Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao? - Chương 240

Cập nhật lúc: 2026-01-06 11:52:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mở túi, lấy máy tính , Dương Mộc Mộc mở máy tính nhấn nút nguồn.

 

Nhấn một cái, máy tính mà thực sự khởi động , ánh sáng máy tính nháy vài cái, khởi động xong xuôi, hình ảnh dừng ở trang menu, , là dừng ở chỗ nhập mật khẩu.

 

Điểm mấu chốt là yêu cầu nhập mật khẩu, mà là ảnh đại diện phía .

 

Dương Mộc Mộc kinh ngạc, vội vàng ghé đầu gần một chút thật kỹ.

 

Thiên Lão ơi, ảnh đại diện mà là tên cẩu tặc Lục Thiên Nghiêu .

 

Điều nghĩa là chủ nhân của máy tính là Lục Thiên Nghiêu.

 

Mà máy tính là thứ thu trong giấc mơ dự báo của Lục Thiên Nghiêu, là bàn tay vàng của .

 

Lục Thiên Nghiêu còn là nam chính nguyên tác, Lục Thiên Nghiêu càng là tác giả nguyên tác, Lục Thiên Nghiêu mấu chốt còn là chủ nhân máy tính, Lục Thiên Nghiêu dùng chiếc máy tính để tiểu thuyết ?

 

Vậy thì bàn tay vàng lẽ là phiên bản của "Bút thần Mã Lương", là "Máy tính thần" !

 

Đến lúc Lục Thiên Nghiêu lấy máy tính sửa đổi nội dung bài bên trong, liệu thể đổi theo đó, cái gì là thể khiến cái đó biến thành hiện thực ?

 

Dương Mộc Mộc càng nghĩ càng kinh hãi, ý nghĩ trong đầu dứt , lưng bỗng nổi một lớp mồ hôi mỏng.

 

Nếu thực sự giống như cô tưởng tượng, thứ mà rơi tay Lục Thiên Nghiêu, thì thực sự thể vô địch , thể xoay , còn sợ bất cứ chuyện gì nữa.

 

Đây chẳng lẽ chính là sự tự tin để g.i.ế.c cũng sợ?

 

Dương Mộc Mộc hít một lạnh, cầm máy tính bắt đầu nghĩ những con liên quan đến Lục Thiên Nghiêu để nhập mật khẩu.

 

Mật khẩu đúng, mật khẩu đúng, mật khẩu đúng.....

 

Nhập nhiều đều thành công, dứt khoát thử nữa, dù thứ cũng đang ở trong tay cô, chỉ cần rơi tay Lục Thiên Nghiêu thì vấn đề gì lớn.

 

Dương Mộc Mộc nghĩ thông suốt xong để máy tính trong gian, mặc đồ lặn, đeo bình dưỡng khí rời khỏi gian.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dien-xuyen-thanh-nu-phu-ac-doc-nhung-nam-70-thi-da-sao/chuong-240.html.]

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Sau khi ngoài, Dương Mộc Mộc ngay, Tái lượn quanh đá ngầm thêm mấy vòng, cuối cùng Phát Hiện gì thêm, bên trong ngăn kéo đá cũng còn đồ vật nào khác.

 

Cô lấp bùn cát đào về nguyên trạng, xử lý các chi tiết, cũng lưu lâu nữa, bơi về bắt ít cá tôm gặp .

 

Đến bờ biển liền gian quần áo, lấy một cái thùng đựng nửa thùng cá tôm, hàu, điệp, ốc nhồi đầy nửa thùng còn , lấy một cái túi đựng một túi cua.

 

Xách đồ đạc vui vẻ về.

 

"Mộc Mộc, em về , mau, cầm lấy, cà chua chị trồng kết quả quá, chị hái một chậu lớn, còn ớt và đậu que nữa, ăn hết luôn."

 

Liễu Thanh Vãn vặn hái rau xong tới, thấy Dương Mộc Mộc về, gọi , hớn hở bưng một mẹt rau chạy qua.

 

"Mau đem chậu của em đây đựng, ăn giúp chị với, chị ăn xuể , tốc độ ăn theo kịp tốc độ lớn, dạo ăn đậu que với cà chua sắp nôn ."

 

"Hô, một mẹt rau to thế , trưởng thành thật , đợi em một chút, em mở cửa."

 

Dương Mộc Mộc vội vàng móc chìa khóa mở cửa, mang một cái chậu , Liễu Thanh Vãn giật lấy chậu, chẳng hề xót của, hốt từng nắm lớn bỏ chậu.

 

"Đủ đủ , nhiều quá, ngoài vườn em cũng còn đậu que mà!"

 

Dương Mộc Mộc ở bên cạnh kêu lên, đưa tay định giật chậu.

 

Liễu Thanh Vãn né , nhanh ch.óng bỏ chậu, "Đâu mà đủ, đựng thêm , dưa muối em ngâm ngon, cho em thêm nhiều đậu que, ăn hết thì muối chua, non lắm đấy."

 

"Vậy , chị."

 

Dương Mộc Mộc cảm nhận sự nhiệt tình của cô , mặt nở nụ , đề nghị:

 

"Này, Thanh Vãn, là chị bưng cái chậu qua, lấy một ít nước muối trong hũ dưa của em, lấy thêm ít dưa trong đó cái mồi, chị cũng muối lên , tranh thủ lúc đậu que còn non thì hái muối trong hũ, chị cũng dưa muối ngon mà ăn.

 

Em còn thể dạy chị đậu đũa khô, món xào với thịt ba chỉ là thơm nhất, còn thể dùng để hấp khâu nhục, thơm y hệt luôn, mùa đông rau ăn thì đem ăn với cơm, lo thiếu rau ."

 

 

 

 

Loading...