Đoạn tình phu quân, tuyệt nghĩa huynh trưởng - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-01-17 09:23:59
Lượt xem: 350
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Aes1L9H5U
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn gọi ngoài cửa :“Thế , chọn hai thủ theo bảo hộ .”
Khóe mắt khẽ giật. Đây bảo hộ, rõ ràng là nghi ngờ, phái giám thị.
Ta giả vờ ủy khuất, thở dài: “Vậy ca nhớ chọn lợi hại nhất. Ta kề đao cổ nữa.”
Cố Tri Hành gật đầu. Uống xong , thấy canh giờ còn sớm, :
“Hôm nay Chiêu Dương tẩu gặp , qua đó .”
Tên thống lĩnh vẫn chờ ngoài cửa, liền dẫn về tẩm cung của Thái hậu.
Sau khi Chiêu Dương nhận tổ quy tông, vẫn ở cùng Thái hậu. Cố Tri Hành bận ‘phụ tá’ Thái t.ử giám quốc, thêm chuyện của Vệ Đạc, nàng cũng dọn về trong cung.
Hiện giờ cung thành phòng thủ nghiêm ngặt, mỗi khi một điện, thống lĩnh đều xuất lệnh bài bên hông mới thông hành.
Ta liên tục bắt chuyện lấy lòng, nhưng miệng kín như bưng, chỉ đáp đáp :
“Vi thần rõ.”
“Phu nhân xin hỏi Cố đại nhân.”
Ta dứt hẳn ý định dò la, âm thầm ghi nhớ các điểm gác và lượng binh tuần tra dọc đường.
Đến cửa cung, Thái hậu nghỉ trưa. Chiêu Dương liền đón thiên điện.
Nàng gầy thấy rõ, ánh mắt cũng đổi khác, cả mệt mỏi rã rời, thường ngẩn một chỗ lâu.
“Tẩu tẩu?”
Chiêu Dương giật hồn, ngơ ngác : “Ngươi gọi ?”
Ta cầm lấy chuỗi tràng hạt nàng đang mân mê, xoay qua xoay xem, : “Tẩu cứ mãi chuỗi hạt , chẳng lẽ huyền cơ gì ?”
Chiêu Dương cụp mắt lắc đầu, nhạt: “Không gì, nếu thích thì cứ lấy .”
Ta vài câu, nàng trả lời hững hờ, tâm trí rõ ràng đặt ở đây. Khi sắp về, nàng dường như nhận sắp chia tay, mới tập trung hơn, hỏi:
“Tri Nghi, vì gả cho A Hành ?”
Ta mỉm , hiệu nàng tiếp.
Ánh mắt Chiêu Dương dừng ở ánh nắng ngoài cửa sổ, giọng mang theo u uất:
“Lần đầu gặp , thấy thiết, cứ nghĩ đời con gái như . Sau đó gặp A Hành, cũng giống ngươi – ôn nhu, thiện lương, kiên nhẫn. Vì thế mới thể kìm lòng mà yêu , trở thành thê t.ử của .”
Ta nhớ tới Tôn tỷ tỷ – cũng là một dịu dàng lương thiện như thế, nhưng nay hôn mê nơi thâm trạch.
Bất luận là Tôn tỷ tỷ Chiêu Dương, Cố Tri Hành đều xứng.
Chiêu Dương tiễn tới cửa điện, : “Canh giờ còn sớm, hầu hoàng dùng t.h.u.ố.c. Muội đường cẩn thận.”
Ta gật đầu, hỏi khi nào Thánh thượng thể tỉnh , nàng chỉ lắc đầu .
29
Đầu xuân qua , kinh thành vẫn là dáng vẻ cũ, nhưng như đổi khác .
Cố Tri Hành nắm trọn quyền lớn, cục diện biến hóa khó lường. Trên đường lớn luôn cấm quân qua , mỗi nhà khi trời tối đều đóng c.h.ặ.t cửa nẻo
Cách vài ngày tin g.i.ế.c, khiến lòng hoang mang, đặc biệt là những kẻ đối địch với Cố Tri Hành, đến mức đêm thể ngủ yên.
Không gặp , họ tìm đường vòng nhờ phụ , xin ông họ dâng danh sách cầu xin.
Cố Tri Hành bận rộn như đ.á.n.h cờ sinh t.ử: đề phòng triều đình sinh biến, trông chừng các phiên vương đang rình rập. Hắn lấy cớ bầu bạn Thái t.ử, dọn hẳn Đông cung.
Ngoài mặt xuân yên gió lặng, bên trong sóng ngầm cuồn cuộn.
Ta hiểu khát vọng quyền lực của , hiểu thù hận dành cho Vệ Đạc, nhưng dù nghĩ thế nào cũng hiểu nổi vì hận cả và mẫu .
Vệ Đạc c.h.ế.t, nhưng lòng hề nhẹ nhõm hơn.
Ta kéo một thế giới tàn nhẫn hơn: ca ca cùng lớn lên từ thuở nhỏ mới là kẻ nhiều đẩy chỗ c.h.ế.t.
Ta sợ tay với mẫu , bèn thu dọn đồ đạc, chuẩn về Hầu phủ ở lâu dài.
Đêm khi , Cảnh Minh hiếm khi trở về. Hắn lặng ở cửa, thu xếp đồ đạc, một lời.
Để diễn cho thật, chúng lâu trò chuyện. Hắn một lúc rời . Trời tối hẳn, tưởng sẽ , bèn bảo Thu Thực đóng cửa viện.
Tắt đèn lên giường, suy tính cục diện hiện tại thì chợt tiếng động bên cửa sổ. Cảnh Minh nhẹ nhàng đáp xuống, tiến thẳng tới giường.
Ta hỏi: “Muộn thế ngươi tới?”
“Hồi nãy dẫn của Cố Tri Hành nơi khác . Giờ ai giám sát chúng .”
Hắn xuống bên cạnh, xoay về phía , thở nóng rực phả lên cổ , ngứa ngáy như lông vũ.
Ta tự nhiên xoay lưng, áp sát hơn, đặt tay lên tay .
Trong đêm xuân tĩnh lặng, đầu ngón tay chậm rãi vuốt mu bàn tay , như đang dỗ dành một đứa trẻ.
Giọng nghèn nghẹn: “Tri Nghi, nhớ nàng.”
Trong lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ, như đang trôi bồng bềnh giữa trung, tìm điểm tựa.
“Cảnh Minh.”
Hắn đáp một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doan-tinh-phu-quan-tuyet-nghia-huynh-truong/chuong-16.html.]
Ta khẽ: “Đợi chuyện kết thúc, sống yên cùng .”
Rất lâu , cúi đầu một chữ: “Được.”
Hốc mắt đỏ lên. Dù kiếp kiếp , thứ chỉ là một cuộc sống an , nhưng càng mong cầu, càng .
Xuân sam mỏng manh, cảm nhận ấm từ cơ thể và nhịp thở đều đều bên tai.
Đầu ngón tay vết chai, lướt qua mu bàn tay mang theo cảm giác ma sát, khiến đêm càng thêm rung động.
“Ngủ , đêm nay ở đây.”
Sáng hôm tỉnh dậy, bên cạnh trống .
Mẫu thấy về hầu phủ thì vui, từ khi Chiêu Dương cung, chẳng ai bầu bạn, về đúng lúc.
Ngày tháng trôi qua bình lặng, ban ngày dài dần, trời tối cũng muộn hơn. Hoàng hôn phủ nửa kinh thành, thế gian xô bồ, chỉ khoảnh khắc là yên tĩnh chung.
Một đêm ngủ sớm, mơ hồ cảm thấy bên giường, bàn tay nhẹ nhàng gạt tóc trán , động tác vô cùng cẩn thận.
Ban đầu tưởng là Cảnh Minh, mới nhớ đang ở Hầu phủ, cơn buồn ngủ tan biến sạch. Trong bóng tối, khứu giác nhạy bén lạ thường - là mùi của Cố Tri Hành.
Ta nhắm mắt, nhưng cảm nhận rõ ánh mắt đang .
Hắn nhẹ nhàng vuốt tóc , tay chậm rãi chuyển xuống cổ. Ngay khi chuẩn dậy, bàn tay rời .
Hắn thở dài mơ hồ: “Vì ngươi là nữ nhân của ?”
Đợi Cố Tri Hành rời , toát mồ hôi lạnh, bảo Thu Thực thắp hết đèn trong phòng, ánh nến sáng rực mới cảm thấy an .
Cố Tri Hành điên .
Không - vốn là một kẻ điên.
30
Cục diện hiện tại quỷ quyệt khó lường, cách duy nhất để phá ván là Tuyên vương.
Hắn trời sinh đạm bạc, thường năm du sơn ngoạn thủy. Nguyễn Mộc Tình gặp nạn, hẳn .
Mọi đều đang tìm . Nếu công khai lộ diện, nhất định sẽ Cố Tri Hành “mời” cung. Khả năng lớn nhất là đang ẩn , chờ thời cơ.
Thánh thượng hôn mê bất tỉnh, tìm Triệu Thừa Huy , lén đưa cung chữa trị cho Thánh thượng ngay mí mắt Cố Tri Hành.
Vấn đề là: là của Cố Tri Hành, Triệu Thừa Huy chắc tin .
Khi hè đến, Cảnh Minh truyền tin: Cố Tri Hành nắm tung tích Tuyên vương. Ta lập tức chạy tới nơi đó, thấy hai phe đang giao chiến. Trong hỗn loạn, sai ám vệ cướp Triệu Thừa Huy .
Hắn hoảng một thoáng nhanh ch.óng trấn tĩnh: “Ngươi là Cảnh phu nhân? Muội của Cố Tri Hành?”
Ta gật đầu. Phản ứng của khiến bất ngờ - hề sợ hãi chán ghét, ánh mắt vẫn trong trẻo.
Ta tò mò hỏi: “Tuyên Vương sợ ?”
Hắn đáp: “Nếu ngươi là cùng một giuộc với Cố Tri Hành, cứu . Cảnh phu nhân tìm , hẳn mục đích khác?”
“Điện hạ quả thông tuệ.”
Ta hành đại lễ, trịnh trọng : “Tri Nghi khẩn cầu Tuyên vương cứu Thánh thượng, cứu vạn dân khỏi cảnh đồ thán.”
Triệu Thừa Huy nghiêm mặt, xong kế hoạch thì trầm giọng: “Không ngờ Cảnh phu nhân cũng là trí dũng.”
Ta khổ: “Điện hạ quá khen. Ta chỉ Cố Tri Hành lún sâu thêm, cũng bảo Tuyền Bình hầu phủ. Phụ cả đời tận tụy vì xã tắc, nên ch.ết vì những tai họa vô cớ .”
Ngày hành động nhanh tới. Ta cải trang Tuyên vương thành cung nữ, dung mạo thanh tú, chỉ cao.
Để che mắt, hôm đó cố ý dẫn cung nữ cao lớn cung, trộn trong.
Lấy cớ thăm Chiêu Dương, cung thống lĩnh dẫn đường. Trên đường, Triệu Thừa Huy giả vờ nhà xí, đổi sang y phục thái giám, cầm lệnh bài Cảnh Minh chuẩn , Thái y viện.
Nhàn cư vi bất thiện
Hắn định xem d.ư.ợ.c Thánh thượng dùng hàng ngày, liền đổi kế, bảo tìm cách theo thái giám đưa t.h.u.ố.c T.ử Thần điện.
Khi trời sẩm tối, Chiêu Dương tiễn khách. Ta bỗng : “Tẩu tẩu, cùng hầu Thánh thượng dùng t.h.u.ố.c.”
Chiêu Dương hoảng hốt: “Chuyện … Hoàng gặp ngoài.”
“Thánh thượng còn đang hôn mê mà.”
Ta kéo tay nàng nũng nịu, cuối cùng nàng thở dài đồng ý.
Chúng tới T.ử Thần điện, ngoài cửa cấm quân canh giữ, cửa điện đóng c.h.ặ.t. Tim đập thình thịch, sợ Triệu Thừa Huy xảy sơ suất.
Chiêu Dương xuất lệnh bài, chúng trong, thấy Triệu Thừa Huy một bên, cúi đầu, mặc thái giám phục đỏ sẫm.
Ta thở phào.
Chiêu Dương trong hầu Thánh thượng uống t.h.u.ố.c. Ta hiệu cho Triệu Thừa Huy, bước nhanh theo .
Thánh thượng long sàng, mắt nhắm. Chiêu Dương khuấy t.h.u.ố.c, thổi nóng. Ta tiến lên : “Để giúp tẩu.”
Nhân lúc nàng đề phòng, nhanh tay hất đổ chén t.h.u.ố.c. Thuốc đổ xuống đất, Chiêu Dương kêu lên, nội điện hỗn loạn.
Ta xin lặng lẽ che tầm mắt , Triệu Thừa Huy tranh thủ bắt mạch cho Thánh thượng.
Chốc lát , rời .
Ta đỡ Chiêu Dương ngoài y phục. Vừa bước khỏi nội điện, một giọng quen thuộc vang lên:
“Muội định ?”