Đóa Mai Thiết Huyết" - PHIÊN NGOẠI 5 - NHÂN SINH KHÔNG THỂ HIỂU NỔI (GÓC NHÌN CỦA LIỄU VÂN SƠ)3
Cập nhật lúc: 2026-03-23 05:58:56
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Minh Châu sầm mặt , nghiêm nghị mắng một trận: "Tuyệt đối phép hối lộ Chủ khảo quan!"
Nàng những lạnh lùng TỊCH THU luôn hộp bánh hạt dẻ tang vật, mà còn ép im chịu trận nàng "giáo d.ụ.c tư tưởng" suốt nửa canh giờ đồng hồ.
Quả nhiên là một nữ cường nhân thiết diện vô tư, dứt tình dứt nghĩa!
Nhân cơ hội đó, lân la dò hỏi Minh Châu xem... liệu Bệ hạ hiện tại là khác giả mạo .
Phản ứng của Minh Châu khoa trương đến mức quá đáng:
— "Biểu ca, đang đùa cái quái gì ? Tỷ tỷ và dung mạo giống như đúc, qua là ngay chị em ruột thịt cùng một giuộc! Biểu ca, ơn tỉnh táo dùm cái , đừng lảm nhảm mấy chuyện thêm phiền phức nữa!"
Thôi cô nương ơi! Hai từ đầu đến chân chẳng lấy một nét nào giống cả, cô nương kiểu quái gì mà giống hả?!
Thư Sách
mặc cho rát cả họng, Minh Châu vẫn kiên quyết thèm lọt lỗ tai.
Ta thật sự bái phục sát đất!
Cuối cùng, cái chuyện thi rớt nhục nhã của Minh Châu lôi ... "tấm gương điển hình" để minh họa cho sự công bằng, minh bạch của kỳ khảo hạch.
Tất nhiên, Minh Châu cũng nể tình giữ cho chút mặt mũi cuối cùng, nên toạc móng heo là THI RỚT.
Nàng chỉ bóng gió rằng: "Dẫu là Quốc Công đương triều chăng nữa, thì cũng chuyện ỷ thế cậy quyền, múa mép vài câu là thể dễ dàng vượt qua kỳ thi sát hạch."
Sự việc lập tức tạo nên một làn sóng dư luận ồn ào.
Bắt đầu kẻ xì xào, nghi ngờ năng lực thực sự của . Bọn họ đồn đại rằng: Tên họ Liễu leo lên vị trí như ngày hôm nay, căn bản chẳng do tài trí hơn gì sất, mà là nhờ "chó ngáp ruồi", đạp trúng phân ch.ó may mắn mà thôi!
Ta giận đến sôi m.á.u, quyết tâm c.ắ.n răng nhốt trong thư phòng dùi mài kinh sử một phen, định bụng sẽ tham gia kỳ thi để đập tan miệng lưỡi thế gian.
Thế nhưng, nhanh đó, dư luận đảo chiều 180 độ, xuất hiện một luồng dư luận mới.
Có uyên bác phân tích rằng: "Quốc Công gia tài trí ngút trời, mưu lược cái thế, chuyện vượt qua nổi một bài khảo hạch tép riu ? Thực chất là do Quốc Công tuổi đời còn quá trẻ mà leo lên đỉnh cao quyền lực, địa vị 'quý bất khả ngôn' (cao quý tột bậc). Nếu ngày ngài còn lập thêm công trạng gì nữa, thì Bệ hạ lấy chức tước gì để phong thưởng cho ngài đây? Việc Quốc Công chủ động trượt kỳ thi... thực chất là một nước cờ 'Giấu dốt' (cố tình che giấu tài năng) vô cùng cao tay. Đó mới là biểu hiện của ĐẠI TRÍ TUỆ, rút lui để bảo !"
Nghe cũng lý phết đấy chứ nhỉ!
Thế là... quẳng mớ sách vở chơi tiếp.
7.
Năm thứ ba kể từ ngày Công chúa đăng cơ.
Ta vấp một tình huống trớ trêu ngoài dự kiến.
Ta... KHÔNG THỂ CƯỚI ĐƯỢC VỢ!
Xét về tuổi tác, mới chỉ mới ngoài hai mươi, xuân xanh phơi phới.
Xét về dung mạo, cũng thuộc hàng khôi ngô tuấn tú, tướng mạo đường hoàng, ngọc thụ lâm phong.
Xét về gia thế, càng là hàng cực phẩm: Quốc Công đương triều cơ mà!
Hơn thế nữa, đời tư của vô cùng trong sạch. Ta bao giờ bén mảng đến chốn lầu xanh thanh lâu, cũng chẳng hề nuôi dưỡng tì mỹ cơ nhan nhản trong phủ.
Một nam nhân với điều kiện "vàng mười" như , thế quái nào LẤY KHÔNG NỔI MỘT NGƯỜI VỢ?
Dựa cái gì chứ?!
Nếu đến cả như mà còn ế vợ, thì thế gian gì còn gã đàn ông nào xứng đáng thê t.ử nữa?
sự thật đắng lòng là: Ta đúng là cưới vợ!
Mặc kệ bà mối lặn lội gõ cửa cầu bất cứ gia đình nào, đối phương đều nằng nặc từ chối với lý do muôn thuở: "Tiểu nữ nhà chúng phận thấp hèn, tài mọn đức mọn, dám trèo cao, xứng với Quốc Công gia."
Bọn họ nhất quyết đóng cửa từ chối, căn bản cho lấy một cơ hội.
Ta ấm ức thể hiểu nổi. Rõ ràng là mấy năm , bà mối đạp mòn cả bậu cửa nhà để đ.á.n.h tiếng mai, tranh giới thiệu tiểu thư nhà quyền quý. Chỉ là lúc đó tâm trí đặt ở chuyện yêu đương, nên thẳng thừng cự tuyệt bộ.
Bế tắc quá, đành vác mặt cầu cứu mẫu .
Mẹ dửng dưng phủi tay, bảo tự tự chịu, tự mà giải quyết.
Sau khi Bệ hạ lên ngôi, cữu cữu của điều động về kinh thành nắm giữ trọng trách. Mẹ vốn định an nhàn dưỡng lão tại gia, ngờ Bệ hạ "ép" nhận một chức quan chuyên trông coi việc biên soạn thư tịch.
Ngày ngày đắm trong biển sách học thuật, tìm thấy niềm vui say mê lối thoát, căn bản chẳng còn nhớ đến sự tồn tại của thằng con trai nữa.
Hết cách, đành muối mặt tìm Minh Châu nhờ vả. Dù Minh Châu cũng là phận nữ nhi, nàng quen rộng rãi, kết với ít tiểu thư khuê các chốn kinh thành.
Biết thể moi móc từ miệng nàng xem... rốt cuộc là cái khâu nào vấn đề, mà dẫn đến cái cớ sự "chó chê mèo mửa" .
Khi hé răng đề cập đến chuyện thành , Minh Châu trợn tròn mắt, giật b.ắ.n như đỉa vôi:
— "Huynh cưới vợ á?! Tỷ tỷ... tỷ tỷ ưng thuận chuyện ? Biểu ca , gì chọc giận tỷ tỷ ? Nếu thì ngoan ngoãn mau nhận với tỷ tỷ ngay !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doa-mai-thiet-huyet/phien-ngoai-5-nhan-sinh-khong-the-hieu-noi-goc-nhin-cua-lieu-van-so3.html.]
Ta ngơ ngác, lơ ngơ hiểu mô tê gì:
— "Chuyện cưới xin của thì liên quan cái quái gì đến Bệ hạ? Tại cưới vợ chờ Bệ hạ ưng thuận? Mà tại tự nhiên nhận với Bệ hạ?"
Cái mớ bòng bong là hả trời?!
Sắc mặt Minh Châu bỗng nhiên trở nên sượng sùng, bối rối. Đến lúc , mới vỡ lẽ, hiểu bộ cục diện sự việc.
Hóa , TẤT CẢ MỌI NGƯỜI ở kinh thành ... ĐỀU ĐINH NINH RẰNG TA CHÍNH LÀ NAM SỦNG (TRAI LƠ) CỦA BỆ HẠ! Thế thì nhà nào chán sống mới dám gả con gái cho cơ chứ!
Và cái đứa đầu sỏ gây tin đồn thất thiệt ... chính là Minh Châu!
Nàng động não nghĩ xem, nếu thực sự là "nam sủng" của Bệ hạ, thì tại sủng hạnh, ở lỳ trong hoàng cung, mà sống vật vờ ở ngoài kinh thành? Chẳng lẽ là... "ngoại thất" lén lút thể lộ sáng của Bệ hạ chắc?
Minh Châu lúng túng biện minh:
— "Biểu ca , chuyện cũng thể trách ! Năm xưa, cái vụ và Tào Thừa đ.á.n.h tưng bừng khói lửa ngay cửa điện chỉ vì tranh giành tỷ tỷ... ai trong kinh thành mà cơ chứ? Mọi đều chắc mẩm si tình, yêu tỷ tỷ say đắm, và giữa hai sớm một đoạn 'tình duyên sương sớm' mặn nồng !"
Ta tức đến mức nghiến răng kèn kẹt. C.h.ế.t tiệt thật! Đó là do Bệ hạ lừa hố một vố đấy chứ! Từ đầu tới cuối còn chạm tới cái vạt áo của nàng nữa kìa!
Hơn nữa, rõ ràng lúc đó nàng ngoài cổ vũ, chỉ thiên vị bênh vực cho Tào Thừa, căn bản là kẻ đập cho tơi bời hoa lá cơ mà! Cớ đồn thành đ.á.n.h ghen vì nàng?
Minh Châu bồi thêm một nhát d.a.o:
— "Thêm nữa, mấy năm qua sống cảnh phòng gối chiếc, giữ trong sạch như ngọc, tuyệt đối hề dính dáng đến nữ sắc. Nên càng cơ sở để tin rằng... chính là đàn ông chủ của tỷ tỷ!"
Cha xử t.ử hình. Tuy đổi tên đổi họ, thể công khai mặt nhận cha, nhưng đó dẫu cũng là phụ ruột thịt của .
Ta âm thầm để tang, giữ đạo hiếu ba năm, màng đến chuyện nữ sắc, yêu đương... chuyện đó là hợp tình hợp lý ?
Thế quái nào mà đồn thổi, bẻ cong sự thật thành cái nông nỗi chứ?!
Ta túm cổ Minh Châu, gằn giọng ép nàng: "Tin đồn là do chính cô tung ! Cô tự mà đính chính, sáng tỏ chuyện cho !"
Minh Châu ỉ ôi, bày vẻ mặt ấm ức, oan uổng:
— "Biểu ca , chuyện đến nước , đính chính thì cũng tác dụng gì nữa ! Bây giờ đố nhà nào gan mạo hiểm cái rủi ro tày đình để nhận con rể đấy! Chuyện ... CHỈ CÓ TỶ TỶ ĐÍCH THÂN LÊN TIẾNG LÀM SÁNG TỎ thì mới mong êm xuôi !"
Ta nản chí, xì như quả bóng xịt.
Thôi bỏ , vốn dĩ cũng chẳng giáp mặt nàng chút nào.
Nhất là bây giờ, thời thế khác xưa. Nàng hiện tại đường hoàng là Cửu ngũ chí tôn, uy quyền ngút trời, đáng sợ hơn năm xưa gấp vạn . Ta càng lá gan để diện kiến nàng.
Cưới vợ cũng là chuyện bắt buộc . Ta sống một tự tại quen , cũng mà.
Cứ kệ .
Ai dè Minh Châu vỗ n.g.ự.c hùng hồn tuyên bố:
— "Biểu cứ yên tâm! Chuyện do gây , nhất định sẽ chịu trách nhiệm đến cùng! Muội tuyệt đối bao giờ để chịu cảnh cô độc, già cỗi một ! Muội sẽ lập tức cung cầu kiến Bệ hạ ngay bây giờ!"
Ta hốt hoảng định vươn tay túm nàng , nhưng Minh Châu nhanh chân ba chân bốn cẳng chuồn mất tăm mất tích.
Bàn tay với giữa trung... đơ cứng .
Làm ơn đừng mà...
Ta THỰC SỰ KHÔNG MUỐN MỘT MÌNH DIỆN KIẾN BỆ HẠ ĐÂU!
8.
Bệ hạ hạ chỉ truyền triệu .
Sau một hồi chần chừ, lề mề đùn đẩy, đành mang cái tâm thế "c.h.ế.t vinh còn hơn sống nhục" mà lết xác cung.
Thôi thì... c.h.é.m đầu thì c.h.ế.t nhanh, thà đau một thôi.
Bước đại điện, quy củ quỳ xuống hành lễ, đó cứ thế cúi gằm mặt chằm chằm mũi giày của . Trong lòng âm thầm cầu nguyện thần linh phù hộ cho màn hỏi đáp kết thúc thật nhanh để thả về nhà.
Kết quả, giọng lạnh lùng của Bệ hạ vang lên sát bên mang tai :
— "Lâu ngày gặp, Công t.ử vẻ trở nên câu nệ, dè dặt quá nhỉ."
Ta giật thót tim, hoảng loạn lùi bước về phía .
Ngay đó, thấy tiếng nàng bật khúc khích cợt nhả ngay bên cạnh.
Nếu là ngày xưa, khi thấy cái điệu , đảm bảo sẽ vắt chân lên cổ mà chạy bán xới.