Gậy gỗ tay Liễu Thanh Vãn quá giòn, cũng thể do đ.á.n.h quá mạnh nên gậy gãy, Tống Nham, bên cạnh cắt một bó cành gai, sạch gai ở chỗ cầm tay, đưa một cành tay Liễu Thanh Vãn.
「Gãy thì tìm lấy.」
「Được!」
Liễu Thanh Vãn cành gai trong tay mắt sáng lên, cảm động mỉm , xoay biến thành tính tình bạo lực, nở nụ tà ác nhắm ba mặt mà tay chút lưu tình, Vũ Lộ đều chia phần.
Dương Mộc Mộc và đội trưởng đều sang một bên, nhường cơ hội cho một cô, để cô trút hết cơn giận trong lòng.
Ba tên vốn còn cứng miệng, gai đ.â.m cho kêu la oai oái.
Trương Tam là đầu tiên chịu nổi, 「Oái, đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa, , .」
Vương Ngũ: 「Á, đừng đ.á.n.h nữa, cũng !」
Triệu Lục: 「 cũng khai báo, đừng đ.á.n.h nữa.」
Đội trưởng gọi : 「Thanh Vãn, dừng .」
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Liễu Thanh Vãn tâm trạng sảng khoái hơn nhiều, lời đội trưởng liền dừng , tới mặt Tống Nham, đổi một cành gai khác cầm tay, sang một bên ba , luôn chuẩn sẵn sàng, đợi đội trưởng hạ lệnh một tiếng, cô sẽ lập tức tay nữa.
「Nói, tên là gì, đến đội chúng mưu đồ gì, lượt từ trái qua .」
Đội trưởng vung vẩy nhành gai tay, chỉ Triệu Lục nghiêm giọng quát.
Triệu Lục run rẩy một cái, lắp bắp trả lời: 「...
tên Triệu Lục, là của đại đội Kim Ngưu, chúng đến đại đội các ông là để khiến đại đội các ông mất tư cách bình xét đại đội tiên tiến.」
「Giỏi lắm, ngay mà.」 Sắc mặt đội trưởng càng thêm khó coi, y cũng lấy một nhành gai từ tay Tống Nham,, vung tay đ.á.n.h Trương Tam ở giữa, 「Thành thật khai báo, các đến đại đội chúng những gì, .」
「Á!
, đừng đ.á.n.h.」
Trương Tam ấm ức kêu lên một tiếng, y cũng bảo là , đ.á.n.h y.
「 tên Trương Tam, cũng là đại đội Kim Ngưu, chúng mới tới lâu, kịp chuyện gì cả!」
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dien-xuyen-thanh-nu-phu-ac-doc-nhung-nam-70-thi-da-sao/chuong-215.html.]
Liễu Thanh Vãn thấy câu , tức thì cam lòng, dùng nhành gai quất xuống một roi, 「Các đ.á.n.h mê tính ?
Nói, các gì ?」
Dương Mộc Mộc dùng gậy khều một chiếc khăn tay đưa tới mặt đội trưởng, về phía Triệu Lục.
「Lúc tới các lao về phía , chiếc khăn tay chính là công cụ các mưu đồ đ.á.n.h mê , đó t.h.u.ố.c?
Lúc đó là Triệu Lục cầm khăn, t.h.u.ố.c đang ở ?」
「Là cưỡng h.i.ế.p bôi tro trát trấu mặt đội chúng , mất tư cách tiên tiến, một mũi tên trúng hai đích đúng !
Đây rành rành là vật chứng, chính là nhân chứng.」
Liễu Thanh Vãn , 「 cũng là nhân chứng, ngất mặt đất, tất cả đều tận mắt chứng kiến, các cứ đợi mà bóc lịch !」
Sắc mặt Triệu Lục khó coi, mấp máy môi câu nào, trong lòng hối hận.
Biết thế đưa t.h.u.ố.c cho Trương Tam để .
Đội trưởng bộ dạng đó là hiểu hết thảy, đưa tay quạt một chút gió từ chiếc khăn tay lên mũi ngửi, ngửi thấy một chút mùi vị, đầu óc chút choáng váng, lập tức đây là thứ gì.
Y ngắt một lá bạc hà đất cho miệng nhai, cảm giác ch.óng mặt mới tan biến.
Đội trưởng chỉ Triệu Lục : 「Ai đó lên , lục soát một chút!」
Cố Hành Chu chủ động tiến lên, trong mắt đầy rẫy Hàn Quang chằm chằm Triệu Lục, thọc tay túi Triệu Lục mò mẫm, quả nhiên là móc một lọ t.h.u.ố.c nước, mò thêm cái nữa, mò thấy một lọ t.h.u.ố.c khác giống, liên tưởng đến tình trạng của Lục Thiên Nghiêu đất, ai cũng hiểu rõ hai lọ là t.h.u.ố.c gì.
Ánh mắt y Triệu Lục càng thêm lạnh lẽo, cứ như đang một x.á.c c.h.ế.t.
「Đội trưởng, , hai loại t.h.u.ố.c!」
Đội trưởng thấy hai lọ t.h.u.ố.c , sắc mặt càng khó coi hơn, liếc Lục Thiên Nghiêu bên vẫn đang dội nước một cái, tức đến nỗi ngón tay run rẩy chỉ Lục Thiên Nghiêu, hỏi Triệu Lục.
"Người đất là do bọn mày hạ loại t.h.u.ố.c khác ném trong chuồng lợn ? Còn hại lợn của đại đội tao, bọn tao giao đủ lợn chỉ tiêu, đồng thời bôi nhọ danh tiếng đại đội tao, ?"