Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu - Chương 178: Sát thanh chấn thiên

Cập nhật lúc: 2026-01-11 16:05:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Khanh Ngôn cưỡi ngựa nhanh bôn hành, đôi mắt lộ rõ phong mang chằm chằm chim ưng đang lượn vòng bầu trời cao phía hẻm núi phía xa, rút một mũi tên cài cung, nhắm con chim ưng !

Hãn tướng Tây Lương dẫn binh phục kích ở đây thể dán c.h.ặ.t vách núi nấp vách núi, đôi mắt âm trầm sắc bén quét qua, chuẩn xác bắt Bạch Khanh Ngôn đang cưỡi lưng ngựa cài cung b.ắ.n tên... tư táp sảng.

Thấy Bạch Khanh Ngôn đang nhắm chim ưng của Vân Phá Hành, kinh hãi, con chim ưng là tượng trưng của Vân Phá Hành, những năm ngoại trừ Bạch gia quân nước Tấn, thể phàm là quân đội thấy con chim ưng đều sẽ sợ đến mức vứt mũ cởi giáp, chim ưng là sĩ khí của quân Tây Lương, tuyệt đối thể b.ắ.n hạ! Hắn lập tức cài cung.

Bên thái dương Bạch Khanh Ngôn mồ hôi lấm tấm, nàng trầm tâm xuống, c.ắ.n c.h.ặ.t hàm răng.

Ai ngờ, đợi Bạch Khanh Ngôn thả tên, chỉ thấy tiếng mũi tên cấp tốc xé gió lao tới, chiến mã nàng cũng phát tiếng hí thê lương, cùng với Bạch Khanh Ngôn hề phòng ngã văng ngoài.

"Trưởng tỷ!"

"Công t.ử!" Tiêu Nhược Hải nhảy xuống ngựa xông về phía Bạch Khanh Ngôn, "Công t.ử tiếp thương!"

Tiêu Nhược Hải ném ngân thương của Bạch Khanh Ngôn qua, Bạch Khanh Ngôn đón lấy thương theo bản năng xoay dùng lực đ.â.m một cái, một tên lính Tây Lương lập tức bỏ mạng.

Tiêu Nhược Hải rút trường kiếm , bảo vệ bên cạnh Bạch Khanh Ngôn, Bạch Cẩm Trĩ cũng xuống ngựa xông đến bên cạnh Bạch Khanh Ngôn che chở cho nàng.

"Tiêu Nhược Hải dựng quân kỳ!" Bạch Khanh Ngôn gầm lên.

"Vâng!" Tiêu Nhược Hải lĩnh mệnh.

Hãn tướng Tây Lương nữa giương cung nhắm Bạch Khanh Ngôn, sự nhạy bén trời sinh chiến trường, khiến Bạch Khanh Ngôn sớm cảm nhận nguy hiểm đang bay nhanh tới gần, nàng dùng sức cắm ngân thương khe đất, một tay ấn đầu Bạch Cẩm Trĩ đè nàng xuống bảo vệ trong lòng cúi né tránh, mũi tên sượt qua má Bạch Khanh Ngôn trong nháy mắt m.á.u tươi đầm đìa, nhưng điều khéo cũng khiến Bạch Khanh Ngôn liếc mắt tìm hãn tướng Tây Lương b.ắ.n tên về phía nàng.

Bạch Cẩm Trĩ theo ánh mắt Bạch Khanh Ngôn sang, thấy hãn tướng Tây Lương cài cung nhắm Bạch Khanh Ngôn, nàng lập tức nhặt Xạ Nhật Cung lên ném cho Bạch Khanh Ngôn: "Trưởng tỷ tiếp cung!"

Nàng một tay đón cung một tay rút tên, xoay tránh thoát mũi tên bay tới thuận thế kéo cung, dứt khoát buông tay.

Đó là một mũi tên tốc độ nhanh hơn lực bộc phát mạnh hơn hãn tướng Tây Lương, trúng thẳng yết hầu hãn tướng Tây Lương, nhất tiễn phong hầu mất mạng!

"Tướng quân!" Quân Tây Lương kinh hãi.

Chủ tướng giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n cung nhất của quân Tây Lương, một mũi tên phong hầu mất mạng, quân Tây Lương còn đang c.h.é.m g.i.ế.c ở phía Đông núi Ung quân tâm lung lay.

Mắt thấy Tiêu Nhược Hải sắp dẫn binh sĩ vác cờ, xông đến mép vách núi hẻm núi.

Một con chiến mã điều khiển hoảng sợ phi nhanh về phía nàng, nàng lập tức đeo Xạ Nhật Cung lưng, rút ngân thương , nhảy lên ngựa, hô to với Bạch Cẩm Trĩ: "Tiểu Tứ!"

Bạch Cẩm Trĩ nắm lấy hồng ngân thương Bạch Khanh Ngôn đưa về phía nàng mượn lực lên ngựa, liệt mã phi nhanh, Bạch Cẩm Trĩ lưng Bạch Khanh Ngôn một tay cầm thương đ.â.m xuyên tim phổi quân Tây Lương, rút thương trở tay hất lên g.i.ế.c một tên.

"Cầm lấy!" Bạch Khanh Ngôn đưa hồng ngân thương trong tay cho Bạch Cẩm Trĩ, hai chân kẹp c.h.ặ.t bụng ngựa, rút tên cài cung, mũi tên chỉ thẳng chim ưng đang lượn vòng bầu trời cao hẻm núi.

Ngựa nhanh nhảy vọt lên, vượt qua binh sĩ đang c.h.é.m g.i.ế.c giao chiến, lao mạnh lên .

Chuẩn xác nàng bao giờ lo lắng, chỉ sợ những ngày tăng cường huấn luyện xong sức mạnh vẫn thiếu hụt lợi hại.

Nàng kéo cung Xạ Nhật Cung phát tiếng vang nhỏ, vẫn đang dốc lực kéo dây về phía , căng cứng, bên thái dương là mồ hôi.

Nhắm chuẩn, thả tên...

Mũi tên cấp tốc xuyên phá khí, mang theo tiếng còi gào thét, lao thẳng về phía vật sống bầu trời cao , trong nháy mắt xuyên thấu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-truong-nu-phu-tran-quoc-cong-vua-dep-lai-vua-ngau/chuong-178-sat-thanh-chan-thien.html.]

Trên bầu trời cao một tiếng chim kêu thê lương ch.ói tai, chim ưng một mũi tên xuyên thủng nhanh ch.óng rơi xuống từ cao.

Chính là lúc !

Nàng nắm c.h.ặ.t dây cương, giơ cao ngân thương nghiêm giọng hô to: "Triển kỳ!"

Tiêu Nhược Hải c.ắ.n c.h.ặ.t răng gầm lên dùng lực cắm chiến kỳ Bạch gia quân cao địa, hô to: "Triển kỳ!"

"Triển kỳ!"

"Triển kỳ!"

Trong sát na, hơn hai mươi lá cờ quân Bạch gia quân liên tiếp đón gió giương cao, chiếm cứ cao địa phía phía Đông hẻm núi.

Trên chiến mã đang chạy gấp xóc nảy, bên tai Bạch Cẩm Trĩ là tiếng gió gầm thét và tiếng gào thét, nàng c.ắ.n răng từ trong khôi giáp n.g.ự.c lấy một lá quân kỳ gấp gọn, l.ồ.ng trường thương của nàng.

Lúc ngựa nhanh xông đến mép vách núi Bạch Khanh Ngôn cấp tốc ghìm cương ngựa, Bạch Cẩm Trĩ chống ngân thương xuống đất mượn lực lộn nghiêng xuống ngựa, chạy nhanh mười bước lao như điên đến mép vách núi nhất, giơ cao cờ Hắc Phàm Hồng Mãng mà Bạch Khanh Ngôn từng dùng, ngậm nước mắt gào thét lắc lư!

Lá cờ là Bạch Cẩm Trĩ lén mang đến, cờ Hắc Phàm Hồng Mãng là đầu tiên trưởng tỷ theo tổ phụ xuất chinh, chúng tỷ hâm mộ trưởng tỷ cùng tô mãng xà trắng thành mãng xà đỏ, nhị tỷ ... trưởng tỷ là nữ t.ử, đáng là hồng trang tướng quân, nên dùng cờ hồng mãng!

Sau , cờ Hắc Phàm Hồng Mãng nhị tỷ xuất chinh từng dùng, tam tỷ xuất chinh cũng từng dùng!

Bạch Cẩm Trĩ mang lá cờ đến, chính là để cho Bạch gia quân còn sống đều , cho dù nhi lang Bạch gia bộ bỏ mạng, nhưng nữ nhi lang Bạch gia chỉ cần còn một thở, tuyệt sẽ sống tạm bợ đời, nhất định sẽ cùng các đồng bào Bạch gia quân... cùng họa phúc, cộng sinh t.ử!

Trời nửa đen.

Trong hẻm núi Ung Sơn, chim ưng tượng trưng cho Vân Phá Hành rơi xuống, theo đó mà đến chính là quân kỳ Bạch gia quân chiếm cứ phía Đông hẻm núi bay phần phật!

Vân Phá Hành các tướng sĩ Tây Lương bảo vệ ở chính giữa sắc mặt đột biến, ngẩng đầu cờ Hắc Phàm Bạch Mãng khiến sợ hãi khiếp đảm , rống to: "Không thể nào! Đây chắc chắn là gian kế của tên Thái t.ử nước Tấn ! Đâu còn Bạch gia quân gì nữa, huyết mạch Bạch gia sớm bản soái g.i.ế.c sạch !"

Ngay cả Bạch gia quân trong thung lũng đều ngẩn , đây là Bạch gia quân đường nào.

Tiếng chiến mã hí vang kịch liệt ch.ói tai, vang lên bầu trời hẻm núi...

Trình Viễn Chí ngẩng đầu, trong nháy mắt liền khóa c.h.ặ.t ảnh chiến mã, lưng đeo Xạ Nhật Cung, tay cầm hồng thương, thấy cờ Hắc Phàm Hồng Mãng Bạch Cẩm Trĩ đang dùng sức lắc lư, Trình Viễn Chí mở to mắt huyết khí trong nháy mắt xông lên đỉnh đầu, một phen đẩy tướng sĩ đang đỡ !

Cờ Hắc Phàm Hồng Mãng, liệt mã ngân thương Xạ Nhật Cung! Đó là tướng quân Tiểu Bạch Soái từng cùng bọn họ cùng chiến cùng bào, đ.á.n.h thắng đó từng thất bại!

Đường đường nam nhi bảy thước, tên nhọn xuyên n.g.ự.c cũng nhíu mày Trình Viễn Chí, kích động nước mắt nóng hổi trào , khản cả giọng: "Tiểu Bạch Soái! Là Tiểu Bạch Soái trở về !"

Trình Viễn Chí nhịn lớn hai tiếng, trung khí mười phần ngậm nước mắt gầm lên: "Bà nội nó Vân Phá Hành! Mở to mắt ch.ó của ngươi cho rõ, đó chính là đích trưởng tôn nữ của nguyên soái chúng ... Tiểu Bạch Soái từng tay đ.â.m đầu đại tướng quân Thục quốc Bàng Bình Quốc! Vân Phá Hành nó hôm nay ngươi c.h.ế.t chắc !"

Nhìn thấy cờ Hắc Phàm Hồng Mãng, Trình Viễn Chí vốn chút kiệt sức vung đại đao chỉ về hướng Vân Phá Hành, ý chí chiến đấu sục sôi: "Các tướng sĩ Bạch gia quân! Tiểu Bạch Soái trở về ... chúng thệ t.ử theo Tiểu Bạch Soái g.i.ế.c địch! Hôm nay tất trảm đầu Vân Phá Hành! G.i.ế.c!"

Trong thung lũng lập tức sát thanh chấn thiên (tiếng g.i.ế.c rung trời).

Trên núi cao tiếp giáp Ung Sơn Cửu Khúc Phong, gần hai trăm nhuệ sĩ Hổ Ưng Doanh gào thét dựa dây thừng chạy như bay thẳng xuống, như hùng ưng dang cánh, mức độ bưu hãn khiến quân Tây Lương trong lòng tê dại.

 

 

Loading...