Đoạn tình phu quân, tuyệt nghĩa huynh trưởng - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-01-17 09:18:26
Lượt xem: 381
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
25
Nửa năm khi Tôn tỷ tỷ qua đời, Thánh Thượng ý gả Chiêu Dương công chúa phủ Tuyên Bình hầu.
Cố Tri Hành khéo léo từ chối.
Hắn lòng khó quên cố nhân. Một phần si tình ở kinh thành truyền thành giai thoại, nhưng thấy ánh mắt Chiêu Dương ngày càng cháy bỏng.
Đến tháng chín, một đạo thánh chỉ giáng xuống - cưới cũng cưới.
Hôn lễ tổ chức vô cùng long trọng. Những nhân vật danh vọng trong kinh thành đều đến dự, thậm chí Thánh Thượng và Thái hậu cũng lâm.
Khi bước phòng tân hôn, Chiêu Dương giường cưới, vẻ mặt thẹn thùng. Theo bản năng nàng gọi: “Cố tỷ tỷ,” như chợt nhớ điều gì, đỏ mặt, khẽ gọi: “Nhị .”
Trong lòng ngũ vị tạp trần.
Ngày chính đưa nàng kinh thành. Dung mạo thiếu nữ khi nay tròn trịa hơn, thần sắc trong mắt vẫn còn, chỉ là thêm mấy phần ngọt ngào tan .
Giống như… của kiếp .
Ta từng khuyên nàng, cũng từng ngăn cản những chuyện nên xảy , nhưng thế sự cố tình đến bước .
Qua khỏi cuối năm, Vệ Quân tự xin biên ải, mang theo bất kỳ gia quyến nào.
Cố Tri Hành Thánh Thượng coi trọng, nhưng trong triều Tả tướng Vệ Đạc. Hai chính kiến khác biệt, phe phái đối lập, đấu đá vô cùng gay gắt.
Bên ngoài tranh đấu như lửa đốt, Cảnh phủ yên như tường cao đóng kín.
Ta dặn Cảnh Minh tùy tiện về phe nào. Một buổi chiều nọ, thấy cùng Cố Tri Hành bước từ t.ửu lâu.
Ta gì, lặng lẽ buông rèm xe, dặn phu xe đầu, lập tức hướng về Hầu phủ.
Chiêu Dương đang bồi mẫu thêu hoa. Nàng sinh khiến thương, miệng lưỡi ngọt, mẫu yêu thích.
Lúc hai ở chung hòa hợp, trao đổi những kiểu thêu khác , trông như một cặp con ruột thịt.
Mẫu thấy đến, với Chiêu Dương: “Ngươi xem Tri Nghi kìa, hôm qua mới gặp, hôm nay tới nữa.”
Ta nghiêng đầu tựa qua nũng: “Nữ nhi nhớ mẫu . Nếu thấy phiền, con tới nữa.”
“Mẫu con, trăm tuổi vẫn thấy lo.” Mẫu vỗ nhẹ lên má , “Sao thể phiền , chỉ là ngày ngày thấy cũng vẫn thấy đủ.”
Sau khi trò chuyện một lúc, hỏi Chiêu Dương: “Ta Cảnh Minh , gần đây ca ca cung khá thường xuyên?”
Chiêu Dương thở dài: “Thật năm ngoái Thánh Thượng săn thương, thể còn như . Mẫu hậu liền bảo hãy giao bớt một việc cho A Hành, để Thánh Thượng thể tĩnh dưỡng tinh lực, tiện cho ngự y điều trị.”
Những bí mật trong cung đình , Chiêu Dương rõ nhất.
Người ngoài hao tâm tổn trí suy đoán chân tướng, còn nàng chỉ cần yên bên cạnh Thái hậu là thể chuyện.
Hôm Cảnh Minh đến đón . Trên xe ngựa, chúng suốt dọc đường đều im lặng. Khi về tới phòng, bỗng một câu: “Ta nhất định sẽ bảo vệ nàng.”
Ta khép cửa , ngăn ảnh của ở ngoài.
Giữa tháng sáu, Thánh Thượng ngất xỉu ngay lúc thượng triều.
Kinh thành lập tức xôn xao, ai nấy đều đoán định cục diện kế tiếp sẽ thế nào.
Thái t.ử còn nhỏ, các Vương gia dã tâm bừng bừng, mà triều chính trong tay Tả tướng Vệ Đạc.
Hai ngày , Tham tri chính sự Cố Tri Hành đưa thánh dụ, rằng Thánh Thượng sớm chiếu từ , khi bệnh nặng sẽ do Cố Tri Hành phụ tá Thái t.ử giám quốc. chỉ liếc mắt một cái, Vệ Đạc đế ấn điểm bất thường.
Hai phe vây cánh công kích lẫn , cuối cùng Thái hậu mặt, xác nhận đây quả thật là thánh ý.
Sau khi nắm quyền, Cố Tri Hành từ bốn phía chèn ép Vệ Đạc, liên đới thanh trừ bộ thế lực của . Mùa thu, các châu phủ dồn dập trình lên lượng t.ử hình xét duyệt tăng vọt, khiến những lương tri đều bất an.
Nhàn cư vi bất thiện
Trong thời gian , Vệ Đạc giống như một khối bông, mặc cho Cố Tri Hành chèn ép.
, đó là tính tình của .
Còn Cảnh Minh thì sớm tối về, mấy ngày liền thấy bóng dáng. Ngẫu nhiên gặp , cũng chỉ thấy vẻ mặt mệt mỏi tàng lê hoa, lặng lẽ về phía cửa phòng .
Ta đang gì, nhưng ngăn . Hắn lựa chọn của riêng .
Đầu đông, trong kinh bắt đầu lan truyền lời đồn rằng Cố Tri Hành “hiệp thiên t.ử dĩ lệnh chư hầu”, năng đầu đuôi.
Người đồn rằng Thánh Thượng sớm tỉnh , chỉ là Cố Tri Hành giam lỏng trong T.ử Thần điện.
Về lời đồn càng lúc càng dữ dội, thậm chí truyền chuyện Cố Tri Hành say mê một vị phi tần nào đó, vì hồng nhan mà giận dữ với bá quan. Những câu chuyện nửa thật nửa giả hợp tình hợp lý đến mức lan truyền rộng rãi, nhiều đến nỗi ngay cả cũng bắt đầu hoài nghi động cơ của Cố Tri Hành.
Sau đó nghĩ - Nguyễn Mộc Tình chẳng vẫn đang yên dưỡng trong Trấn Quốc Công phủ ?
Vài ngày Tết, Vệ Đạc giương cao cờ hiệu “Thanh quân trắc”, rạng sáng dẫn một đội cấm quân từ cửa đông nam hoàng thành xông .
Ngoài tường cung, ở một nơi khuất mắt, đậu sẵn một chiếc xe ngựa mộc mạc. Người đ.á.n.h xe đội đấu lạp đen, là võ công.
Còn , đang trong xe ngựa , chờ Vệ Đạc ở chỗ .
26 - Chân tướng kiếp
Đêm khuya sương nặng, hương khói lượn lờ.
Đầu óc tỉnh táo đến lạ thường, tay nắm bội đao run rẩy ngừng.
Chuyện hôm nay vốn là ván cờ Cố Tri Hành bày sẵn, lấy kế bắt ba ba trong chum. Chỉ cần chặn Vệ Đạc, nhiều chuyện sẽ dần dần lộ , những nút thắt của kiếp kiếp cũng thể khép .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doan-tinh-phu-quan-tuyet-nghia-huynh-truong/chuong-14.html.]
Tiếng c.h.é.m g.i.ế.c trong cung kéo dài đến rạng sáng mới dứt. Bên tai bỗng yên tĩnh như cõi c.h.ế.t. Ta nín thở, trong lòng tính toán tiến độ bên trong.
Đột nhiên một trận ồn ào vang lên. Một bóng lao , trường kiếm thẳng tắp chĩa n.g.ự.c .
Trong xe tối om, rõ mặt , giọng lạnh băng: “Mau rời kinh thành.”
Vừa lúc ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc.
“Keng” một tiếng, Vệ Đạc ngã xuống tấm ván gỗ, ngừng thở gấp.
Xe ngựa chầm chậm rời khỏi kinh thành. Chờ mùi m.á.u loãng , trời cũng dần sáng. Ta vén rèm, để ánh sáng chiếu cho Vệ Đạc rõ .
“Là nàng!”
Ta nhạt: “Vệ Đạc, lâu gặp.”
Hắn tựa vách xe, áo giáp loang lổ m.á.u, tóc tai tán loạn, chật vật chịu nổi. Hắn mặt , cố giữ chút tôn nghiêm còn sót . Tay nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm, nhưng phát hiện dùng lực, tức giận quát:
“Ngươi gì?”
Ta liếc lò hương nhỏ trong xe: “Để nghênh đón Tả tướng, đặc biệt thêm mấy vị t.h.u.ố.c. Ngươi yên tâm, độc, chỉ khiến tay chân tạm thời vô lực.”
Hắn giãy giụa một lúc tác dụng, liền nhắm mắt dưỡng thần. Xe khỏi cửa thành, nhân khí thưa dần, chỉ còn tiếng chim núi kêu lẻ loi.
Rất lâu , mở miệng: “Muội chuẩn rườm rà như , chỉ đơn giản để gặp như chứ.”
“Cố nhân gặp , tất nhiên ôn chuyện cũ.”
Ta , “Vệ Đạc, giữa chúng còn nhiều sổ sách tính.”
Hắn nhắm mắt thở dài, gọi một tiếng “Tri Nghi ”, khiến hốc mắt đỏ lên. Trong đầu hiện vô hình ảnh năm xưa, như đèn kéo quân xoay vòng.
“Vệ Đạc, ngươi bắt đầu thích ngươi từ khi nào ?”
Hắn lắc đầu.
Ta : “Năm sáu tuổi, một trong đình nghỉ mát. Mọi đều chèo thuyền ngắm sen, chỉ ngươi đến.”
Hôm là một ngày xuân, nắng nhạt.
Mọi vui vẻ tranh xuống nước, sợ nước nên ở trong đình chờ ca ca.
Sau giờ ngọ, ngủ gật. Khi tỉnh , vẫn thấy ai về. Chán quá, nhặt một chiếc lá chơi đùa, nheo một mắt, giơ lá che nắng.
Chiếc lá hạ xuống, đột nhiên lộ một đôi mắt cong cong, khóe mắt một nốt ruồi son.
Hắn hỏi: “Tri Nghi ở đây một ?”
Ta đang chờ ca ca.
Vệ Đạc phịch xuống bên cạnh: “Vậy chờ cùng ngươi.”
Trời dần ấm, gió xuân phả mặt. Chúng đến lúc hoàng hôn nhuộm núi, cuối cùng là cõng xuống núi.
Chỉ một dáng cắt nửa chìm trong ráng chiều, nhớ cả một đời.
“Ta , ngươi và Nguyễn Mộc Tình thông đồng từ khi nào.”
Nghĩ kiếp , quả thật ngu xuẩn đến đáng sợ.
Ngày ngày ở mặt Vệ Đạc khen Nguyễn Mộc Tình , thường kéo sang sân Nhị ca cọ ăn cọ uống. Trong mắt , chỉ là một kẻ ngốc đầu đuôi rõ ràng, ngu ngơ trở thành tấm bình phong cho bọn họ vụng trộm.
Ta hỏi: “Vệ Đạc, rốt cuộc gì với ngươi?”
Hốc mắt cũng đỏ lên, lắc đầu: “Tri Nghi, sai. Là sai.”
“Ta từng nghĩ niềm vui thời niên thiếu thể giữ mãi. mới phát hiện, thích và yêu là hai chuyện khác . Ta từng thích , nhưng chỉ dừng ở thích.”
Ta che mặt nấc: “Vậy yêu của ngươi là gì? Là Nguyễn Mộc Tình, là hủy hoại hạnh phúc của ?”
Ta thích mười lăm năm. Kết quả, cái gọi là “thích” của chỉ là thứ thương xót dành cho .
“Tri Nghi, hôn sự của chúng từ đầu là sai lầm. Ta chậm trễ ngươi, kéo theo đó là thị phi.”
Hơi thở dần yếu , vẫn cố : “Thế nhân mắng tàn nhẫn, nhưng đầu g.i.ế.c cũng sợ, cũng ác mộng quấn mỗi đêm. Hai tay đầy m.á.u, còn thì thuần khiết. Ta để mùi tanh đó dính . Mỗi về phủ đều tắm rửa, dùng tùng hương hun áo ba lượt.”
“Đêm sinh nhật mười chín tuổi của , kết thúc án Hồ Thôn. Cả nhà hơn ba mươi mạng, đều c.h.ế.t đao của và cấm quân. Mẫu già của Hồ Thôn từng quỳ chân , cầu tha cho đứa cháu nhỏ, nhưng thánh chỉ là để một mạng sống.”
“Ta thể quên ánh mắt trong trẻo của đứa trẻ . Trở về phủ mới phát hiện m.á.u me. Ta dám sân của , chỉ trong đình bên hồ chờ hầu mang nước. A Tình tình cờ ngang qua, nàng sợ, còn bảo tỳ nữ mang nước ấm đến, tự tay vắt khăn lau tay lau mặt cho …”
Nói xong, Vệ Đạc ho khan mấy tiếng, bỗng phun một ngụm m.á.u. Hắn lạnh lùng đến tàn nhẫn, vẫn tiếp tục trả lời câu hỏi của .
“Nàng bưng tới cho một bát sữa đậu viên, đồ ngọt thể xoa dịu tâm trạng . Ta mơ hồ ăn hết bát . Về , mỗi khi tâm mệt mỏi, đều tìm A Tình, cho dù chỉ từ xa nàng , lòng cũng thể yên .
Nàng là một giỏi lắng , thể bao dung sự trọn vẹn, sự thô bạo của . Có một ngày chợt tỉnh ngộ, yêu A Tình… yêu thê t.ử của nhị ca .”
Vệ Đạc : “Tri Nghi, thực sự từng nghĩ tới việc từ bỏ nàng . Ta từng cố gắng ép yêu , nhưng tiếc rằng tất cả đều vô ích. Sau đó nghĩ, cứ như bảo hộ cả đời bình an cũng .”
“Ngươi sai ”, Ta lau nước mắt, lạnh. “Ngươi vẫn luôn tự cho là đúng.”
Trong miệng , biến thành kẻ vì tình yêu mà giằng xé, khó thể vẹn .
“Ngươi dùng thứ gọi là ‘bảo hộ’ của để cách ly khỏi thế giới của ngươi, sang trách hiểu ngươi?”
“Vệ Đạc, ngươi thật sự quá ích kỷ.”