Đóa Hồng Dại Giả Tạo - Chương 2.
Cập nhật lúc: 2026-02-06 11:54:05
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
4
Trường cấp ba đang theo học là trường tư thục nhất thành phố, tiền học bổng cao, thậm chí còn cả suất du học nước ngoài. Sau khi nghiệp lớp chín, phía nhà trường chủ động gọi điện mời nhập học, đồng ý ngay một chút đắn đo.
cũng sớm sẽ đối mặt với điều gì. Trong lòng những đứa trẻ đang tuổi dậy thì đều nhốt một con dã thú, chúng luôn cần một cái cớ để trút bỏ sự ác ý của . Thế nên khi điền tờ khai thông tin gia đình, mục nghề nghiệp và học vấn của ba, : "Lao động tự do" và "Tiểu học".
chuẩn sẵn tâm lý. Bị cô lập, sai vặt đủ thứ việc nặng nhọc, thậm chí là chế nhạo, đều để tâm. Bất kể đối phương sỉ nhục gia cảnh của thế nào, cũng sẽ đáp bằng một nụ rạng rỡ. Người bảo " ai nỡ đ.á.n.h kẻ tươi ", nhiều sự tươi tỉnh của , họ chùn bước đôi chút.
giỏi việc tỏ ơn sâu sắc với bạn bè, biến sự nịnh nọt trở nên thật tự nhiên để thỏa mãn lòng hư vinh và cảm giác thượng đẳng của bọn họ. Đôi khi nịnh nọt cũng giải quyết vấn đề, gặp hạng nhà giàu mới nổi hống hách, đành chịu đau thêm một chút.
Ví dụ như Trương Giai Giai. Sau khi nhất kỳ thi, bạn cô thích hỏi vài bài toán, thế là cô chặn đường ngay ngoài cổng trường lúc tan học.
Tối nào cũng về nhà nấu cơm cho ba dọn hàng bán rong. Cô lôi con hẻm vắng định đ.á.n.h một trận. sắp đòn nên tính sẵn trong đầu xem nên van xin thế nào. Thậm chí còn chuẩn một bọc m.á.u giả từ nước mực đỏ, lúc cần thiết sẽ vỡ nó để chất lỏng lạnh lẽo chảy dọc theo bắp chân.
kịp dùng đến nó thì Đường Lạc xuất hiện. Cậu ngang qua con phố, tay cầm một bó hoa hồng trắng. Hôm đó là ngày giỗ "ánh trăng sáng" của , tâm trạng , tình cờ thấy đang đ.á.n.h. Khi túm tóc ép ngẩng đầu lên, chạm ngay ánh mắt .
Khoảnh khắc thấy , vẻ mặt lạnh lùng vô cảm, cứ như đang một con ch.ó bẩn thỉu chẳng liên quan gì đến . Rõ ràng bỏ , nhưng hiểu đó cứu .
Về , Đường Lạc chuyển đến trường , Lương Thụ và Lương Uẩn cũng chuyển đến cùng lúc. Vừa tới, họ chủ động bắt chuyện và bạn với . Họ sẽ đổi một kẻ cô độc như , giúp bạn bè bắt nạt nữa.
Khi ăn một trong căng tin, cả ba họ sẽ xuống cạnh bên. Bất cứ bài tập nhóm nào, cũng đều phân cùng nhóm với họ. Nói thì nực , ban đầu thực sự tin họ. thật sự ngỡ rằng một tia sáng chiếu rọi cuộc đời .
tưởng sẽ còn trưng nụ nịnh nọt khi tát tai, còn tốn thời gian giải toán để chạy vặt, khúm núm cúi đầu như một con ch.ó nhỏ. Ai mà chẳng sống một cách tôn nghiêm cơ chứ?
từng thật lòng tin tưởng họ. từng coi họ là những bạn duy nhất của . Từ nhỏ đến lớn, quen với sự cô độc và tỏ mạnh mẽ, ít khi . vốn dĩ học cách chai sạn và thấy tủi mỗi khi ngó lơ.
Đường Lạc dịu dàng bảo: Cậu hy vọng dựa dẫm nhiều hơn, buồn thì cứ . Lương Thụ dắt lên sân thượng, đưa uống soda chanh và ăn bánh pudding dâu, bảo khi vui thì ăn thật nhiều đồ ngọt. Còn Lương Uẩn, ngày đau lòng nhất, mua sạch sành sanh đống đồ sạp hàng rong của ba .
cũng chỉ là một cô bé mười sáu tuổi, và gục ngã sự quan tâm đó.
Ba trí tuệ chỉ bằng một đứa trẻ lên năm, trong cuộc sống chủ yếu là chăm sóc và dỗ dành ông. hầu như bao giờ ai dỗ dành, ai rằng, cũng chỉ là một đứa con nít. Thật đòi hỏi nhiều, chỉ cần khác yêu thương một chút thôi, sẽ mở rộng lòng để đón nhận ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doa-hong-dai-gia-tao/chuong-2.html.]
thật sự, ngay mặt ba bọn họ, trút hết uất ức bấy lâu nay. thật sự cảm thấy xót xa cho sự ngu ngốc của chính khi đó.
5
Ngày phát hiện sự thật là tròn năm tháng kể từ khi và Đường Lạc gặp . Cậu kỷ niệm ngày nên đến nhà chơi.
và ba sống trong một chiếc thùng container cải tạo , giá thuê rẻ, chỉ 180 tệ một tháng. Đây là nơi tụ tập của nhiều lao động nhập cư. Chúng sống trong cái thùng sắt , ngước những tòa nhà cao tầng chọc trời ngay mắt. vui, nhưng cũng đầu tiên cảm thấy một chút tự ti len lỏi.
Khi họ bảo đến nhà, và ba dọn dẹp nhà cửa sạch bong một hạt bụi. Để nhà cửa trông ấm cúng và tươm tất hơn, còn mua một tấm khăn trải bàn mới. dẹp bỏ những tờ báo cũ kỹ thường dùng lót bàn, bằng tấm khăn họa tiết caro xanh trắng. Nhìn những bông hướng dương to tròn khăn, vui vẻ thái khoai tây.
Nực thật, với , món ngon nhất chính là khoai tây chiên sợi mà từng thấy khác ăn. cũng tập , chỉ là món tốn dầu quá, bình thường nỡ nấu. Giờ nghĩ , sự ngây thơ của chẳng khác nào con chuột cống rãnh nước, đem hết những thứ cho là quý giá nhưng thực chất chẳng đáng một xu để dâng tặng .
khoai tây chiên, thịt kho tàu, cá sốt chua ngọt, đậu phụ xào ớt xanh, còn c.ắ.n răng mua hẳn một cân sườn - thực đơn gần bằng bữa cơm ngày Tết của nhà . Ba cũng vui lắm, ông chiếc ghế đẩu nhỏ, gương mặt đầy nếp nhăn nở nụ chất phác, lắp bắp : "Tiểu Lộc, bạn, đầu tiên."
Đây là đầu tiên bạn của Tiểu Lộc đến nhà chơi. Đây cũng là đầu tiên bước khỏi cuộc sống khô cằn như hoang mạc của , đầu tiên cố gắng tiếp đón những vị khách từ thế giới bên ngoài.
Đường Lạc và những khác đến. Họ hề lộ vẻ ghét bỏ mà ngay bàn ăn. Đường Lạc thậm chí còn mang theo một bó hoa hồng trắng, cánh hoa vẫn còn đọng những giọt sương mai và hương thơm thanh khiết của buổi sớm. liền dẹp bỏ hết đống hoa hồng dại tự hái ngoài đường đang cắm trong bình để bằng bó hoa hồng của .
Lương Thụ mang theo bánh ngọt, còn Lương Uẩn tặng chúng một bộ đồ ăn mới tinh. Ba bao giờ thấy ai sáng sủa, bảnh bao đến thế, họ còn dịu dàng gọi ông là "chú" chứ gọi là "đồ khùng". Ba lóng ngóng, lúng túng định mở bộ đồ ăn mới nhưng vô tình vỡ mất một chiếc bát trong bộ.
Người nghèo mới đáng thương , khi những ở đẳng cấp khác biệt với , phản ứng bản năng luôn là hoảng loạn, lúng túng và sự tự ti lấy lòng.
Tiếng bát vỡ vang lên lanh lảnh. Lương Thụ đang bỗng khựng , đôi lông mày của Lương Uẩn nhướng lên, gương mặt vốn dĩ thanh tú càng thêm vẻ lạnh lùng. Thấy Lương Uẩn nhíu mày, đầu óc trống rỗng vì hổ, theo bản năng quát ba :
"Ba, để con cho, ba chân tay vụng về quá, ngoài múc ít nước !"
Giọng lớn, cũng phần gắt gỏng. Thân hình gầy gò của ba khựng , ông ngước , trong đôi mắt sâu hoắm mờ đục chực trào những giọt lệ. Ngực thắt , nhưng vẫn tiếp tục hối thúc ba rời .
Sao ba chứ, ba ơi? Làm gì ba nào vì con gái mắng . Làm ơn, mau rời khỏi đây , con thấy cảnh nhục nhã và khó xử mặt họ.
Lúc đó, đúng là một con ngốc. thấy hổ vì gia đình , hổ vì chính ba . Nghĩ , thật sự tự tát cho mấy cái.