Đoạn tình phu quân, tuyệt nghĩa huynh trưởng - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-01-17 09:17:06
Lượt xem: 387
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm đầu tháng bảy oi bức.
Cố Tri Hành mặc áo lụa xanh nhạt, tóc b.úi ngọc quan, phong thái công t.ử vô song.
Ta gõ cửa, chút kinh ngạc, mỉm : “Muộn thế , đến?”
Ta quanh thư phòng, bước , đối diện : “Ban ngày trong cung vài chuyện tiện hỏi. Về nhà , hẳn là cần kiêng kỵ nữa.”
Hắn thu dọn công văn, đẩy đĩa thanh đoàn gạo nếp đến mặt : “Mẫu sai mang đến. Muội vốn thích món mà.”
Ta cầm một cái c.ắ.n thử, nhai hỏi: “Hôm nay vì ca ca đến Văn Đức điện?”
“Có buộc tội Hứa Thiếu phó dung túng thê cho vay nặng lãi ngoài dân gian, Bệ Hạ định điều , gọi mấy chúng đến bàn nhân tuyển thế.”
Huynh vài cái tên, hỏi ý cũng thuận miệng : “Chuyện triều chính cũng hiểu, Bệ Hạ tất định đoạt.Nếu ca ca tiến cử, thì hãy tránh Trương học sĩ nhé.”
Huynh nhướng mày: “Vì ?”
Vì là của Vệ Đạc.
Ta đáp: “Nghe các phu nhân hậu viện loạn, e ngày gây phiền phức cho ca ca.”
Ta đẩy thanh đoàn sang, bảo cũng nếm thử: “Dù ca ca luôn chuẩn, tin .”
Hắn lắc đầu: “Ta ăn . Với vốn thích đồ ngọt.”
Tán gẫu xong, dậy cáo từ. Đến cửa, chợt nhớ , đầu hỏi: “Ca, còn nhớ giáp hoa nãi cao ở cửa hàng của nhà họ Vương bên ngoài thành ?”
Huynh đặt b.út xuống: “Sao đột nhiên hỏi ?”
“Đã lâu ăn, nãi cao cũng ngọt như thanh đoàn , đem một chút đến cho .”
Hắn gật đầu nhạt: “Được, nhưng thứ quá ngọt, nên ăn nhiều.”
“Biết , ca ca nghỉ sớm , đừng thức khuya hại mắt.”
Cửa khép , bóng tối nuốt chửng .
Mỗi bước , lòng trĩu nặng thêm một phần.
Giáp hoa nãi cao…
Phải hai năm nữa cửa hàng nhà họ Vương mới ….
22 - Thế cục
“Ca ca, sẽ đổi… đúng ?”
“Tiểu ngốc, vĩnh viễn là ca ca của .”
Tay chân lạnh buốt, như khoảnh khắc Vệ Đạc quỳ tiền đường.
Hắn chằm chằm Trấn Quốc Công: “Là con kìm lòng , là con yêu A Tình, xin phụ đừng liên lụy khác.”
Vậy còn thì ?
Ta thì tính là gì?
Vị phản bội như ngàn vạn con kiến gặm nhấm tim gan.
nỗi đau , vẫn bằng khoảnh khắc tín niệm sụp đổ trời long đất lở.
Trời đất huyền hoàng, vũ trụ hồng hoang.
Nhật nguyệt vận hành, tinh tú giăng bày.
Giây phút , cảm thấy thời gian đang ngược.
Con sông lơ lửng giữa trung, nhật nguyệt song hành, xuân qua liền là đông.
Thế giới của , trở nên hoang đường.
Tháng Bảy tới, bệnh tình của Tôn tỷ tỷ trở nặng, nàng đưa đến trang viện ngoại thành để tĩnh dưỡng.
Ta đến thăm nàng, cùng nàng dạo phía núi một lúc.
Giữa ngày hè nóng bức, nàng khoác áo choàng dày, thể gầy đến mức gần như chỉ còn một dáng hình. Khi loạng choạng, nàng gạt tay , cho đỡ.
Nàng : “Muội chịu đến thăm , vui mừng khôn xiết . Vẫn nên xa một chút, đừng để nhiễm bệnh khí.”
Trên đường hồi thành, gặp Tuyên vương ở một quán ven đường.
Cờ vải treo quán đề bốn chữ: “Hành y cứu , lấy một xu.”
Hắn mặc áo vải thô, đầu quấn khăn bố, trông chẳng khác gì bách tính thường dân.
Trời sẩm tối, đến xem bệnh thưa thớt. Ta đối diện ghế tre, đưa tay cho bắt mạch. Hắn thoáng sững , nhanh ch.óng khôi phục thần sắc của một y giả, cẩn thận xem mạch xong mới :
“Phu nhân mạch tượng định, gì bất thường.”
“Ta sớm Mộc Tình tỷ tỷ nhắc đến Tuyên vương y đức nhân hậu, hôm nay gặp, quả nhiên danh bất hư truyền.”
Tay Triệu Thừa Huy đang thu kim châm chợt dừng : “Nguyễn tỷ tỷ?”
“Vâng, Nhị phu nhân của Trấn Quốc Công phủ.”
Ta thu tay về, : “Ta chút giao tình riêng với nàng. Nàng từng nhắc đến , còn khen y thuật của Tuyên vương cao minh.”
Triệu Thừa Huy lắc đầu: “Bàn về y thuật, chỉ là nhờ ánh sáng của sư phụ. Thiên phú của Nguyễn tỷ tỷ vượt xa . Phương pháp chủng ngừa đậu mùa phòng bệnh là do nàng nghĩ , hiện nay sư phụ vẫn đang nghiên cứu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doan-tinh-phu-quan-tuyet-nghia-huynh-truong/chuong-13.html.]
“Thì là .”
Ta thuận theo lời khen: “Nguyễn tỷ tỷ xưa nay thông minh.”
Có lẽ vì tỏ vô cùng thiết khi nhắc đến “Nguyễn tỷ tỷ”, ánh mắt Triệu Thừa Huy cũng hòa hơn. Sau khi hỏi qua phận của , nở một nụ , bên khóe môi hiện hai lúm đồng tiền nhàn nhạt.
Người qua đường tấp nập, chúng bên đường trò chuyện, đề tài xoay quanh là Nguyễn Mộc Tình.
Ánh mắt Triệu Thừa Huy trong trẻo vô cùng. Ngay cả khi nhắc đến “Nguyễn tỷ tỷ và Vệ nhị công t.ử tình cảm sâu đậm”, cũng chỉ chân thành :
“Nguyễn tỷ tỷ xứng đáng một phu quân yêu thương nàng, cầm sắt hòa minh, bạc đầu giai lão.”
Nguyễn Mộc Tình thể cầm sắt hòa minh , nhưng thể khẳng định, Triệu Thừa Huy đối với nàng hề tình cảm nam nữ.
Trước khi rời , chân thành chúc phúc: “Tuyên Vương nhân hậu, nhất định sẽ gặp cô nương tri kỷ, cùng bạc đầu.”
Xe ngựa qua, lúc Triệu Thừa Huy thu dọn quán, một gã tiểu đồng giúp cuốn cờ.
Ánh tà dương chiếu lên lưng thiếu niên, vẫn mang dáng vẻ tiêu sái như cũ.
Tháng tám, trong cung vốn định tổ chức Trung thu yến, nhưng vì Thái hậu nhiễm bệnh nhẹ nên hủy bỏ.
Ta cùng Cảnh Minh đến Hầu phủ ăn bữa cơm đoàn viên. Trên đường, trong cung đến truyền chỉ, Chiêu Dương công chúa ban thưởng cho nhiều vật phẩm, Hầu phủ cũng phần.
Ta tạ ân tiếp nhận, thấy công công còn bưng hai hộp gấm, liền hỏi: “Đây là?”
“Phần là ban cho Cố thế t.ử, điện hạ dặn nhất định giao tận tay thế t.ử.”
Thái dương giật mạnh. Gần mấy năm nay, Cố Tri Hành quanh Trung thu thường bận,tối nay cũng ở Hầu phủ.
Ăn cơm xong, chúng xe ngựa chậm rãi hồi phủ.
Kinh thành đêm Trung thu náo nhiệt, xe nối đuôi dứt. Ta vén rèm ngoài, bỗng thoáng thấy một quầy hàng ven đường hai bóng quen thuộc.
Nguyễn Mộc Tình mặc váy gấm mây, che sa mỏng.
Vệ Đạc chọn một chiếc trâm hoa, dịu dàng cài lên b.úi tóc nàng.
Động tác nhẹ nhàng, ánh mắt chan chứa nhu tình, là dáng vẻ từng thấy nơi .
Họ giống như một đôi phu thê bình thường, trong đêm trăng tròn gìn giữ tình cảm chân thành, tiếng hoa tường vi rung động trong tim.
24
Thu ý đậm sâu, núi sông phủ một tầng sương lạnh.
Tháng bảy sâu tơ bệnh nặng, tháng chín cây cối khô héo.
Ta đặt may cho Cảnh Minh mấy bộ thường phục mới. Đợi xong, bước tới chỉnh nếp tay áo, : “Sau yến tiệc nhiều, ngươi là Phó Chỉ huy sứ Điện Tiền Ty, ăn mặc dáng một chút.”
Hắn yên dám nhúc nhích: “Phu nhân dạy .”
Nhàn cư vi bất thiện
Ta vòng phía chỉnh vạt áo, : “Dạo gần đây Cố thế t.ử thường xuyên triệu cung, chỉ Thánh Thượng, khi Thái hậu cũng cho gọi.”
Ta như vô tình hỏi: “Chiêu Dương công chúa cũng ở đó ?”
Cảnh Minh gật đầu: “Ta từng thấy họ dạo cảnh trong Ngự hoa viên, hai trò chuyện vui vẻ.”
Quần áo chỉnh xong, Cảnh Minh bước lên hai bước cho xem. Thân hình cao lớn, ba phần y phục mặc bảy phần tuấn dật.
Ta chợt hỏi: “Ngươi theo bên cạnh ca ca bao lâu ?”
Cảnh Minh trầm mặc hồi lâu: “Mười năm.”
Mười năm …
Kiếp cộng với kiếp , thời gian quen Cảnh Minh cũng chỉ hơn chín năm.
Sự tín nhiệm của dành cho , phần lớn đến từ hai liều cứu . sớm hiểu, lòng vốn dễ đổi .
Tin , chẳng qua chỉ là một ý niệm của mà thôi.
Cuối năm việc vặt chồng chất: thu hoạch ở thôn trang, công việc trong phủ cùng nhiệm vụ mật thám đều thu xếp cho xong.
Mùa đông qua , đến một mùa xuân.
Một ngày nọ trở về phủ, gác cổng báo Tôn tỷ tỷ tới. Đợi nửa chén , thấy về nên nàng rời .
Xuân sắc , định chọn ngày lành lên biệt trang thăm nàng, đúng lúc còn đang chuẩn lên núi thả diều.
Chưa kịp buộc xong dây diều, biệt trang truyền tin dữ - Tôn tỷ tỷ qua đời.
Nàng mất mùng bảy tháng ba.
Ta còn kịp gặp nàng cuối.
Tôn phủ quyết định phát tang ngay tại biệt trang. Khi vội vàng chạy tới, linh đường bày biện xong xuôi.
Tỳ nữ hầu hạ rằng, mùa đông năm ngoái thể Tôn tỷ tỷ chịu nổi nữa, nàng gắng gượng vượt qua cái rét cắt da. Mấy ngày bỗng nhiên chút khởi sắc, còn dặn quản sự chuẩn xe ngựa, trở về kinh thành thăm .
Mẫu của Tôn tỷ tỷ bệnh nặng nhiều năm, trong Tôn phủ từ đến nay đều do di nương nắm quyền.
Vào kinh, nàng tiên bái kiến ngoại tổ gia, đó đến Tả gia thăm hỏi. Đi một vòng lớn, cuối cùng mới tới phủ . Không đợi , trời xế chiều, đành về.
Ta quấn một dải vải trắng đầu, đến mí mắt sưng đỏ. Ngày thứ bảy đưa tang, theo đoàn lên núi, suốt dọc đường đỡ lấy quan tài.
Lần đầu gặp Tôn tỷ tỷ, cảm thấy nàng giống như một đóa u lan nở giữa thung lũng vắng.
Giờ đây, đóa lan trở về với mảnh đất nuôi dưỡng nàng.