Đội trưởng thở dài một , về phía Dương Mộc Mộc : "Mộc Mộc, cháu qua xem Lục Thiên Nghiêu một chút, xem cứu , cứu thì cứu lấy một chút."
"Được, để cháu xem."
Dương Mộc Mộc tiếp cận Lục Thiên Nghiêu, còn kịp xuống xem, Lục Thiên Nghiêu đột nhiên mở trừng mắt, phun một ngụm nước, kèm theo một chiếc vỏ sò nghẹn ở cổ họng cùng bay ngoài.
"Khụ khụ khụ "
Lục Thiên Nghiêu vòng xung quanh, giật thót .
"Cái đệt, các là ai?
Vây quanh gì?"
Dương Mộc Mộc thấy câu , dây thần kinh lập tức chạm tới, dò xét về phía đang đất .
Mà Lục Thiên Nghiêu đất còn phản ứng kịp, những mắt, cảm thấy quen thuộc xa lạ, khi ánh mắt di dời sang bên , ánh mắt chút xa lạ biến thành kinh ngạc.
"Dương Mộc Mộc?!
Sao cô mặc đồ quê mùa thế ."
Giọng cũng lạc , đ.á.n.h giá Dương Mộc Mộc một lượt, ở đó nhạo phóng tứ.
"Nhìn hai cái b.í.m tóc lớn của cô kìa, thời đại nào mà còn buộc tóc kiểu , thấy buồn ?
Sao thế?
Dạo nghèo đến mức cơm ăn ?
Có giúp cô , cô cầu xin , cầu xin thì giúp cô, cô là một đứa trẻ mồ côi, cơm ăn mặc quần áo cầu xin mất mặt , dù lúc nhỏ chắc cô cũng thường xuyên cầu xin mà."
Nghi ngờ cũ?
Không, là xác định , mắt chính là tên đại tra nam , tới tự nổ tung, đúng là vẫn ngu xuẩn như xưa.
Dương Mộc Mộc dùng ánh mắt kẻ ngốc : "Anh đang nhảm cái gì thế, Lục Thiên Nghiêu, đầu óc bình thường thì trạm xá mà khám bệnh."
Hướng Dương bênh vực mà mắng trả : "Buộc b.í.m tóc thì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dien-xuyen-thanh-nu-phu-ac-doc-nhung-nam-70-thi-da-sao/chuong-169.html.]
Chướng mắt , thế thì m.ó.c m.ắ.t mà đừng nữa, bộ dạng của mới là c.h.ế.t , mặt mũi lớn cỡ nào mà chúng ."
Xã viên vây xem cũng chỉ trỏ Lục Thiên Nghiêu, một cách kỳ quái.
"Cái Lục Thiên Nghiêu sặc nước đến ngốc luôn chứ?
Nói mấy lời gì mà loạn thất bát táo, chẳng hiểu đang cái gì."
" thế, Dương ký phân viên mặc quần áo từ vải pô-pơ-lin thời thượng nhất đấy, thế mà còn ?
Chẳng thấy Lục Thiên Nghiêu bao nhiêu tiền cả, bản mặc bộ dạng gì, còn mặt dày cầu xin giúp đỡ, tưởng bở gớm!"
Lục Thiên Nghiêu thấy biểu cảm của những đúng, cách ăn mặc và tướng mạo, màu da đen nhẻm như nông dân, nếp nhăn mặt đều thể thấy là thành phố.
một chút cũng để tâm, cho rằng những là diễn viên mà Dương Mộc Mộc đặc biệt tìm tới để dàn dựng trêu chọc .
Anh lắc đầu những xung quanh, mỉa mai.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
" gì sai ?
Thế ăn mặc thế là gì, phục cổ ?
Ai phục cổ cũng mặc thế , nông dân già ở quê cũng mặc mấy thứ , thời lâu , bản mặc..."
Trong lúc giơ cánh tay lên, thấy chất liệu quần áo thì chấn kinh đến mức nên lời, vội vàng cúi đầu xuống .
Phát hiện quần áo cũng cùng một kiểu dáng với những xung quanh, liên tục ngước mắt xung quanh so sánh với bản , xác định ăn mặc giống hệt những xung quanh, điều duy nhất khác biệt là cả đều ướt sũng.
Lục Thiên Nghiêu trong lòng chút hoảng loạn, chút hoài nghi, mặt đầy giận dữ bật dậy, về phía Dương Mộc Mộc - duy nhất từng kết thù, tới mặt cô lớn tiếng chất vấn:
"Dương Mộc Mộc, cô giở trò quỷ gì thế, gì , cũng mặc bộ quần áo xí , rốt cuộc cô gì ?
Tại ướt?"
Anh còn hung thần ác sát đưa tay định kéo Dương Mộc Mộc.
Cố Hành Chu vì lo lắng cho Dương Mộc Mộc, đặc biệt ngoài xem cô về , tới đây thấy những lời , thấy một màn thiếu hụt cuống não của Lục Thiên Nghiêu, khi tay Lục Thiên Nghiêu chạm tới, xông lên khách khí đẩy Lục Thiên Nghiêu .