Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 860: Bạn Của Cô Thân Thể Không Được Khỏe Sao?

Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:38:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trường Tùng ở bên cạnh: “...”

 

Ít cũng lưng chứ.

 

Cậu khẽ ho khan một tiếng, biểu cảm chút bối rối.

 

“Tiểu quan... là đơn sơ một chút.”

 

Sau đó vội vàng về phía Giang Lê: “Giang tiểu thư mời trong, sư đang đợi cô ở sương phòng.”

 

“Được.”

 

Vào trong quan, Ôn Kiều Kiều ngừng đầu đ.á.n.h giá xung quanh, giống như đến tuần tra hỏi:

 

“Đạo quan của các xây bao lâu .”

 

Trường Tùng mà cũng nghiêm túc trả lời: “Ôn thí chủ, hai trăm năm .”

 

“Thảo nào cảm giác niên đại như , trong quan của các bao nhiêu ?”

 

“Tính cả sư phụ tổng cộng là bốn .”

 

Ôn Kiều Kiều ở bên cạnh đều nhịn cảm thán.

 

Trường Dung ôm túi thơm, giống như đang ôm bảo bối gì đó, đôi mắt sáng lấp lánh.

 

“Đạo quan của các ngoài và cục bột nhỏ , thực sự còn ai nữa ? Sao các chiêu mộ thêm ? Lạnh lẽo quá.”

 

Giang Lê chút bất ngờ.

 

Cái đầu đó chậm rãi liếc về phía một cái, đó nhanh ch.óng rụt về.

 

Giang Lê:?

 

“Đẹp... trai quá!”

 

“Đó là soái ca gì cả, đó là sư Trường Thanh của Trường Tùng.”

 

“Chỉ bốn thôi á!”

 

đúng, chính là Trường Dung! Tiên nữ tỷ tỷ quả hổ là tiên nữ tỷ tỷ, lợi hại quá!”

 

Giang Lê mỉm , lấy một cái túi thơm nhét n.g.ự.c bé.

 

Tại Trường Tùng là một ông chú trung niên, nhưng sư của là một đại soái ca trẻ tuổi?!

 

Ôn Kiều Kiều hưng phấn lên.

 

Cho nên cũng gì bất ngờ.

 

Ôn Kiều Kiều thì lập tức sáp mặt Trường Thanh, mở chế độ thả thính cứng rắn.

 

Ôn Kiều Kiều ở một bên điên cuồng lắc cánh tay Giang Lê cộng thêm ho khan ám chỉ.

 

Giang Lê khó để đồng tình.

 

Trường Dung ngờ nữ thần tỷ tỷ , lập tức kích động trừng lớn mắt.

 

Cậu bé trông kháu khỉnh, khuôn mặt tròn xoe, cái đầu cũng tròn xoe, mập mạp, bộ đạo bào rộng thùng thình bé mặc đến căng phồng.

 

“Trường Dung, nghịch ngợm nữa , đừng khách sợ.”

 

Ôn Kiều Kiều thì e thẹn vuốt tóc tai, đó ép giọng ngọt ngào : “Sư phụ chào , gọi em là Kiều Kiều là .”

 

Lúc mấy đến chỗ huyền quan thứ hai, trong cây cột bên cạnh cuối hành lang đột nhiên thò một cái đầu tròn vo.

 

Người đó mặc đạo bào tương tự, b.úi tóc tương tự, khuỷu tay còn vắt một cây phất trần.

 

“A, chỗ một đứa trẻ!”

 

Ôn Kiều Kiều:!

 

“Oa! Túi thơm quá, cảm ơn tỷ tỷ!”

 

Nghĩ đến đây, cô nàng trực tiếp đem lá bùa Giang Lê đưa dán lên trán, đó cả như bơm m.á.u mà leo lên.

 

Giang Lê gật đầu: “Đặc biệt vẽ cho đấy, tĩnh tâm thanh d.ụ.c phù.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-860-ban-cua-co-than-the-khong-duoc-khoe-sao.html.]

Suy cho cùng núi Thủy Vân hoang vu hẻo lánh, vứt Quý Ngạn Bạch giữa đường cô cũng yên tâm.

 

“Sao rách nát thế .”

 

“Cậu là ai , đáng ghét quá, gì mà véo má em!”

 

Không chỉ là leo núi thôi !

 

vì bọn chúng lớn lên trông , liền khiến tự động bỏ qua sự mập mạp của chúng, chỉ cảm thấy đáng yêu.

 

Quý Ngạn Bạch cần tự bộ tâm trạng rõ ràng hơn nhiều, một tay xách giày cao gót một tay xách túi, đôi mắt ngừng ngó phong cảnh xung quanh.

 

Giang Lê bóng lưng của Quý Ngạn Bạch khẩy một tiếng: “Hừ, cá cô kiên trì quá mười phút.”

 

Nghe đến đây, Giang Bất Phàm hướng về phía Giang Bất Trần nhỏ giọng phàn nàn: “Chị gái khoa trương vô cùng tự tin, chị lớn bạn như chứ?”

 

“Lê Lê, rốt cuộc livestream ?”

 

Nói chuyện lúc nào cũng lấy mắt liếc phản ứng của cô.

 

Cuối cùng hết cách, Giang Lê chỉ đành để Ôn Kiều Kiều cõng Quý Ngạn Bạch lên, tự xách vali.

 

Quý Ngạn Bạch thích những sinh vật mũm mĩm.

 

cô nàng thể , đứa trẻ tính khí lớn khá sợ Giang Lê.

 

“Á?!” Quý Ngạn Bạch sắp đến nơi , “Tớ lâu ? Sao mới tới một phần mười!”

 

Giang Lê vỗ vỗ tay, kéo khóa vali .

 

Cô nàng dạo thực sự sắp rảnh rỗi đến sinh bệnh .

 

“Á?” Quý Ngạn Bạch lên, vô cùng bất mãn chống nạnh, “Chuyện gì quan trọng hơn tớ chứ?!”

 

Cậu mặt cảm xúc phun hai chữ —— “Lái xe”.

 

Nhìn thấy mấy Giang Lê tới, híp mắt đón lấy, trực tiếp nhận lấy vali trong tay Giang Lê.

 

Giang Bất Phàm và Giang Bất Trần nuôi dưỡng , thậm chí còn mập hơn những đứa trẻ cùng trang lứa nhiều.

 

Ôn Kiều Kiều cuối cùng cũng từ lưng Ôn Kiều Kiều xuống, vịn cây thông lùn bên cạnh xỏ giày cao gót .

 

Giang Lê đem khóa vali kéo , vỗ vỗ tay.

 

“Đường núi khó leo thế ! Còn khó hơn cả núi Xích Hà lúc Hành Trình Biến Hình Lấp Lánh nữa, leo nổi một chút nào, tớ nghỉ một lát .”

 

Giang Lê: “Tớ việc, thể dạo phố với .”

 

“Tớ livestream.”

 

Quý Ngạn Bạch còn khá vui vẻ: “Bùa gì ? Đặc biệt cho tớ ?”

 

Ôn Kiều Kiều: “...”

 

Quý Ngạn Bạch “hừ” một tiếng: “Thằng nhóc nhà em tính khí cũng lớn gớm.”

 

“Á?!” Quý Ngạn Bạch sắp đến nơi , “Tớ lâu ? Sao mới tới một phần mười!”

 

Giang Lê bóng lưng của Quý Ngạn Bạch khẩy một tiếng: “Hừ, cá cô kiên trì quá mười phút.”

 

Nghe đến đây, Giang Bất Phàm hướng về phía Giang Bất Trần nhỏ giọng phàn nàn: “Chị gái khoa trương vô cùng tự tin, chị lớn bạn như chứ?”

 

“Lê Lê, rốt cuộc livestream ?”

 

Nói chuyện lúc nào cũng lấy mắt liếc phản ứng của cô.

 

Cuối cùng hết cách, Giang Lê chỉ đành để Ôn Kiều Kiều cõng Quý Ngạn Bạch lên, tự xách vali.

 

Quý Ngạn Bạch thích những sinh vật mũm mĩm.

 

cô nàng thể , đứa trẻ tính khí lớn khá sợ Giang Lê.

 

“Á?!” Quý Ngạn Bạch sắp đến nơi , “Tớ lâu ? Sao mới tới một phần mười!”

 

Giang Lê vỗ vỗ tay, kéo khóa vali .

 

Cô nàng dạo thực sự sắp rảnh rỗi đến sinh bệnh .

 

 

Loading...