Đóa Mai Thiết Huyết" - PHIÊN NGOẠI 1 - NỬA TRƯỚC (GÓC NHÌN CỦA TỶ TỶ NIỆM NIỆM)5

Cập nhật lúc: 2026-03-22 09:39:09
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Khẩu khí cũng lớn gớm nhỉ." – Ta đón lấy chiếc dây đeo, chậm rãi xoay viên ngọc, "dán mặt" mở thẳng chiêu bài: "Tú Nhi , ngươi đừng bảo ngươi chính là cái gã Thần T.ử Huyền Tú đó nhé."

Huyền Tú chối bay chối biến: "Sao thể chứ, chỉ là trùng hợp thôi. Ta tên là Lâm Tú."

Rồi vội chuyển chủ đề: "Ta thể xem dung mạo của ngươi ?"

Ta giả vờ khó xử vài giây, từ từ tháo chiếc khăn lụa xuống, để lộ một khuôn mặt sưng tấy, biến dạng vì dị ứng.

— "Thật may, đang dị ứng nặng."

Huyền Tú ngạc nhiên, nhưng tuyệt nhiên lộ nửa điểm chê bai ghét bỏ:

— "Không . Sau nếu cơ hội gặp , nhất định sẽ nhận ngươi."

Ta nửa đùa nửa thật: "Được thôi. Nếu lúc đó ngươi nhận , thì hãy đem mạng của ngươi trả cho nhé."

Huyền Tú kiên định đáp: "Được."

"Thái độ lắm." – Ta gật gù khen ngợi – "Vậy để cho ngươi thêm một bí mật nhé."

Ta nhanh tay vén vạt áo bên trái lên một chút, cho Huyền Tú liếc nhanh qua: "Chỗ của một vết bớt hình hoa mai."

Huyền Tú mỉm gật đầu: "Vậy nhất định sẽ nhận ngươi."

Ta và Huyền Tú từ biệt như đấy. Nếu vì năm xưa g.i.ế.c , thì hôm nay nhận để mà lừa một vố ngoạn mục đến thế? Nhân quả trói buộc, vận mệnh quả thực là một điều huyền diệu.

Trở về sơn trại, Vi Vi nức nở báo tin cho : Mẹ vì lây nhiễm dịch bệnh nên qua đời, Trần Tam Cẩu đau đớn như già cả chục tuổi.

Ta bỏ lỡ cơ hội mặt cuối.

Người bảo vệ, cuối cùng mất một.

8.

Trước khi nhắm mắt, với Vi Vi rằng: Năm xưa bà cứu một kẻ nên cứu, mang tai họa về hại c.h.ế.t cả làng. Bà trở về quê hương, những linh hồn vô tội vì bà mà c.h.ế.t để một lời tạ .

Vi Vi đồng ý, nàng khăng khăng mang tro cốt của về quê nhà.

Ta suy nghĩ lâu, cuối cùng quyết định cho Vi Vi bộ chân tướng.

Ta kể cho nàng những gì xảy cái đêm chúng chào đời. Ta cho nàng rằng, mẫu ... thực chất đẻ của nàng. Nàng cần oằn lưng gánh vác những hận thù và trách nhiệm .

Vi Vi trợn tròn mắt, bàng hoàng đến mức thốt nên lời, nhưng nhanh đó, nàng hạ quyết tâm:

— "Là mẫu nuôi dưỡng lớn khôn. Ta nhất định đòi công bằng cho mẫu !"

Thế là hai chị em tâm sự nhiều. Ta cho nàng phận thật của . Nói cho nàng về dã tâm thao túng của Huyền Môn, về sự ngạo mạn của các thế gia cường hào. Nói cho nàng chân tướng về trận đại dịch, và cả sự thật tàn khốc rằng: Trên đời vốn hề thần linh.

Nói chung, chúng chuyện lâu. Vi Vi lắng vô cùng chăm chú, nàng kiên cường hơn tưởng tượng nhiều. Sự cứng cỏi, quyết đoán cùng chút liều lĩnh trong bản tính của Vi Vi khiến tin tưởng rằng: Nàng chắc chắn sẽ trở thành một vô cùng mạnh mẽ.

Ta hỏi Vi Vi: "Muội Hoàng đế ?"

Vi Vi do dự một lúc lâu: "Hình như... lắm."

Ta hỏi: "Vậy cho thế giới trở nên hơn ?"

Lần , Vi Vi gật đầu chút do dự.

Ta dõng dạc : "Bất kể là vì đòi công bằng cho mẫu , là vì thiên hạ hơn... cách duy nhất là trở thành Hoàng đế. Vì thế, bắt buộc bước lên vị trí đó."

Và để Vi Vi thể sống một cuộc đời an , tự do, cũng cần nàng đến bước đường đó.

Vi Vi bướng bỉnh hỏi : "Vậy còn tỷ tỷ thì ?"

Ta mỉm nhẹ nhàng: "Tỷ tỷ của á? Tỷ sống đến ngày đó ."

Với tình trạng cơ thể hiện tại của , cho dù chẳng gì, chỉ một lòng tịnh dưỡng thì cũng chỉ kéo dài thêm tầm mười năm, tám năm là cùng. Huống hồ, thể khoanh tay chứ?

Ta bảo vệ Vi Vi, nên bắt buộc để nàng trực diện với sự tàn khốc của thế giới , đó rèn giũa cho nàng khả năng chiến thắng sự tàn khốc . Suy cho cùng, thể mãi mãi chỗ dựa cho nàng .

Vi Vi kìm mà rơi nước mắt. Ta đưa tay lau những giọt lệ nóng hổi má nàng:

— "Ta sẽ đem tất cả những gì , dốc lòng truyền dạy cho ."

9.

Ta dạy y thuật cho Vi Vi, để nàng thực hành bằng cách xử lý những sự việc nhỏ trong trại. Nàng học nghiêm túc, cũng cực kỳ thông minh, tiến bộ vô cùng nhanh ch.óng.

Học một thời gian, nàng đem đến cho một câu hỏi:

— "Tỷ tỷ, trong trại một đám con trai ngày nào cũng chơi đùa cùng . Muội chơi cùng, nhưng bọn chúng chê là con gái nên cho nhập hội. Làm cách nào để thể hòa nhập nhóm đó ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doa-mai-thiet-huyet/phien-ngoai-1-nua-truoc-goc-nhin-cua-ty-ty-niem-niem5.html.]

Ta thấy hứng thú: "Muội nhất thiết chơi cùng bọn chúng ?"

Vi Vi đáp: "Tất nhiên . Chúng sống chung trong một sơn trại, thể nào né tránh bọn chúng mãi ."

Ta gật gù: "Nếu là một hội nhóm thì ắt hẳn một kẻ cầm đầu. Muội đó là ai ?"

Nàng gật đầu.

Ta liền dạy:

— "Muội hãy chuẩn ba loại lễ vật: Thượng, Trung, Hạ. Lễ vật bậc Hạ chỉ cần chút giá trị là ; bậc Trung thì bình thường, quá nổi bật; còn lễ vật bậc Thượng là thứ khiến thể chối từ. Ngoài , hãy chuẩn thêm một món quà cực kỳ độc đáo và đặc biệt."

— "Trước tiên, ngoại trừ kẻ cầm đầu, hãy tặng cho tất cả những đứa trẻ còn mỗi đứa một món quà bậc Trung."

Vi Vi ngẫm nghĩ một lúc. Ngày hôm , nàng đến tìm báo cáo:

— "Kẻ cầm đầu nhận quà nên tức giận, vì thế cấm cho ai nhận đồ của . Có vài đứa hùa theo buông lời ác ý nh.ụ.c m.ạ ."

Ta bình thản chỉ đạo:

— "Hãy ghi nhớ mặt những kẻ . Sau đó, mang những món quà bậc Thượng tặng cho những đứa hề ."

Ngày thứ ba, Vi Vi kể:

— "Những đứa nhận quà bậc Thượng bắt đầu lên tiếng khuyên nhủ kẻ cầm đầu. Vài đứa từng cũng lén lút đến xin ."

Ta tiếp tục:

— "Với những kẻ khuyên nhủ tên cầm đầu, hãy tiếp tục tặng quà bậc Thượng. Với những đứa khuyên can nhưng cũng , tặng quà bậc Trung. Những đứa từng đến xin , tặng quà bậc Hạ. Còn những đứa từng nh.ụ.c m.ạ xin , tuyệt đối cho một thứ gì."

Ngày hôm nữa, Vi Vi thở dài:

— "Cái nhóm đó chia năm xẻ bảy . đó là kết quả mà mong ."

Ta :

— "Cứ đợi đến khi tên cầm đầu chịu nổi áp lực cô lập nữa, hãy mang món quà đặc biệt nhất đến tặng . Hãy dỗ ngọt vài câu, thậm chí thể rằng hề cố ý chuyện nông nỗi , chỉ là... thích thôi."

Vi Vi nhăn mặt: " thích ."

Ta phì : "Muội nghĩ 'thích' là cái gì? Chẳng qua cũng chỉ là một câu gió thoảng mây bay mà thôi."

Vi Vi dường như hiểu . Vài ngày , nàng hồ hởi báo tin:

— "Muội thực sự hòa nhập với bọn chúng . Mọi cũng hòa với ."

Ta gõ tay xuống bàn: "Vậy thì bây giờ, thể cắt đứt bộ việc tặng quà đấy."

Vi Vi lo lắng: "Làm thế bọn chúng sẽ bất mãn ?"

Ta hỏi ngược : "Bọn chúng sẽ bất mãn với ai? Với , là với cái gã cầm đầu mới lấy quyền lực ?"

Con luôn thói quen đổ cho kẻ yếu hơn vì chịu ngoan ngoãn phục tùng, liên lụy khiến họ mất lợi ích.

Thư Sách

Sau khi chuyện qua , Vi Vi đúc kết :

— "Muội trở thành thủ lĩnh mới của bọn chúng. Chúng tán thành và tôn kính . Muội thực sự hòa nhập , chỉ là... quá trình diễn hề giống với những gì từng tưởng tượng."

Ta hiểu ý Vi Vi. Nàng từng nghĩ rằng để công nhận, trao chân tâm. thực tế phũ phàng chứng minh: Nàng chỉ cần bỏ tài nguyên và dùng thủ đoạn.

Cô lập, phân hóa, lôi kéo, ly gián. Nàng đạt mục đích, nhưng đó là sự hòa nhập xuất phát từ sự chân thành.

Ta thở dài:

— "Không cần nuối tiếc. Dùng chân tâm đổi lấy chân tâm chỉ thể xảy khi hai bên bình đẳng. Cái tư tưởng 'trọng nam khinh nữ' ăn sâu m.á.u thịt khiến bọn chúng ngay từ đầu coi bình đẳng. Nên từ lúc xuất phát điểm, cơ hội để hòa nhập thực sự ."

Ta thấu lý do vì Vi Vi thâu tóm nhóm trẻ con đó. Nàng dùng sức ảnh hưởng lên đám trẻ để thao túng lớn phía chúng. ở thời đại , quyền của cha và phận con cũng bất bình đẳng như nam và nữ. Lời của trẻ con bẩm sinh trọng lượng. Vì thế, nỗ lực của nàng chắc chắn sẽ thất bại.

Quả nhiên, một thời gian , Vi Vi tìm đến , nét mặt phần bứt rứt:

— "Tỷ tỷ, hình như sai hướng ."

Ta nhẹ: "Có những khó khăn thể né tránh, chỉ thể đ.â.m sầm mà đối mặt thôi."

— "Muốn kinh sợ kẻ khác, họ ngoan ngoãn lời, tỏ lễ tiết, cách oai, cao ngạo. Quan trọng nhất là nắm đúng t.ử huyệt, thấu hiểu thứ họ đang khao khát nhất để đòn chí mạng."

Năm xưa Lạc Thế Thu chỉ cần quăng một câu "Đưa về, quan chức kinh thành tùy các ngươi chọn", đủ sức dọa sợ bao . Đến cả cũng từng lúc tưởng rằng Lạc gia khả năng một tay che trời. Mãi về , khi yêu cầu Lạc gia gài hai quân cờ triều đình, thấy bọn họ luống cuống tay chân, giật gấu vá vai vì sợ Hoàng đế phát giác, mới vỡ lẽ: Chút uy phong ngày đó của Lạc Thế Thu thực chất chỉ là trò giương đông kích tây, thùng rỗng kêu to mà thôi.

 

 

Loading...