ĐIỂM HỒNG TRANG - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-02-09 05:36:39
Lượt xem: 102
1
Lúc đang xuống phố mua sắm sính lễ, Từ Đệ lao đến vồ lấy. Nàng ôm c.h.ặ.t lấy đôi ủng dài của , tóc tai bù xù như một chiếc chổi quét nhà bẩn thỉu.
"Hỗn xược ——!" Hộ vệ quát lớn: "Nô tì ở đến mà to gan ?"
Hoài Nam Vương Bùi Huyền, vị hôn phu của , chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, định vung chân đá tới ———
"Khoan !"
Ta ngăn . Bởi lẽ khi cúi đầu, chạm một đôi mắt như loài thú nhỏ.
"Là một cô nương."
Quản gia , đây hẳn là tội nô trốn từ Giáo Phường Ty, má còn dấu mặc hình, khắc một chữ "Tội". Có lẽ do chịu lời nên khắp đầy vết roi vọt.
Đôi môi khô khốc của Từ Đệ phát âm thanh khản đặc, nhưng đôi mắt vẫn kiên định thần: "Cầu xin ... cứu m/ạng."
Ta hỏi nàng: "Ngươi tên gì?"
"...... Từ Đệ."
Đôi mắt tròn sáng, giống hệt con mèo nhỏ nhà nuôi. Nhất thời động lòng trắc ẩn.
Ta lấy ngân phiếu từ trong tay áo , dặn dò quản gia: "Ta thấy đứa trẻ duyên, nếu tội trạng nặng, hãy chuộc về nha ."
Hầu phủ và Hoài Nam Vương phủ cũng chẳng thiếu gì một miệng ăn.
ngay khoảnh khắc đó, mắt đột nhiên hiện những dòng chữ trôi lơ lửng:
【Cô chính là nữ tướng tinh mà Hoài Nam Vương cầu mà !】
【Nữ tướng tinh cái gì chứ, rõ ràng là nữ. Đại tiểu thư cứu cô , cô quyến rũ phu quân của đại tiểu thư!】
Tay khựng giữa trung.
Ta và Hoài Nam Vương Bùi Huyền hôn ước từ thuở nhỏ, tuy đối với quá thiết nhưng vẫn luôn kính trọng.
Vừa còn chẳng thèm nữ t.ử lấy một cái. Sau , thật sự sẽ vì mắt mà trở mặt với ?
【Đại tiểu thư đừng dẫn sói nhà!】
【Không tin cứ nắn cánh tay cô mà xem, căn bản nữ t.ử yếu đuối thông thường!】
Thấy thẫn thờ, Bùi Huyền ân cần hỏi: "Nàng ?"
Ta lắc đầu, cúi đỡ Từ Đệ dậy, trong khoảnh khắc đó cảm nhận sự căng cứng và bản năng kháng cự của cơ thể nàng, lớp da mỏng manh là một sức mạnh mà khó lòng áp chế.
Ta tuy dân luyện võ nhưng từ nhỏ lớn lên trong quân ngũ, sức lực so với nữ t.ử thường nhân thì mạnh hơn nhiều.
Những dòng chữ sai, Từ Đệ võ công.
【Lần đại tiểu thư hẳn tin chứ! Thật sự dẫn cô về, Hoài Nam Vương sẽ lòng đổi mất!】
Thế là cho quản gia đang lo việc nhân sự lui . Nhìn ánh sáng trong mắt Từ Đệ lịm dần, rơi tuyệt vọng ———
"Bách phu trưởng, ngươi đây xem gân cốt đứa trẻ thế nào."
"Nha mua nữa, nhưng kỵ binh vẫn đang chiêu mộ. Từ Đệ, ngươi sẵn lòng ?"
2
Ngu gia ba đời võ tướng, trấn thủ biên cương.
Nữ tướng tinh.
Hoài Nam Vương tương lai thích, cũng thích. Có điều Từ Đệ lúc vẫn như mầm giá đỗ, mặt vàng da bọc x/ương, cao đến vai .
Bùi Huyền tán thành : "Chuộc một nha thì đáng gì, nhưng kỵ binh chuyện đùa, Bùi gia quân kỷ luật nghiêm minh......"
Hắn tưởng đang oai Vương phi tương lai, tùy tiện nhét Bùi gia quân.
"Vương gia." Ta khẽ nhún , ôn tồn ngắt lời : "Thiếp sẽ can thiệp Bùi gia quân, đứa trẻ hãy đưa đến Ngu gia."
Hình phạt chịu xong, nộp tiền chuộc là thể đưa . Nhị ca trong doanh trại đang thành lập kỵ binh doanh, đưa cho một mầm non .
Những dòng chữ hiện lên:
【Cũng may đại tiểu thư não, cách cách ly nữ chính và nam chính.】
【 rốt cuộc vẫn là một mầm họa......】
Trên đường về, thông qua những dòng chữ , cơ bản chắp vá đại khái cốt truyện.
Thế giới đang sống là một cuốn tiểu thuyết "truy thê hỏa táng tràng". Nam chính là Hoài Nam Vương, nữ chính là Từ Đệ mà cứu.
Trong nguyên tác, chuộc Từ Đệ về nha mà hề nàng võ nghệ. Bùi Huyền khinh thường xuất tội nô của nàng, rõ ràng là rung động nhưng kìm nén tình cảm.
Cho đến khi chiến tranh bùng n/ổ, Từ Đệ xông pha tuyến đầu, như một ngôi đỏ rực sáng chiến trường, ai địch nổi.
Hoài Nam Vương còn theo kịp bước chân của nữ tướng tinh nữa. Từ Đệ trở thành ánh trăng sáng mà cả đời cầu mà .
Cũng vì thế, giận lây sang , gi/am c/ầm nơi hậu trạch mấy chục năm trời, ngày ngày bạn với thanh đăng cổ phật.
【 đại tiểu thư đưa Từ Đệ tòng quân, cô sẽ sớm bộc lộ tài năng, Hoài Nam Vương phát hiện, chẳng là đẩy nhanh cốt truyện ?】
【Phải đó...... Gửi cô nơi khác nha thô sử, nhất là vĩnh viễn đừng .】
Quả thực, nếu đưa Từ Đệ thật xa tìm canh giữ, lẽ nàng sẽ bao giờ cơ hội xuất hiện mặt Bùi Huyền nữa.
Ta và Hoài Nam Vương cũng thể một đôi phu thê tương kính như tân.
Thế nhưng...... Đó là bản ý của khi đưa Từ Đệ đến Ngu gia quân.
Bách phu trưởng, một gã hán t.ử mặt đen, đường về cảm thán với : "Đứa nhỏ sức mạnh còn hơn cả trâu, đ/ánh đ/ấm cừ! Chỉ tiếc là phận nữ nhi."
Tiếc cái gì chứ? Nữ nhi thì ?
Ngu gia xưa nay luôn dám thu nhận nữ binh.
3
Ngày tháng thoi đưa, thêu áo cưới, đội kim quan, tô hồng trang, đúng hạn gả phủ Hoài Nam Vương.
Chuyện cứu Từ Đệ năm và những dòng chữ hiện lên mắt tựa như một giấc mộng huyễn hoặc.
Hoài Nam Vương ít , cũng chẳng tính cách hoạt bát, hai tương kính như tân.
gần đây Hoài Nam Vương chút khác thường.
Hắn thường bất chợt nghĩ đến điều gì đó lúc dùng bữa tối mỉm bất lực. Có khi chằm chằm viên minh châu phát quán của mà thẫn thờ, hỏi xem món đồ mua ở .
Biên cảnh hưu chiến, trong quân vốn bận rộn, mà về nhà ngày một muộn.
Cuối cùng, khi đến doanh trại của Nhị ca để chúc mừng sinh nhật , thấy nguyên nhân dẫn đến sự đổi của Hoài Nam Vương.
"Phu thê hai các ngươi ngày nào cũng chạy đến chỗ thế ?" Nhị ca trêu chọc .
"Tiếc là đến đúng lúc, Vương gia vẫn tới ."
Hóa những ngày qua Hoài Nam Vương về muộn đều là ở trong quân doanh của Nhị ca ?
Ta hỏi : "Dạo gần đây trong quân việc gì trọng đại ?"
"Việc trọng đại thì , nhưng chuyện thú vị thì một chyện, ?"
Nhị ca thần bí dẫn tuần doanh, chuyện trò.
"Một năm , mầm giá đỗ đưa đến, còn nhớ ?"
Mầm giá đỗ? Từ Đệ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/diem-hong-trang-ahkl/chuong-1.html.]
Lúc cứu nàng, nàng đầy thương tích, khi đưa đến doanh trại Nhị ca, còn đặc biệt nhờ gửi cao d.ư.ợ.c tới. Một cô nương mà để sẹo thì chẳng vui vẻ gì.
"Nàng thế nào ?"
Nhị ca sảng khoái: "Cảnh nhãn quang , đưa đến cho một mầm non triển vọng! Mấy hôm trong cuộc đua ngựa trong quân, con bé đó còn thắng một viên minh châu của Hoài Nam Vương đấy!"
Vừa dứt lời, phía xa vang lên tiếng reo hò, là kỵ binh doanh đang huấn luyện tại giáo trường.
"Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, để con bé đó lộ diện một chút cho xem."
Ta xa.
Trên lưng chiến mã màu nâu là một cô nương gầy gò, vóc dáng cao lớn hơn nhiều, đôi mắt kiên định và sáng rỡ.
Nghe thấy tiếng gọi của Nhị ca, nàng ngoái đầu ——— Thế ...... luống cuống xuống ngựa, một chân hẫng bước ngã nhào đống đất.
Đám binh lính cợt, kẻ còn huýt sáo:
"Từ Đệ xong !"
"Sao thế, lỡ bước sa chân ? Ha ha ha ——"
Từ Đệ vội vàng bò dậy, mặt mũi lấm lem chạy bước nhỏ đến mặt , định hình.
"Ta ——"
Nàng định gọi , nhưng dường như chợt nhận tên , bèn ngượng nghịu vò vạt áo.
Dấu mặc hình má của Từ Đệ quá sâu, t.h.u.ố.c trị thương thể tẩy sạch, nàng khẽ nghiêng , để thấy.
Nhị ca kinh ngạc: "Thì con bé cũng thẹn thùng cơ đấy!"
"Cảnh , gửi đến là một tiểu bá vương, cướp cả y phục của nam binh, còn xông cả nhà tắm, chẳng hổ là gì."
Câu mặt Từ Đệ càng thêm đỏ ửng. Ta ngăn lời lải nhải của . Nhị ca cái gì cũng , hòa đồng với tướng sĩ, chỉ điều là quá nhiều.
"Ngu gia hàng thứ ba, tên một chữ Cảnh."
"...... Tam tiểu thư."
Mầm giá đỗ hành lễ với một cách chẳng giống ai.
Ta xua tay: "Không cần đa lễ, trong quân cứ theo phép quân, quân chức, cũng giống như ngươi thôi. Vết thương lành cả ?"
Mầm giá đỗ thấy câu , vội vàng vỗ vỗ cánh tay như đang lập công, đôi mắt sáng lấp lánh: "Ta lành từ lâu , đa tạ cao d.ư.ợ.c của Tam tiểu thư!...... Ta còn học cưỡi ngựa, b.ắ.n cung nữa."
Nhị ca bồi thêm nửa câu: "Con bé lúc huấn luyện là liều mạng lắm đấy."
Từ Đệ , do dự mãi mới lấy từ trong n.g.ự.c một bọc vải. Nàng đưa cho , giọng chút gượng gạo, nhịn mà lén : "...... Đây là đồ thắng , cảm tạ ơn cứu mạng của Tam tiểu thư."
"Người đừng chê nhé......! Sau sẽ tích góp thứ hơn cho !"
Bọc vải mở .
Là một viên minh châu.
Giống hệt viên ngọc phát quán sính lễ trong phòng .
4
Vừa về đến phủ, còn kịp xuống thì cửa phòng đẩy mạnh, Bùi Huyền sải bước tiến gần.
Hắn nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay , lực đạo mạnh đến đau điếng, khiến nửa viên minh châu trong bọc vải lộ .
"Ngu Cảnh, nàng cái gì mà chẳng , ngay cả một viên châu mà nàng cũng tranh giành với nàng !"
Nghe tin hôm nay quân doanh gặp Từ Đệ, vội vã trở về, ngay cả ngoại bào cũng kịp .
Tiểu nha cuống quýt: "Vương gia hiểu lầm , viên châu là tiểu binh tặng Vương phi, .."
Bùi Huyền vung tay đẩy ngã con bé xuống đất: "Hiểu lầm? Nàng vì thắng cuộc đua ngựa mà đến tính mạng cũng chẳng màng, suýt chút nữa là trọng thương, thể tùy tiện đem phần thưởng tặng cho khác !"
Hóa viên minh châu chính là thứ Từ Đệ thắng từ tay Hoài Nam Vương.
Trong quân đua ngựa, các tướng quân đôi khi sẽ đưa tiền vật để phần thưởng khích lệ. Thường thì là vàng bạc, mỹ t.ửu, binh khí...... hiếm khi đồ trang sức như minh châu.
Bùi Huyền chạy đến quân doanh của Nhị ca đưa phần thưởng, trùng hợp mua đúng viên minh châu giống hệt phát quán của .
Ta vô thức dụi dụi mắt.
Quả nhiên, những dòng chữ lâu gặp xuất hiện:
【Nam nữ chính cuối cùng vẫn gặp , lúc nữ chính đua ngựa ngầu quá mất, nam chính căn bản kìm lòng mà nhất kiến chung tình !】
【 đem viên châu cùng loại với của phát thê tặng cho nữ chính, nam chính cũng thật là đáng ghê tởm......】
【Ta bảo là nên cứu nữ chính, còn nuôi bên cạnh gì. Bây giờ thì , đợi nữ chính lớn thêm chút nữa, phong hoa tuyệt đại, nữ phụ mà thắng nổi nữa.】
Dường như thấy lặng im quá lâu, Bùi Huyền dịu giọng :
"Nàng là Hoài Nam Vương phi, thứ gì mà chẳng ? Hà tất so đo với một tiểu binh."
"Nàng hiểu tâm tư của các tướng sĩ , phần thưởng thắng trong quân chính là huân chương. Họ khác với những phụ nhân chốn khuê các các nàng, suốt ngày chỉ tính toán mấy phân trang sức đầu."
Ta hiểu ?
Hoài Nam Vương ngươi cao cao tại thượng, nắm binh quyền mới hai năm, còn là kẻ lăn lộn trong Ngu gia quân mà lớn lên.
Rốt cuộc là ai hiểu?
Chính vì hiểu rõ sự trân quý của món quà , mới nhận lấy lòng cảm kích của Từ Đệ dù rõ nó cực kỳ khả năng liên quan đến Hoài Nam Vương.
Lời của Bùi Huyền ngoài mặt thì nhẹ nhàng nhưng thực chất là đang hạ thấp như một phụ nhân vô tri, nữ t.ử tướng môn chịu cơn giận !
Ta gạt tay , vặn hỏi: "Đã là huân chương trong quân, tại Vương gia tặng binh khí, tặng hộ cụ, mà tặng một viên minh châu?"
"Trên chiến trường, liệu chỗ nào dùng đến minh châu ?"
Bản tâm tư thầm kín thể cho ai , mà còn đổ cho khác.
Bùi Huyền ngẩn .
Kết hôn vài tháng, luôn tỏ ôn nhu hiền đức, ngay cả to cũng , ngờ chẳng nể tình mà đ.â.m trúng tâm tư thầm kín của như .
"Nàng, nàng, nàng…" Hắn lắp bắp mấy chữ, đưa tay chỉ : "Bản vương vì yêu mến nhân tài, mà nàng vu khống thành ý khác!"
Ta rủ mắt: "Thiếp dám."
"Có gì mà nàng dám! Mấy ngày tới cần khỏi cửa nữa, hãy tự kiểm điểm cho ." Hắn sải bước định rời .
Ta cất giọng ngăn : "Tối mai là tiệc gia phong của Đại tẩu, sẽ nữa."
Bước chân Bùi Huyền khựng , cơn giận xông lên đầu khiến quên bẵng việc hệ trọng.
Đại ca lấy Triều Huy công chúa, Triều Huy là ruột duy nhất của Hoàng đế, nắm thực quyền, sủng ái.
Bùi Huyền là vương gia khác họ kế vị, thuộc hạ tín của việc đắc tội với Triều Huy, tóm thóp, dạo gần đây quan hệ với vương thất tế nhị và căng thẳng.
Hắn mấy thông qua Đại ca để dâng quà mừng cho Triều Huy, càng mượn tiệc gia phong để tạ tội.
Trong lúc nước sôi lửa bỏng , tuyệt đối dám để Đại ca chuyện gia đạo bất hòa.
Muốn dùng cách của nam nhân tầm thường để dạy dỗ thê đối với , cũng xem Ngu Cảnh là ai !
Quả nhiên, Bùi Huyền nhíu mày nhưng vẫn nén giận: "Tiệc gia phong của công chúa, nàng và nhất định . Vừa ...... là quá lời, đừng để một tiểu binh ảnh hưởng đến hòa khí phu thê chúng . Viên minh châu nàng tặng nàng, thì tùy nàng định đoạt."
Bọc minh châu đặt lên bàn.
Bùi Huyền dỗ dành : "Tiểu binh đen hôi, so với nàng là một trời một vực, lọt mắt ."
Lời khuyên dành cho , mà dường như cũng là để tự trấn an chính .