Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 768: Sự Thật Về Truy Phong Thiếu Niên, Giang Gia Vỡ Òa Trong Nước Mắt
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:32:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Choang” một tiếng, ấm t.ử sa của Giang Triệu Viễn vỡ tan đất.
Bản ông cũng mặt mày xanh mét, bộ rời .
Mấy sân khấu thấy cũng sững sờ tại chỗ, Giang Minh Vũ khi hồn liền rụt rè gọi một tiếng: “Bố”.
Giang Triệu Viễn dừng bước, lạnh lùng ông, “Mày còn gọi tao là bố ? Tao còn tưởng mày sớm quên cái nhà , bây giờ trong nhà còn ngoài, tao cãi với mày, mày từ tới thì cút về đó .”
Giang Minh Vũ liếc Thẩm Lam ở hàng ghế khán giả, vội vàng đuổi theo.
“Bố…”
Ông bộ quỳ xuống, Giang Lê mắt lanh tay lẹ tiến lên đỡ lấy ông.
Giang Triệu Viễn vẫn đang nổi giận, chỉ ông : “Cháu đỡ nó gì, để nó quỳ!”
“Ông nội.” Giang Lê lên tiếng, “Ông chú hai hết , chuyến chú hai về cũng dễ dàng gì, còn suýt c.h.ế.t ở bên ngoài.”
Ông cụ nữa, Thẩm Lam thì siết c.h.ặ.t t.a.y áo.
Thẩm Lam chỉ n.g.ự.c , “Bình an phù mới.”
Rồi đến mặt Minh Vũ.
Rõ ràng là giọng điệu cứng rắn thể nào hơn, nhưng nhà họ Giang trong lòng đều hiểu, ông cụ tha thứ cho Giang Minh Vũ .
ngẩng đầu Ôn Kiều Kiều đang mặt , “Bố, con xin … Năm đó con nên hành động theo cảm tính mà bỏ , con bố cũng là vì cái nhà , thật con nên dùng một cách trưởng thành hơn để trao đổi với bố.”
Nói xong, cúi đầu thật sâu.
“, .” Giang Yến lắc đầu ông cụ.
Mọi vui vẻ vây quanh Giang Yến , Giang Minh Vũ thì ở tiễn Giang Minh Vũ và chúng .
Chẳng trách…
Nói Giang Triệu Viễn, “Bố, bố cũng đừng hờn dỗi với Triệu Lãng nữa, Minh Hải , bố chỉ còn hai đứa con thôi, bố cũng nỡ Triệu Lãng chịu khổ như mãi chứ? Cậu cũng xin , cả nhà chúng đoàn đoàn viên viên là nhất ?”
Giang Minh Vũ nhận lấy, “Đây là gì?”
Haiz.
Giang Minh Vũ nắm c.h.ặ.t t.a.y Giang Minh Vũ, vô cùng đau xót nghẹn ngào: “Khương thần mà gặp nhiều chuyện như thế, lũ anti-fan c.h.ế.t tiệt còn bắt tù, quá đáng quá huhuhu, em lên mạng c.h.ử.i c.h.ế.t bọn chúng mới .”
Ánh mắt của Thẩm Lam dời sang Minh Vũ đang im lặng gì bên cạnh, thở dài một : “Mọi cái ‘truy phong thiếu niên’ mà kết nối lúc livestream ở thôn Xích Hà ? Người đó chính là chú ba.”
Giang Triệu Viễn khàn giọng : “Chuyện cũng gần giống như những gì Lê Lê , xin , là do quá non nớt, vốn tưởng rằng thể một đảm đương việc, ngờ thuận lợi như , còn để lo lắng suông cho đến bây giờ, với …”
Những ở hàng ghế khán giả đều đỏ hoe mắt, huống chi là Minh Vũ và chúng .
“A Lam, nhất chính là em và Thời Tự… Em chăm sóc lâu như , vốn tưởng khi kết hôn với em, thể chăm sóc cho em, ngờ thành thế , cứ nghĩ nước ngoài rèn luyện một phen là thể trưởng thành, nhưng mà…”
Có điều sắc mặt của dịu một chút, cũng ghế.
Thẩm Lam trầm ngâm : “Rồi sẽ gặp thôi.”
“Còn về việc tại gặp … thật sự là vì hổ thẹn, hổ thẹn với công ơn dưỡng d.ụ.c của bố, hổ thẹn với sự tận tâm của A Lam, cũng hổ thẹn với sự chăm sóc của chị dâu cả đối với chúng , …”
Thẩm Lam tiễn xong đầu , phát hiện Giang Lê vẫn còn nguyên tại chỗ.
Triệu Lãng thì khẽ giơ tay lên, “ thể chứng, lúc ở Nam Phi gặp chú Giang, chú còn đỡ cho một phát đạn, hôn mê lâu, theo lý thì chú Giang vẫn là ân nhân cứu mạng của .”
“Cái gì, ? Anh còn trúng đạn nữa ?”
Mặt Giang Minh Xuyên sợ tới mức trắng bệch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-768-su-that-ve-truy-phong-thieu-nien-giang-gia-vo-oa-trong-nuoc-mat.html.]
Trong mắt ông cụ rõ ràng lóe lên một tia lo lắng, nhưng giây tiếp theo che giấu .
“Đó là đương nhiên.” Thư Nghiên gật đầu , “Chỉ là ngờ nhà đúng là ngọa hổ tàng long, chú tư của là Khương Vũ, càng ngờ cưới Minh Vũ, chúng còn con , hôm nay thấy?”
Quan hệ giữa Giang Minh Xuyên và Giang Minh Vũ tệ, tuy Giang Minh Vũ vì lý do công việc nên ít khi về nhà, nhưng mỗi về đều mang cho nhiều đồ chơi nhỏ kỳ lạ.
“Trời tối , bên ngoài lạnh, mau về tắm rửa ngủ .”
Cô đỏ mắt, nghiến răng : “Nếu như , tại liên lạc với chúng ? Cái nhà khiến chán ghét đến thế ?”
Mà Thẩm Lam cũng thấy rõ khoảnh khắc bước cửa khẽ lau khóe mắt.
“Hừ, lúc đầu cũng là nó sống c.h.ế.t đòi nước ngoài, c.h.ế.t ở bên ngoài cũng liên quan đến tao.”
Ông nội của cô đúng là miệng luôn cứng hơn sắt.
“Không , em sớm tha thứ cho , chuyện năm đó em cũng sai, bao nhiêu năm nay ở bên ngoài cũng chịu khổ , về là .”
Nói xong liền đầu mà nhà.
Lúc đó giọng của xử lý qua máy đổi giọng, nhưng vẫn cho cô một cảm giác quen thuộc.
Giang Lê cũng giấu giếm, trực tiếp : “Đây là chuyện với thêm vài câu ?”
Lâm Mạn Như cũng ở phía lau nước mắt : “ , về là .”
Minh Vũ cũng thấy lòng thắt .
Giang Triệu Viễn thành tiếng, mà Minh Vũ cuối cùng cũng ôm lòng, cũng kìm nước mắt.
“Nếu kết nối với cô, lẽ sớm bạn bè hại c.h.ế.t trong khe nứt .”
“Cái gì? Truy phong thiếu niên là Khương thần?!” Giang Minh Vũ kinh ngạc đến mức bật dậy.
Cậu sách mệt cũng sẽ lén lút chạy đến chỗ Giang Minh Vũ, Giang Minh Vũ sẽ gì, mặc cho chơi, đó ngày thứ hai sẽ đưa về trường.
Cho nên, quan hệ của hai cũng tệ.
Thấy Giang Yến nghẹn ngào mãi nên lời, Thẩm Lam chỉ đành giải thích đầu đuôi câu chuyện.
Giang Minh Vũ từ lúc Giang Yến xuất hiện ngừng, lúc khỏi cổng lớn biệt thự nhà họ Giang, khuôn mặt lem luốc hình thù gì.
“Không , như …” Giang Triệu Viễn lắc đầu, nước mắt rơi xuống như những hạt trân châu đứt dây.
Giải thích tại lúc đầu bỏ nhà , tại chậm chạp liên lạc với nhà, và thế nào kẻ hãm hại.
Hóa là Triệu Lãng?
“Sao cô vẫn ?”
Nếu vệ sĩ quan hệ giữa cô và Thẩm Lam , còn tưởng cô ở bên trong ấm ức gì.
“Nè, cho .”
Thẩm Lam đôi mày chìm trong ánh đèn đường mờ ảo của , cũng , giơ tay lên, trong lòng bàn tay thêm một túi thơm.
Mấy trò chuyện một lúc, đó mới lượt rời .
Ôn Kiều Kiều lưng về phía dậy, giọng cũng chút khàn.
Nếu khi kết hôn cũng sẽ ở cùng .
Thẩm Lam lấy khăn tay lau nước mắt cho cô, “Chửi thì c.h.ử.i, nhưng tin tức chú tư của các về, nhất là đừng tiết lộ, sợ…”
Lúc đó chuyện còn lên hot search, cô cũng quan tâm một chút.