Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 828: Tôi Có Thể Chụp Với Cô Một Kiểu Ảnh Không?

Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:38:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong đại sảnh lúc chỉ còn nhóm Giang Lê và của Cục điều tra sự kiện Huyền học.

 

Du phụ giao lưu với vài câu, đó tìm Du lão gia t.ử và gia chủ Lý gia để bàn bạc.

 

Giang Lê của Cục điều tra sự kiện Huyền học chần chừ tại chỗ một lúc lâu mới tới, vô cùng bẽn lẽn dùng hai tay dâng lên một tấm danh .

 

“Giang, Giang tiểu thư xin chào, là Lâm Kinh Sơn của Cục điều tra Huyền học, đây là danh của , cần gì, thể liên hệ với chúng .”

 

Giang Lê liếc tướng mạo của đàn ông mặt.

 

Mặt chữ điền, mày mắt rộng mở, là đường quan lộ , chắc chắn sẽ bay cao bay xa.

 

Nhân phẩm thì cũng tồi, đáng tin cậy.

 

Giang Lê nhận lấy danh : “Điều tra viên Lâm, xin chào.”

 

Trước đó nhắn tin riêng cho cô rằng cô đang của Cục điều tra chú ý.

 

Vốn dĩ cô cũng bận tâm lắm, bây giờ nghĩ , hình như từ lúc cô bước cửa luôn đ.á.n.h giá cô .

 

Nhìn vẻ mặt mờ mịt của Triệu Lãng, cô buông một câu khiến càng thêm mờ mịt:

 

“Thế thì ?”

 

“Năng lực của Trường Thanh đạo trưởng cao hơn ít, hôm nay chủ ý cũng ít phần là do ông đưa , huống hồ sư phụ của ông và Du phụ vốn cơ duyên, để ông tham gia quy hoạch xây dựng chắc chắn sẽ hơn.”

 

Giang Lê bảo dâng lên vài chén , trò chuyện thêm vài câu.

 

Triệu Lãng ngẩng đầu lên, liền thấy Du lão gia t.ử đang híp mắt cô.

 

Cuối cùng ông về phía Triệu Lãng, chắp tay : “Vậy chuyện Tháp Thất Tinh đành phiền Giang tiểu thư cùng theo dõi giúp .”

 

May mà cô nảy sinh ý đồ gì, nếu chắc sớm mời uống .

 

Trường Thanh: “...”

 

lỡ như Triệu Lãng thích ông hơn thì ?

 

Lập tức đuổi mấy vị tộc lão , vác một khuôn mặt xanh mét xông văn phòng của Cố gia.

 

Nhìn bộ dạng quan tâm của , Cố Sinh Vinh tức đến mức suýt chút nữa rút dép lê quất lên .

 

Mắt Giang Lê sáng lên, lập tức chắp tay với Trường Thanh.

 

Đợi đến khi trong ảnh, Cố Sinh Vinh lập tức bình tĩnh nổi nữa.

 

Du lão gia t.ử hỏi thêm một nữa:

 

Giống như những món ăn riêng của các đại gia tộc bọn họ, bình thường nhà hàng năm cũng đạt tiêu chuẩn .

 

ăn chực uống chực cả một ngày , nếu ngay cả chụp một kiểu ảnh cũng đồng ý thì thật sự quá thiếu tình .

 

Du Lễ giọng điệu liền bọn họ đạt nhận thức chung với Cục điều tra, lập tức gật đầu : “Đa tạ Du bá bá tin tưởng, chỉ là còn một ứng cử viên hơn.”

 

“Chuyện hôm nay đa tạ , cứ tự nhiên thưởng thức, đợi đến tối Du mỗ sẽ sai đưa về.”

 

“Sao thế, cô đồng ý ?”

 

“Không .” Lâm Kinh Sơn vội vàng rút thêm một tấm danh từ trong túi đưa cho Trường Thanh.

 

“Du lão nhiệt tình như , cô còn từ chối thì thật sự thể thống gì.”

 

“Du gia gia, chuyện gì ạ?”

 

Triệu Lãng:?

 

“Hôm nay vất vả cho , cứ tự nhiên dùng bữa, lát nữa sẽ cho đưa về an .”

 

“Sao thế? Cháu quên mất cháu trai của lão già đó cũng trạc tuổi cháu ? Cháu hành động của ông xem, rõ ràng là cũng ý với Giang nha đầu!”...

 

Quả nhiên nổi tiếng thì nhiều thị phi.

 

Du gia là quy cách như , Cố gia chắc chắn chỉ hơn chứ kém.

 

“Ông mặc kệ, nếu cháu dâu của ông cứ thế mà mất, cháu cũng cần vác mặt về nữa !”

 

Giang Lê chớp chớp mắt, chút do dự đặt bát đũa xuống tới.

 

Giây tiếp theo, cô liền kéo Trường Thanh đang âm thầm uống qua.

 

Đang yên đang lành, tại lão gia t.ử chụp ảnh chung với cô chứ?

 

Lần Du phụ đặc biệt sắp xếp bọn họ ở phòng ăn, các món ăn bàn càng thêm tinh xảo, ngay cả bộ đồ ăn cũng là hàng đặt riêng.

 

Nghe Giang Lê gọi như , Du lão gia t.ử những tức giận, ngược càng vui vẻ hơn.

 

Huống hồ ông hành y cứu cả đời, khí trường sạch sẽ trong trẻo.

 

Ăn xong ở Du gia thì trời cũng tối mịt.

 

Sau cũng cơ hội ăn những món như nữa, hôm nay hưởng thụ thêm chút nào chút .

 

Chỉ là khi trở về chỗ , cô vẫn nghi hoặc.

 

Cố Sinh Vinh đang mở họp với mấy vị tộc lão trong thư phòng, điện thoại đột nhiên vang lên một tiếng "ting".

 

Du Lễ đang ghế giám đốc, vẻ nghiêm túc gật đầu: “Giang Lê quả thực xuất sắc, nhiều để mắt tới cô cũng là chuyện hợp tình hợp lý.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-828-toi-co-the-chup-voi-co-mot-kieu-anh-khong.html.]

Du Tình cũng ở bên cạnh đ.ấ.m một cái: “Sao ngốc nghếch như khúc gỗ thế, chẳng lẽ định để Lê Lê tự về một ?”

 

Cố Sinh Vinh tức giận chỗ phát tiết: “Rất ? Cháu cảm giác gì ? Ông rõ ràng là đang thị uy với ông! Ông bảo cháu mời Giang nha đầu đến nhà chúng ăn cơm, cháu mời đến tận bây giờ vẫn , chạy đến Du gia ăn cơm .”

 

Anh lý do hợp lý để nghi ngờ Giang Lê đang trả thù .

 

Anh tắt màn hình, ngước mắt lên : “Sao thế, ai chọc giận ông nội ?”

 

thể chụp với cô một kiểu ảnh ?”

 

“Sao thế? Cháu quên mất cháu trai của lão già đó cũng trạc tuổi cháu ? Cháu hành động của ông xem, rõ ràng là cũng ý với Giang nha đầu!”...

 

Quả nhiên nổi tiếng thì nhiều thị phi.

 

Du gia là quy cách như , Cố gia chắc chắn chỉ hơn chứ kém.

 

“Ông mặc kệ, nếu cháu dâu của ông cứ thế mà mất, cháu cũng cần vác mặt về nữa !”

 

Giang Lê chớp chớp mắt, chút do dự đặt bát đũa xuống tới.

 

Giây tiếp theo, cô liền kéo Trường Thanh đang âm thầm uống qua.

 

Đang yên đang lành, tại lão gia t.ử chụp ảnh chung với cô chứ?

 

Lần Du phụ đặc biệt sắp xếp bọn họ ở phòng ăn, các món ăn bàn càng thêm tinh xảo, ngay cả bộ đồ ăn cũng là hàng đặt riêng.

 

Nghe Giang Lê gọi như , Du lão gia t.ử những tức giận, ngược càng vui vẻ hơn.

 

Huống hồ ông hành y cứu cả đời, khí trường sạch sẽ trong trẻo.

 

Ăn xong ở Du gia thì trời cũng tối mịt.

 

Sau cũng cơ hội ăn những món như nữa, hôm nay hưởng thụ thêm chút nào chút .

 

Chỉ là khi trở về chỗ , cô vẫn nghi hoặc.

 

Cố Sinh Vinh đang mở họp với mấy vị tộc lão trong thư phòng, điện thoại đột nhiên vang lên một tiếng "ting".

 

Du Lễ đang ghế giám đốc, vẻ nghiêm túc gật đầu: “Giang Lê quả thực xuất sắc, nhiều để mắt tới cô cũng là chuyện hợp tình hợp lý.”

 

Du Tình cũng ở bên cạnh đ.ấ.m một cái: “Sao ngốc nghếch như khúc gỗ thế, chẳng lẽ định để Lê Lê tự về một ?”

 

Cố Sinh Vinh tức giận chỗ phát tiết: “Rất ? Cháu cảm giác gì ? Ông rõ ràng là đang thị uy với ông! Ông bảo cháu mời Giang nha đầu đến nhà chúng ăn cơm, cháu mời đến tận bây giờ vẫn , chạy đến Du gia ăn cơm .”

 

Anh lý do hợp lý để nghi ngờ Giang Lê đang trả thù .

 

Anh tắt màn hình, ngước mắt lên : “Sao thế, ai chọc giận ông nội ?”

 

thể chụp với cô một kiểu ảnh ?”

 

Anh tượng trưng liếc một cái, phát hiện là tin nhắn do lão già Du gia gửi tới.

 

Trường Thanh: “...”

 

Cô quả nhiên là cố ý.

 

Câu quá mức quỷ dị, đến mức Giang Lê suýt chút nữa tưởng ảo thính.

 

“Còn là lão già Du gia !” Cố Sinh Vinh “bốp” một tiếng đập điện thoại xuống bàn, “Ông cố tình dùng bức ảnh để chọc tức ông!”

 

“Không , đồng ý ạ.” Giang Lê vội vàng xua tay.

 

Mặc dù so với cháu trai của ông thì vẫn kém một chút.

 

Lão quỷ gửi cái gì cho ông đây?

 

Nhìn là để chiêu đãi khách quý.

 

“Giang nha đầu, cô qua đây một chút.”

 

Anh liếc mắt liền chạm ánh mắt híp mí của Du Lễ.

 

Nghĩ như , quả thực tạo quan hệ với những của chính phủ .

 

Giang Lê đột nhiên nghĩ đến Du Lễ.

 

Anh từng gặp tiểu t.ử Du gia đó, trông cũng là một nhân tài xuất chúng.

 

Thấy ông lấy từ trong túi một chiếc điện thoại.

 

Bấm xem, là một bức ảnh.

 

Không lâu , Du Lễ liền tới gọi bọn họ ăn tối.

 

“Giang tiểu thư là do mời tới, còn mau đưa về nhà.”

 

Cô cũng sẵn lòng giao thiệp với .

 

“Vậy đành phiền Trường Thanh đạo trưởng nhiều .”

 

Giang Lê lịch sự hàn huyên vài câu xuống thưởng thức mỹ thực.

 

Thế là Giang Lê híp mắt chụp mấy chục kiểu ảnh với Du lão gia t.ử.

 

Không , tuyệt đối thể nhường cô cháu dâu như cho lão già họ Du !

 

Tìm một cái cớ đến nhà cô nếm thử món ăn riêng xem cũng tuyệt.

 

 

Loading...