiêu Dương vội đỡ , hoảng hốt hỏi han.
Cố Tri Hành : “Đây là bộ bản lĩnh của ngươi ?”
Ta lắc đầu: “Chưa hết . Có ai từng dạy ngươi - trăm mật ắt một sơ ?”
Vừa dứt lời, chạy báo: “Thái t.ử và Cảnh Chỉ huy sứ mất tích!”
Ta Triệu Thừa Huy, trong mắt cả hai đều ánh lên nhẹ nhõm.
Hôm nay vốn là kế dương đông kích tây. Ta và Triệu Thừa Huy chỉ là mồi nhử, để Cảnh Minh tranh thủ thời gian.
Cuối cùng, buộc từ bỏ Thánh thượng, chuyển sang cứu Thái t.ử, mượn binh lực ngoại tổ của Thái t.ử đoạt giang sơn.
Chưa tới đêm nay, binh lực các châu lân cận sẽ tiến về kinh thành. Dù Cố Tri Hành cấm quân trong tay, cũng địch nổi mười vạn đại quân.
Trận , với mà , còn kẻ thắng.
32
Cảnh Minh mang Thái t.ử trốn thoát khiến Cố Tri Hành rối bời. Hắn giam trong một điện, cách vách là Nguyễn Mộc Tình.
Qua cửa sổ, thấy nàng mỗi ngày cây bạch quả ngẩn hàng canh giờ.
Liễu mi thu thủy, mặt như đào hồng, chợt nhớ câu Tôn tỷ tỷ từng : “Đẹp thì , chỉ là thần khí.”
Ta khép cửa sổ. Tôn tỷ tỷ ch.ết.
Nguyễn Mộc Tình vẫn cây bạch quả. Một hôm nàng cài trâm mới - hoa quyên nhỏ, chính là chiếc Vệ Đạc tặng nàng đêm Trung thu.
Vệ Đạc yêu nàng sâu đậm, giờ nghĩ , chỉ là một phía.
Ta đóng cửa, lo lắng cho Cảnh Minh, cho Thái t.ử. nghĩ nhiều cũng vô ích - Cố Tri Hành cho tiếp xúc bên ngoài.
Giữa hè nóng bức, thường mở cửa sổ ngủ. Những ngày giam buồn chán, dùng trâm khắc vạch lên xà gỗ để đếm ngày.
Một rạng sáng, binh lính xông , kéo tới đại điện.
Cố Tri Hành mặt lạnh, Chiêu Dương lo lắng. Ta cảnh hỗn loạn, đoán tình hình.
Chẳng bao lâu tin báo: “Cửa Đông Nam cũng vây!”
Cố Tri Hành giận dữ đuổi , chỉ giữ tín, nghiến răng với : “Ta xem thường tên phu .”
Hắn chợt , chằm chằm: “Ngươi xem, nếu dùng mạng ngươi uy h.i.ế.p, lui binh ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doan-tinh-phu-quan-tuyet-nghia-huynh-truong/chuong-17.html.]
Ta đáp dứt khoát: “Hắn sẽ .”
Bởi với Cảnh Minh từ : nếu vì mà chùn tay, thà tự vẫn trận.
Cố Tri Hành im lặng. Hắn ngày càng đa nghi, dễ giận.
Chiêu Dương cố khuyên nhủ, nhưng lời sống c.h.ế.t bên khiến nổi giận, tay tát nàng. Chiêu Dương ôm mặt sững sờ - hiểu vì từng dịu dàng nay như .
Lá bài cuối của Cố Tri Hành chính là Chiêu Dương và Thái hậu.
Nếu và Cảnh Minh, gần thắng.
Ta : “Cố Tri Hành, chính ngươi từng dạy - sai, trả giá.”
Hắn cúi đầu , tiếng càng lúc càng lớn, cuối cùng ôm bụng sặc sụa, nước mắt trào .
Hắn : “Cố Tri Nghi, ngươi cho rằng sai là ?”
Nói xong, sắc mặt trầm xuống, đôi mắt đen kịt đáng sợ: “Sao ngươi hỏi thử xem, rốt cuộc là ai biến thành bộ dạng ngày hôm nay?”
Trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành. Cố Tri Hành vỗ tay, lập tức trói c.h.ặ.t dẫn .
Khi khăn trùm đầu giật xuống, lập tức nhận đó.
“Mẫu !”
Ta lao lên định cởi dây trói cho bà, nhưng mấy tên binh lính lập tức ghì c.h.ặ.t t.a.y . Nỗi đau thể xác bằng nỗi lo trong lòng, đầu gào lên với Cố Tri Hành: “Cố Tri Hành! Ngươi gi.ết cả mẫu ?!”
Cố Tri Hành dường như thấy chuyện lớn nhất trần đời, chậm rãi bước tới mặt bà.
“Mẫu ?”
Hắn lạnh. “Ta nên gọi ngươi là mẫu , là di nương?”
Đầu óc ong lên, gì đó nhưng phát tiếng.
Miệng mẫu nhét vải, bà lắc đầu ngừng, phát những tiếng “ư ư” nghẹn ngào.
Trong đại điện, chỉ còn tiếng của Cố Tri Hành.
“Ngươi câu dẫn tỷ phu, ép c.h.ế.t nuôi dưỡng ngươi từ nhỏ, còn để bao năm nhận giặc . Ngươi ghê tởm đến mức nào ?”
“Dựa cái gì ngươi chiếm chỗ của khác, yên hưởng thụ cuộc sống gia đình? Dựa cái gì ngươi thể sống ung dung, còn mẫu ruột thì địa lao lạnh lẽo?”
Hắn nhạo: “Ngươi tưởng ? Đáng tiếc, năm mười tuổi, gặp nhũ mẫu cũ, bà hết chuyện cho . Ngươi cầu phúc cho Cố Tri Nghi, dâng lên bát tự thật của nàng, nàng chỉ nhỏ hơn bốn tháng! Mẫu m.a.n.g t.h.a.i vất vả, còn ngươi thì lén leo lên giường tỷ phu!”
“Ngươi yêu ư? Là áy náy bù đắp? Thứ tình yêu dơ bẩn dám nghĩ . Năm mười một tuổi ngã bậc thềm, quên ánh mắt lạnh lùng của ngươi. Trước mặt thì tỏ quan tâm, lưng ly gián với phụ . Ngươi yêu con ruột của hơn, nhưng giả vờ thiết với mặt ngoài.”
“Bao năm nay, luôn nhẫn nhịn gọi ngươi là mẫu . Ta còn hủy hoại nữ nhi của ngươi, để ngươi nếm thử đau lòng là gì.”
Nhàn cư vi bất thiện
Nương nức nở, lắc đầu liên tục. Thần sắc Cố Tri Hành dần trở nên điên cuồng, mang theo hắc ám hủy diệt.
“Không ,” , “lát nữa sẽ đưa ngươi xuống địa lao, tự để ngươi sám hối mộ .”
“Cố Tri Hành!”
Ta gào lên, cả mềm nhũn. “Ngươi thà tin lời một lão bà t.ử, cũng chịu tin nuôi dưỡng ngươi hơn hai mươi năm ?”
Ta nghẹn ngào: “Ngươi tự hỏi lòng , nương từng thật sự tổn hại ngươi ? Ngươi ốm đau, bà thức đêm chăm sóc; ăn mặc của ngươi, bà để tâm hơn bất cứ ai. Chỉ vì vài lời rõ thật giả, ngươi đẩy nuôi lớn đến đường cùng ?”
“Không rõ thật giả?”
Cố Tri Hành lạnh. “Vậy ngươi tự hỏi bà .”
Hắn giật miếng vải trong miệng mẫu . Bà đến kiệt sức: “Không … sự thật …”
“Ta câu dẫn tỷ phu. Khi tỷ tỷ sinh ngươi thì mang bệnh nặng, sống bao lâu. Nàng quỳ xuống cầu , cầu gả cho Hầu gia, cầu nuôi dưỡng ngươi nên .”
“Ta cũng lang quân của … cũng yêu!”
Tiếng của mẫu khiến lòng tan nát.
“Mẫu mất sớm, chính tỷ tỷ nuôi lớn. Nàng thể từ chối nàng. đính ước với Thụy Sơn, vì ngươi, từ bỏ ước hẹn cùng Thụy Sơn phiêu bạt thiên nhai, bước Hầu phủ kế thất.”
Thụy Sơn…
Cảnh Thụy Sơn - phụ của Cảnh Minh.