Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 87: Quyết Định Thay Người Vào Phút Chót
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:03:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
May mà lúc Giang Lê bưng chậu hải sản bốc mùi của cô bếp, nên phát hiện .
tất cả những điều vẫn thoát khỏi camera độ nét cao.
“? Ôn công chúa, chúng thể bớt cái tính kiêu ngạo một chút ?”
“Hahahaha thế , Ôn Kiều Kiều cũng đáng yêu phết.”
“Vậy là, chỉ IQ thiếu hụt của Ôn công chúa đều chuyển sang để tăng chỉ kiêu ngạo ?”
“Không chứ? Thế bắt đầu tẩy trắng ? Đặt cuộc sống hàng ngày, ai mà chịu nổi cái tính của Ôn Kiều Kiều chứ?”
Mười phút , Giang Lê .
Tề Thiên Vũ lập tức bật chế độ ch.ó cảnh sát.
“Mẹ nó, cái gì mà thơm thế?”
Mọi đồng loạt đầu , phát hiện mùi thơm đều tỏa từ chậu hải sản xào cay mà Giang Lê đang bưng tay.
Hải sản đặt lên bàn, tất cả đều kinh ngạc thốt lên một tiếng.
Đây thật sự là chậu hải sản hôi tanh lúc nãy ?
“ dùng một gia vị để trung hòa mùi vị của nó, nhưng ăn thể đậm vị, ai ăn cay thì thôi nhé.”
Đạo diễn Tôn bên cạnh màn hình giám sát thấy cảnh , một ngụm m.á.u tươi phun lên màn hình.
Bọn họ ăn hải sản?
Vậy thì nỗ lực đó của ông chẳng là công cốc ?
Cứ thế , chương trình chẳng sẽ biến thành một show thực tế về cuộc sống ?
Giang Lê đúng là một ác quỷ!
Tổng công ty tại gửi một như đến để biến hình chứ?!
“Nhanh nhanh nhanh.” Đạo diễn Tôn vội vàng gọi trợ lý, “Mau thông báo cho bên kế hoạch, nhiệm vụ buổi chiều tăng độ khó lên cho , tuyệt đối thể để đám sống sung sướng như .”
Trợ lý: “...”
Thương cho họ một giây.
Trong sân nhỏ.
Tề Thiên Vũ gắp một con tôm lớn cho miệng.
Ngay khoảnh khắc nhai xuống, đồng t.ử của giãn .
“Trời ơi, thơm quá, đĩa hải sản thể ăn thêm hai bát cơm nữa.”
Hạ Quân vốn ăn cay lắm, nhưng vẫn nhịn tò mò, nếm thử một miếng.
Hương vị quả thực phong phú, còn mùi tanh hôi.
“! Toàn thể chú ý, Ảnh đế Hạ ăn cay!”
“Hạ bảo bối, ăn cay ?”
“CP Ly Hợp là thật hu hu hu hu hu.”
Ngay cả Ôn Kiều Kiều cũng nhịn , lén lút gắp một miếng sò điệp.
Ngay khi ăn , thơm đến mức lông mày cô cũng sắp rung lên.
Tuy nhiên còn kịp nuốt xuống, Giang Lê bên cạnh lạnh lùng một câu.
“Quên , cô cũng giống Giang Yến, ăn chùa uống chực thì chiều việc cho .”
Ôn Kiều Kiều:?
“Mẹ nó, Giang Lê, cô cố ý ?!”
Giang Lê cô , lông mi chậm rãi chớp một cái, “Cô thể chọn ăn.”
Ôn Kiều Kiều im lặng.
Nếu ngay từ đầu với cô , lẽ cô sẽ đầu bỏ ngay.
cô mới nếm một miếng sò điệp ngon như , còn nuốt xuống, cứ thế mà , cô chỉ sợ sẽ thèm đến phát điên.
Làm việc thì việc, cùng lắm thì chiều tìm cơ hội đẩy hết cho Giang Yến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-87-quyet-dinh-thay-nguoi-vao-phut-chot.html.]
Dù bữa cơm cô nhất định ăn xong!
Nghĩ đến đây, Ôn Kiều Kiều cầm đũa lên, và còn tự múc thêm một bát cơm lớn.
“ thật sự sắp điên , đầu tiên thấy Ôn công chúa lép vế như .”
“Chị Lê hổ là chị Lê, nào cũng đòn chính xác.”
“Giang Lê: Chuyên trị các loại phục và thành phần nổi loạn.”
“Cứu mạng, cảm giác Giang Lê cách dạy dỗ khác, thể đến nhà trị trai , ngày nào cũng sắp phiền c.h.ế.t .”
“Lầu +1! Thằng em 8 tuổi của cũng nghịch c.h.ế.t !”
Thức ăn bàn nhanh ch.óng giải quyết sạch sẽ.
Giang Lê còn đặc biệt để một phần cho Triệu bá và con trai ông.
Mấy ăn no uống đủ cũng lượt tạm biệt Giang Lê, trở về chỗ ở của để nghỉ trưa.
Sân nhỏ ồn ào náo nhiệt dần dần trở yên tĩnh.
Tiếng ve sầu nổi lên, ánh nắng dịch chuyển, bóng cây lốm đốm như sắp rời .
Buổi chiều mùa hè ở làng quê nhỏ đặc biệt yên tĩnh và , khiến khán giả màn hình cũng nhịn mà chợp mắt theo.
Cùng lúc đó, một phim trường nào đó chút yên bình.
Bạch Lộ xong cảnh phim, còn kịp trang phục, quản lý của vội vàng gọi đến văn phòng bên cạnh.
Sau khi gặp , quản lý lạnh lùng đặt một chồng tài liệu lên bàn.
“Ký cái .”
Bạch Lộ vốn luôn sợ hãi quản lý hung dữ , nhưng vẫn c.ắ.n răng nhỏ giọng hỏi, “Đây là gì ạ?”
Quản lý chút mất kiên nhẫn liếc cô một cái, “Tự xem ? khuyên cô nhất là lật thẳng đến trang cuối ký tên, để khỏi lãng phí thời gian của .”
Anh cũng thật xui xẻo, nghề mười năm khó khăn lắm mới gặp một cơ hội thăng tiến, kết quả đối thủ tính kế, phân cho một nghệ sĩ vô danh thế .
Ra mắt năm năm chút danh tiếng nào thì thôi, còn nhút nhát, chậm chạp như , cho cô tám mươi năm cũng nổi !
Bạch Lộ c.ắ.n môi, chậm rãi di chuyển đến bàn cầm lấy bản hợp đồng đó.
Lật xem hai trang, sắc mặt cô lập tức trở nên trắng bệch, cơ thể cũng kiểm soát mà run rẩy.
“Tại, tại ...” Bàn tay Bạch Lộ nắm c.h.ặ.t tờ giấy bắt đầu siết , “Tại bắt ký đơn từ bỏ?”
Quản lý liếc cô một cái, trong mắt tràn đầy vẻ chán ghét.
Xem , dù gặp chuyện thế , cũng dám nổi giận, như rốt cuộc sống sót trong giới giải trí đến bây giờ?
Nghĩ đến lời cấp khi đến, quản lý vẫn dịu giọng một chút:
“Sự việc xảy đột ngột, đây là quyết định của công ty.”
“Chương trình “Hành Trình Biến Hình Lấp Lánh” đột nhiên nổi tiếng, cả công ty đều coi trọng, cô cũng vị thế và trạng thái hiện tại của đấy, mặc dù ký hợp đồng chỉ là khách mời một tập, nhưng lỡ như cô cẩn thận gây sai sót chương trình, lúc đó phạm vi ảnh hưởng sẽ lớn, bộ phim của cô còn phát sóng, nếu danh tiếng ảnh hưởng, tài nguyên cũng sẽ ảnh hưởng.”
“Cho nên ban lãnh đạo quyết định đổi khác , bảo qua đây khuyên cô ký bản thỏa thuận chấm dứt hợp đồng .”
“ cô yên tâm, công ty nhận giúp cô một quảng cáo khác, thù lao đáng kể, cô đừng vì cái nhỏ mà mất cái lớn.”
Bạch Lộ cúi đầu, đốt ngón tay càng lúc càng trắng bệch.
Cô đây chẳng qua chỉ là lời lẽ của quản lý để cô ký bản thỏa thuận .
Ban đầu cô nhận lời mời khách mời cho chương trình , là vì xung quanh ai coi trọng nó, đều cho rằng nó sẽ tạo sóng gió gì.
Hơn nữa, livestream là thử thách lớn nhất đối với phản ứng tại chỗ của một , dù là diễn viên kỳ cựu cũng thể đảm bảo thể giữ vững hình tượng một cách hảo.
Cho nên, hợp đồng rơi tay cô, một tiếng .
cô cho rằng đây là một củ khoai lang nóng.
Vì , cô dành trọn ba ngày để nghiên cứu, còn chuẩn kỹ lưỡng trang phục.
Dù lịch bận rộn đến , cũng sẽ dành thời gian theo dõi livestream.
Khi “Hành Trình Biến Hình” nổi tiếng, cô còn vui hơn bất kỳ ai, cảm thấy cố gắng bao nhiêu năm, cuối cùng cũng hy vọng.
ngờ, cô còn kịp vui mừng bao lâu, hiện thực dội cho cô một gáo nước lạnh.