Đoạn Thân Trước Khi Chạy Nạn, Mang Theo Không Gian, Cả Nhà Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-02-06 04:49:05
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạt Chỉ Huyên chần sơ xương sườn, cho nước nồi, bỏ táo đỏ và củ sen cùng, chậm rãi hầm. Sau một canh giờ, nước hầm màu trắng sữa ngừng sôi lục bục, cuối cùng nàng nêm thêm muối. Chẳng mấy chốc, món canh củ sen hầm sườn heo thơm ngon thành.
Thấy trong nhà rau xanh nào ngon, nàng lấy một bó cải trắng từ gian , cho tỏi xào. Cải trắng xào mỡ heo thơm vô cùng. Sau đó, nàng bắt đầu kho chân giò, tim heo, ruột non và cật heo.
Sau khi xử lý đặc biệt, nàng cho một gói gia vị kho, bên trong lá thơm, quế, sơn , hoa tiêu, trần bì, đại hồi và hơn mười loại nguyên liệu khác. Lập tức, bên ngoài cửa bay mùi thơm ngào ngạt, ngửi thôi chảy nước miếng.
Dương Tư Trúc ở bên cạnh theo dõi bộ quá trình, tiện thể phụ giúp một tay, cảm thấy tài nấu nướng của con gái ngày càng giỏi. Nàng con bé bắt đầu học nấu ăn từ lúc nào. Chẳng lẽ con gái nàng thiên phú bếp? Nhìn qua là hiểu. Trước đây, nàng thấy Mạt Chỉ Huyên thường cạnh nàng xào rau, mắt hề chớp.
Lúc đó con bé mới ba bốn tuổi, còn hiểu chuyện gì. Vậy nó bắt đầu hứng thú với việc bếp núc từ lúc đó ? Dương Tư Trúc càng nghĩ càng thấy khả năng cao!
Vừa nàng thử một miếng ruột non heo ở bên cạnh. Ban đầu, nàng ôm thái độ nghi ngờ, đ.á.n.h liều, hề hy vọng gì, bịt mũi nhắm mắt mà ăn. Ăn xong, mắt nàng sáng rực. Thật sự quá ngon, ngon đến mức c.ắ.n đứt cả lưỡi.
Nghĩ đến đây, hễ thấy nội tạng heo là bọn họ vứt thẳng . Thật là lãng phí bao! Dương Tư Trúc đó còn lo lắng nếu con gái nấu, nàng sẽ nhanh ch.óng tiếp quản. Ai ngờ, tất cả các món ăn đều do một con bé .
Hoàn cần nàng bếp. Công việc chính của nàng chỉ là nhóm lửa, thêm củi, để lửa cháy mạnh hơn mà thôi.
Món cuối cùng là gan heo xào cay. Mạt Chỉ Huyên thấy Mạt Quyền Minh và Mạt Văn Duệ trở về với vẻ mặt chán nản, mặt Mạt Văn Duệ còn vương vệt nước mắt.
“Cha con về , chuẩn thể dùng cơm !” Nghĩ cũng sang bên đó chắc chắn gì lành, còn họ trách móc một trận.
Mạt Chỉ Huyên đoán kết cục . Nếu để Mạt Quyền Minh , sẽ dễ dàng rõ bộ mặt của bọn họ đến thế. Như cũng , đỡ cho nàng khổ sở một đống lời, cuối cùng chẳng lọt tai chút nào.
Có những chuyện cần tự trải qua, mới sự hiểm ác bên trong. Chỉ dựa lời nàng , thể cảm nhận , trái còn cảm thấy nàng đang cản trở .
Mạt Quyền Minh vẫn còn đang nghĩ, nếu thê t.ử và nữ nhi hỏi chuyện bên nhà cha nương, giải thích thế nào.
Thấy cả bàn đầy ắp thức ăn, Mạt Quyền Minh vẻ dám tin: “Đây đều là món do Huyên Nhi ư?”
Dương Tư Trúc gật đầu: “Đương nhiên , chỉ rửa rau, bưng đĩa, căn bản giúp gì, là do nữ nhi của cả.”
Sau khi liếc y một cái, Dương Tư Trúc híp mắt, vẫn còn đang nhớ hương vị của món lòng heo nếm.
Đây là mùi vị nàng từng thưởng thức qua, vô cùng thơm ngon.
Mạt Quyền Minh ban nãy còn nghĩ, chừng là nương t.ử lừa , nhưng khi nàng phủ nhận, y cũng nhanh ch.óng tin tưởng.
“Thơm quá, món thơm quá!” Mạt Văn Duệ cạnh bàn, hít sâu một , mùi vị thật sự dễ chịu.
Hai cha con vốn đang mang vẻ mặt buồn rười rượi, thấy mấy món ăn xong, quên sạch chuyện xảy .
Vương thúc, Vương thẩm, và con trai của họ là Vương Ngạn, mấy họ xuống bàn bắt đầu dùng bữa.
“Ngon quá, ngon quá, thực sự quá ngon!” Mạt Văn Duệ ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ, cúi đầu cắm cúi, cố sức gắp hết món giò heo trong bát.
Mấy còn đều cong cả lưng.
Ngay cả Mạt Quyền Minh cũng thể thừa nhận, cảm giác còn ngon hơn cả đầu bếp ở trấn.
Đến lúc y mới tin đây là cơm canh do nữ nhi , món ngon thế thể là do nương t.ử của .
Y ăn món vợ cả đời, nhưng từng ngon đến mức , nhiều lắm cũng chỉ cảm thấy tạm .
Y sẽ bao giờ dám thừa nhận mặt nương t.ử rằng nàng ngon bằng nữ nhi, chẳng là mất mặt nàng ? Y còn sống cùng nàng cả đời cơ mà.
Không nên, thực sự nên!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doan-than-truoc-khi-chay-nan-mang-theo-khong-gian-ca-nha-an-sung-mac-suong/chuong-19.html.]
Mạt Chỉ Huyên thầm nghĩ, nếu Mạt Văn Thiên ở đây thì mấy, như gia đình họ mới thực sự trọn vẹn.
Gia đình Vương thúc ăn tấm tắc khen ngợi, ngờ Mạt Chỉ Huyên thiên phú như trong việc bếp núc.
Nàng đến đây lâu, vẫn từng dạo ở trấn. Nhân sâm trong gian chắc chắn cũng thể đem đến hiệu t.h.u.ố.c bán, lấy tiền mua thêm quần áo, gạo ngon và những thứ khác. Nhân tiện, nàng cũng thể mang một ít đồ ăn ngon cho nhị ca.
“Đinh đong, hôm nay tích lũy một vạn bước, thưởng 200 phần Linh Chi hoang dã và 300 phần Đông Trùng Hạ Thảo.”
Ban nãy bọn họ đến nhà cữu, ngờ xa đến ? Mạt Chỉ Huyên cảm thấy gì, xem nàng cần bộ nhiều hơn.
Như đồ vật trong gian sẽ ngày càng nhiều, lẽ còn những bất ngờ ngoài ý nữa!
Linh Chi và Đông Trùng Hạ Thảo bán cũng giá trị. Thần thức nhanh ch.óng tiến gian điểm chọn trồng trọt lập tức .
Mọi thấy thức ăn quá ngon nên thể ngừng tay. Mấy cái bụng đều no tròn như quả bóng, cảm giác thể nhúc nhích nổi.
Bụng quá no, cũng thấy khó chịu. Mạt Chỉ Huyên thấy mấy họ đều dậy, tựa lưng tường.
“No quá , thực sự động đậy nổi!” Mạt Văn Duệ ăn quá nhiều, nó tham ăn nên thấy món ngon nào cũng nhét miệng, thả lỏng bản .
Mạt Chỉ Huyên thấy mấy họ đều trở nên như , nhanh ch.óng đưa cho bọn họ vài viên t.h.u.ố.c tiêu thực, tránh để lát nữa bụng bọn họ khó chịu.
Lúc , con nhện đỏ ẩn trong khe tường đang lén lút tiếp cận Mạt Quyền Minh, ai . Nó từ từ di chuyển từ mái nhà xuống.
Mạt Chỉ Huyên và Dương Tư Trúc đang dọn dẹp bàn, cách họ năm sáu bước chân. Nàng ngẩng đầu lên thì thấy con nhện đỏ đang bò thẳng xuống đỉnh đầu cha nàng.
Nàng cần nghĩ ngợi, trực tiếp phóng một con d.a.o găm qua, cắm thẳng con nhện.
Mạt Quyền Minh sững sờ, còn chuyện gì xảy , bụi bẩn đỉnh đầu rơi xuống. Y ngước lên , sợ đến mức mặt mày trắng bệch, lùi về phía bên cạnh mấy bước.
Thấy một con nhện đỏ lớn như dính tường, chân nó co rúm . Không do gió thổi , nó hình như run rẩy, dường như vẫn còn đang giãy giụa.
Những khác đều chạy đến bên cạnh Mạt Chỉ Huyên, run rẩy, hiển nhiên là dọa sợ nhẹ.
Họ hiểu vì một con nhện lớn như bò nhà .
“Huyên Nhi, đó là cái gì ? Lớn hơn cả đầu , đó là nhện ?” Dương Tư Trúc sợ hãi con quái vật .
Mạt Quyền Minh lấy sắc m.á.u, trấn tĩnh hơn ít.
Con quái vật ngay đầu y , y từng thấy con nhện nào lớn đến , hơn nữa còn là màu đỏ.
Mặt mày y tràn đầy sự sợ hãi, nếu nữ nhi phản ứng nhanh, lỡ như nó c.ắ.n, y sẽ trúng độc hoặc c.h.ế.t ?
“Là nhện, còn kịch độc. Con nhện hình như biến dị.” Loại nhện biến dị nàng từng thấy trong phòng thí nghiệm. Lẽ sinh vật như thế nên xuất hiện ở đây.
Thông thường, việc thấy những thứ bất thường nên coi là lời cảnh báo của Thượng Thiên.
Kết hợp với thời tiết bất thường gần đây, cùng với con nhện đỏ , sự bất an trong lòng nàng ngày càng lớn...
Nếu chuyện do con gây , chính là dị tượng thiên nhiên. Chắc chắn sẽ đại sự xảy trong thời gian sắp tới.
Bảo khi nàng xuyên đến đây thấy chuyện vẻ kỳ quái. Cho dù là hạn hán, cũng nên đến mức .
“Biến dị?” Mạt Quyền Minh hiểu nàng gì, nhưng y chuyện bình thường. Nghe hai chữ đó thôi là từ lành .