"Đi , chúng cũng xem, Lục Thiên Nghiêu chuyện , nhất định xem."
Liễu Thanh Vãn nắm tay Dương Mộc Mộc xông ngoài, mặt đều kích động đến đỏ bừng, nào còn chút dáng vẻ khỏe nào, cô mới hôn mê đất.
"Chuyện thật là mới mẻ, cũng thấy mới , chúng chạy nhanh lên, đừng bỏ lỡ đoạn nhất."
"Được , nhanh lên, ha ha!"
Liễu Thanh Vãn và Dương Mộc Mộc đầy gian xảo, hai tăng tốc tích cực chạy phía .
Cửa chuồng lợn tụ tập ít , chỉ các thím của đội phơi phóng, còn các xã viên khác giao lương thực thu hoạch về, cùng với do đội trưởng dẫn tới.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Dương Mộc Mộc đến nơi thấy phía đội trưởng cũng mới tới, trong chuồng lợn đang vây quanh , dường như vẫn dừng , thở phào nhẹ nhõm, đó kéo Liễu Thanh Vãn chen trong đám đông.
Các thím thấy là Dương Mộc Mộc đến, đều nhường đường cho họ, mấy bước tới phía nhất, thấy một màn chấn động nhất.
Dương Mộc Mộc và Liễu Thanh Vãn mở mang tầm mắt, hai im tại chỗ, mắt trợn tròn như chuông đồng.
Lần đầu thấy sự kết hợp giữa và lợn, Dương Mộc Mộc dụi dụi mắt, "Lục Thiên Nghiêu cũng quá mãnh liệt , con lợn nái của đội chúng đều sống bằng c.h.ế.t !"
"Ôi chao, của đội trưởng đều kéo xuống , Lục Thiên Nghiêu mà còn ôm c.h.ặ.t lợn nái buông tay." Liễu Thanh Vãn hề thấy hổ, chỉ đó bình luận.
Người bình luận cũng ít, ai nấy đều hưng phấn, những bà thím kết hôn càng kiêng nể gì mà chỉ bộ phận mấu chốt bình luận.
Có hét lớn: "Mau mau , rút , rút ."
"Trời đất ơi, thứ rút ô uế mắt !" Dương Mộc Mộc tự động che mắt, đầu sang một bên.
Liễu Thanh Vãn và Dương Mộc Mộc động tác đồng bộ, che mắt , đầu sang một bên.
Không dám , thực sự là quá xí, là ô nhiễm, thật sợ mắt mọc lẹo.
Trên Lục Thiên Nghiêu còn phủ đầy phân lợn, đúng là một cây gậy phân, bất kể giữa đều dính phân lợn, danh hiệu cây gậy phân thứ hai thì ai dám xưng thứ nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dien-xuyen-thanh-nu-phu-ac-doc-nhung-nam-70-thi-da-sao/chuong-212.html.]
Cảm giác hình ảnh quá mức xung kích, Dương Mộc Mộc đây xem phim lớn cũng thấy buồn nôn, cho buồn nôn .
Cố Hành Chu và Tống Nham bước nhanh lên, mặt hai để che chắn hình ảnh phía cho họ.
Vẫn là những thứ xinh để rửa mắt thôi.
Dương Mộc Mộc xoay Cố Hành Chu một mặt, đối diện với đó, ngắm khuôn mặt xinh của Cố Hành Chu mặt mới đè ép hình ảnh buồn nôn trong não xuống, hàng lông mày đang nhíu mới giãn , mặt lộ chút ý , còn vì hành động đột ngột của mà chào hỏi Cố Hành Chu một tiếng.
"Mắt trúng độc , rửa mắt chút."
"Ừm!"
Đuôi mày khóe mắt Cố Hành Chu đều tràn ngập ý ấm áp, là vì câu , càng là vì thấy Dương Mộc Mộc khi thấy thì gương mặt giãn và nở nụ .
Điều lên cái gì, lên Mộc Mộc thích nhất, khuôn mặt của quan trọng!
Dương Mộc Mộc rửa mắt xong, xoay công cụ .
Mà Cố Hành Chu xoay qua xoay một cách thủ công một khoảnh khắc ngẩn ngơ!?
Sau đó đầy bất lực sủng ái.
Mộc Mộc đây là qua cầu rút ván mà!
Mà Dương Mộc Mộc ở phía đầu tình hình của chị em , một cái, Liễu Thanh Vãn và Tống Nham đang ở bên cạnh bức tường đưa tình , coi những xung quanh như khí.
Làm mà việc coi như thế , quả nhiên đắm chìm trong thế giới của thì thể quên hết môi trường xung quanh.
cũng may, ai khác , cảnh tượng chấn động bên phía Lục Thiên Nghiêu khiến sự chú ý của những xung quanh đều ở bên , cũng tức là chỉ tâm trí đa dụng như đó mới thấy, sẵn tiện lặng lẽ ăn một miếng dưa ngọt nhỏ bên .
Lúc thấy Tống Nham đang khẽ hỏi han tình trạng cơ thể của Liễu Thanh Vãn, quan tâm xem lúc xảy chuyện gì.