Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao - Chương 470

Cập nhật lúc: 2026-03-25 08:42:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ba căn nhà đó vẫn thể bán, đó là khu vực gần trung tâm thành phố mà, giữ chờ giải tỏa, cô sẽ trở thành hộ đại gia giải tỏa .

 

Chuyện tiền thuê nhà vẫn tiếp tục phiền Lý sở trưởng.

 

"Anh chờ chút nhé, để gửi ít đồ và một phong thư mang về."

 

"Được."

 

Thế là cô phòng cho sở trưởng một bức thư cảm ơn, đóng gói bánh kẹo đặc sản Kinh thành, còn ngoài mua hai con vịt mang về, ở trong gian dùng máy hút chân đóng gói kỹ lớp giấy dầu bọc vịt , lấy một cái hộp giấy đóng gói bộ đồ đạc , cầm lấy Hộp và một con vịt để riêng bên ngoài đến nhà Tống Nham giao cho Tống Nham.

 

"Đồ trong Hộp phiền giúp gửi cho Lý sở trưởng ở đồn công an gần nhà quà chúc Tết, giúp gửi lời hỏi thăm.

 

Còn con vịt mang về cho nếm thử."

 

"Chị Mộc thật quá khách khí ." Tống Nham hớn hở cầm đồ tay, vỗ n.g.ự.c bảo đảm, "Được, chị Mộc chị cứ yên tâm, em nhất định sẽ chuyển đồ tận tay."

 

"Được, các mau bắt tàu hỏa ."

 

Dương Mộc Mộc tiễn lên xe buýt, theo chiếc xe khuất mới về.

 

Cố Hành Chu đang ở cửa đợi Dương Mộc Mộc, thấy cô về, liền đóng cửa dắt xe đạp gần:

 

"Vừa nãy Ba , Nãi Nãi bảo chúng chiều nay qua đó ăn cơm, là trong nhà họ hàng đến chúc Tết."

 

"Được, chúng sắm đồ Tết cho nhà qua đó."

 

Dương Mộc Mộc lên xe, cùng Cố Hành Chu đến đại lầu bách hóa gần đó.

 

Đồ ăn thức uống sắm sửa cũng hòm hòm, Cố Hành Chu dắt Dương Mộc Mộc về phía quầy bán quần áo.

 

Sau khi mua cho ông bà nội và Ba của Cố Hành Chu mỗi một bộ, Dương Mộc Mộc và Cố Hành Chu mới chọn quần áo cho bản .

 

Cố Hành Chu trúng một chiếc áo khoác , liền thẳng tới, "Ây, Mộc Mộc, em xem chiếc áo thế nào?

 

Cảm thấy hợp với em, em mặc chắc chắn sẽ , thử xem?"

 

"Trông vẻ , vải cashmere, cũng dày dặn, , em thử xem."

 

Dương Mộc Mộc chỉ chiếc áo, "Đồng Chí, phiền lấy chiếc áo xuống một chút."

 

"Được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dien-xuyen-thanh-nu-phu-ac-doc-nhung-nam-70-thi-da-sao/chuong-470.html.]

 

Người bán hàng kìm Dương Mộc Mộc thêm mấy cái, chỉ cảm thấy Cô Gái mắt trưởng thành quá xinh , cô mà mặc chiếc áo nhất định còn hơn nữa.

 

"Đồng Chí, cô cởi áo khoác thử xem kích cỡ vặn ."

 

"Cảm ơn Đồng Chí."

 

Dương Mộc Mộc cởi áo khoác đưa cho Cố Hành Chu, sự giúp đỡ của bán hàng mặc xong chiếc áo khoác .

 

Người bán hàng lấy một tấm gương đưa tới mặt Dương Mộc Mộc cho cô soi: "Kích cỡ khít luôn, Đồng Chí, cô là Đồng Chí mặc chiếc áo nhất mà từng thấy, quá xinh , cô tự xem ."

 

Quả nhiên nhãn quang của cô sai, vị Đồng Chí mặc giống như nữ chính phim điện ảnh tấm áp phích dán ở cửa rạp chiếu phim , xinh thật!

 

"Vậy ?

 

Cảm ơn lời khen." Dương Mộc Mộc xoay một vòng, cũng thích chiếc áo , về phía Cố Hành Chu, dùng ánh mắt dò hỏi.

 

"Đẹp lắm, vợ mặc là xinh nhất, khí chất vô cùng." Cố Hành Chu gật đầu khẳng định bằng ánh mắt, đưa tay móc tiền, "Đồng Chí chiếc áo bao nhiêu tiền?

 

Chúng mua."

 

Bên cạnh đột nhiên xông một nữ Đồng Chí thắt b.í.m tóc đuôi sam lớn, hớn hở , "Ây, chiếc áo quá, Đồng Chí, còn , một chiếc, gói cho ."

 

Người bán hàng xòe tay, "Hết , đây là chiếc cuối cùng, mua thì đợi tháng ."

 

"Hả!

 

Chiếc cuối cùng?"

 

Cố Hành Chu chẳng thèm quan tâm đến khác, đưa tiền và phiếu đến mặt bán hàng, "Đồng Chí, hóa đơn thu tiền."

 

Người bán hàng thích , đương nhiên càng mong quần áo mặc.

 

Tay chân Nhanh Nhẹn cầm lấy xấp tiền và phiếu, đếm 20 tờ phiếu vải, đếm 240 tệ, đó đưa tiền thừa , đem hóa đơn, giao quần áo tay Dương Mộc Mộc.

 

Cố Hành Chu nhấc bộ quần áo lên, "Mộc Mộc, chúng cứ mặc thế về, lắm."

 

Nữ Đồng Chí thắt b.í.m tóc đuôi sam lớn bên cạnh giậm chân bình bịch, về phía Dương Mộc Mộc, thấy một khuôn mặt xinh khác thường, trong mắt lóe lên một tia Tật Đố.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

 

 

 

Loading...