Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao - Chương 147

Cập nhật lúc: 2026-03-25 08:19:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Đội trưởng ông tới , mau xem chúng phát hiện bao nhiêu đồ , đây đều là do tới đây đào t.h.u.ố.c mới phát hiện đấy."

 

Tống Nham, chẳng thèm nể mặt , :

 

"Đâu phát hiện , đó là do Mộc tỷ của phát hiện, bớt dán vàng lên mặt , lén lút tới đây chắc là để đào thảo d.ư.ợ.c ."

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

"Anh tránh bên cạnh."

 

Đội trưởng ghét bỏ đẩy , tươi tới bên cạnh Dương Mộc Mộc, thấy lương thực đất, mắt sáng rực lên, nắm tay cô xúc động và vui mừng :

 

"Ha ha, Mộc Mộc, cháu đúng là đại công thần, cán bộ của đội , tìm cho chúng một hang chuột lớn thế , tìm nhiều lương thực thế , năm nay nhất định sẽ bình chọn cho cháu là cá nhân tiên tiến và cán bộ tiên tiến."

 

Lục Thiên Nghiêu thái độ khác một trời một vực của đội trưởng đối với và đối với Dương Mộc Mộc, trong lòng lạnh toát.

 

Gà bay trứng vỡ , lương thực và tiền rời xa , còn chẳng nhận lời khen nào, chỉ nhận sự ghét bỏ.

 

Lương thực của !

 

Tiền của !

 

Lục Thiên Nghiêu gào thét trong lòng, vô cùng đau khổ, bên cạnh thẫn thờ nụ mặt đội trưởng.

 

Trong lòng hận c.h.ế.t Liễu Thanh Vãn, ánh mắt âm hiểm lườm Liễu Thanh Vãn một cái.

 

Nếu la hét, nếu đột nhiên xuất hiện, thu hút nhiều đến , đồ của trở thành tài sản công, đây đều là do Lão Thiên gia ban cho mà.

 

Liễu Thanh Vãn cảm nhận ánh mắt của , nhanh ch.óng đầu thẳng, hề tỏ khiếp sợ mà lườm .

 

Lục Thiên Nghiêu thu hồi ánh mắt, dùng ánh mắt oán hận chằm chằm đám Dương Mộc Mộc và Cố Hành Chu.

 

Hắn nhớ kỹ , tìm cơ hội tính sổ.

 

Lục Thiên Nghiêu cuối cùng về phía hang chuột.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dien-xuyen-thanh-nu-phu-ac-doc-nhung-nam-70-thi-da-sao/chuong-147.html.]

Huhu, đáng tiếc quá!

 

Dương Mộc Mộc quan tâm đến sống c.h.ế.t của , kéo đội trưởng tới hang chuột, chỉ đống lương thực tay Cố Hành Chu.

 

"Đội trưởng, cháu cũng là nhờ vận khí mới tìm , đội trưởng, ông xem , chúng cháu đóng hơn nửa bao tải lương thực , ngô, lúa mì, đậu đều cả, tuy lẫn nhiều bùn đất và tạp chất, nhưng khi loại bỏ chắc chắn cũng còn ít lương thực, quan trọng nhất là hang vẫn còn nữa, ông bảo đào rộng một chút xem bên rốt cuộc bao nhiêu, tay chúng cháu ít công cụ, hang đào xong, thấy cảnh bên ."

 

"Chao ôi, đây là tìm đại bản doanh chuột của đại đội chúng , thế mà tích trữ nhiều lương thực thế ."

 

Đội trưởng kinh ngạc cửa hang chuột, chỉ huy hai vị xã viên phía .

 

"Hai thuận theo hang chuột đào một chút, xem hôm nay chúng thể móc bao nhiêu lương thực từ hang chuột ."

 

"Mộc Mộc , các cháu cứ bên cạnh xem, đợi đào xong hãy tới dọn dẹp đồ đạc."

 

"Vâng thưa đội trưởng."

 

Dương Mộc Mộc và mấy bạn cùng lùi vài bước, đội trưởng dẫn đào.

 

Không đào , đào theo hướng rẽ của hang chuột trúng một cái lớn, càng đào càng nhiều, gốc bách chằng chịt rễ đều chuột khoét rỗng, bên trong lương thực chất đầy.

 

Dương Mộc Mộc đón lấy bao tải đội trưởng đưa qua, cùng các bạn giúp đóng lương thực, tổng cộng đóng bốn bao tải mới hết bộ lương thực trong hang chuột.

 

Đồng thời, lúc đào hang chuột tìm thấy thêm một ít tiền, tiền lẻ vài hào ít, tờ Đại Đoàn Kết cũng đào mấy tờ, cộng thêm tiền đào lúc đầu, tổng cộng 53 đồng 4 hào 3 xu.

 

kết quả , đội trưởng nếp nhăn đầy mặt, hai vị xã viên cũng vui mừng khôn xiết, chuyến hôm nay uổng phí.

 

Dương Mộc Mộc và các bạn càng thêm vui mừng vì hành động ý nghĩa tối nay.

 

Chỉ Lục Thiên Nghiêu thấy tất cả những điều thì uất nghẹn trong lòng, đau lòng đến c.h.ế.t .

 

Vốn dĩ tất cả đều là của , lương thực thì thôi , nhưng bao nhiêu tiền cơ mà!

 

"Theo quy định của đội, nếu đồ tìm trong hang chuột nhiều, một nửa thuộc về đội, một nửa còn do phát hiện và đào cùng chia, lương thực đợi khi sạch chia, tiền thì chia ngay bây giờ, quyết định mỗi chia 3 đồng, nào nào nào, đều cầm lấy."

 

 

 

Loading...