Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 640: Tổ Hợp Quạt Gió Thêm Củi

Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:27:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Lê càng nghẹn họng hơn.

 

Tám mươi vạn?

 

Vậy chẳng cô ít nhất bỏ một trăm năm mươi vạn mới khả năng thu hút Hạ Bình Chương ?

 

Xem cô vẫn nỗ lực thêm chút nữa mới .

 

Triệu Lãng thu hết động tác gật đầu nhè nhẹ của Giang Lê đáy mắt, lập tức vui như nở hoa.

 

Xem bản báo khống tiền lương lên một chút là một quyết định chính xác, cô quả nhiên hài lòng với thực lực của !

 

Nghĩ đến đây, Triệu Lãng tiếp tục trầm ngâm : " tám mươi vạn cũng chỉ là lương cứng, Hạ trợ lý mỗi quý còn tiền thưởng, ở công ty gia đình cũng cổ tức, cho nên mức lương một năm tính sẽ ít hơn một giám đốc cấp cao của doanh nghiệp ."

 

Giang Lê: "..."

 

Quả nhiên cô vẫn quá nghèo .

 

Ý định dùng tiền mua chuộc Hạ Bình Chương vẫn là thôi !

 

“? Cái gì? Tám mươi vạn vẫn chỉ là lương cứng?!”

 

“Đủ , đủ , Thái t.ử gia ngài cần đến kích thích những nô tỳ chúng nữa .”

 

“Nhắc nhở một câu, chúng ngay cả nô tỳ cũng tính là , giúp việc nhà bọn họ ước chừng cũng mấy vạn một tháng.”

 

“Quá đau lòng , thế giới nhiều thêm một giàu là thì sẽ c.h.ế.t ?!”

 

“Cố thiếu, ngài thật sự cân nhắc ? cần tôn nghiêm tôn nghiêm, cần cốt khí cốt khí, thích hợp nhất để ngài bình thường lấy trút giận đấy nha~”

 

Lập tức, khán giả trong phòng livestream thi giới thiệu về năng lực giới hạn của bản .

 

“Một tháng cho năm vạn, ngài một ngày tát mười cái cũng .”

 

“Cái gì? Mười cái? thể chịu đòn hai mươi cái!”

 

“Thái t.ử gia, thể l.i.ế.m sạch sàn nhà nhà ngài!”

 

“Thái t.ử gia, thể l.i.ế.m bồn cầu nhà ngài——[Cảnh báo, dùng vì phát ngôn phù hợp khóa tài khoản 24 giờ!]”

 

Triệu Lãng đắc ý bao lâu nhận sự bất thường của sự việc.

 

Bởi vì tiếp theo đó bộ chủ đề của Giang Lê gần như đều xoay quanh Hạ Bình Chương!

 

"Công việc bình thường của Hạ trợ lý khó ?"

 

"Quê của Hạ trợ lý ở , các thế nào thuê ?"

 

"Hạ trợ lý bình thường sở thích gì ?"

 

"Hạ trợ lý——"

 

Kết hợp với những quan sát đó của , Triệu Lãng nheo mắt , "Giang Lê, cô quan tâm đến Hạ Bình Chương như gì?"

 

Giang Lê thần sắc rùng , khuôn mặt đột nhiên nghiêm túc của Triệu Lãng, cô nhận ý đồ của thể quá rõ ràng , bèn vội vàng mặt cảm xúc : "Không gì, chỉ là tùy tiện hỏi chút thôi."

 

Triệu Lãng truy hỏi thêm nữa, nhưng tâm lý cảnh giác cũng giảm xuống.

 

Nếu tuổi của Hạ Bình Chương đều thể bố của hai bọn họ, ước chừng thật sự sẽ coi là tình địch mất!

 

Không đúng.

 

Lỡ như Giang Lê cứ thích lớn tuổi thì ?!

 

Không , ít để Hạ Bình Chương xuất hiện mặt cô , đỡ để cô tiếp tục sinh suy nghĩ đắn gì!

 

Nghĩ đến đây, Triệu Lãng nheo mắt flycam đỉnh đầu một cái.

 

Vừa vặn chạm mắt với qua màn hình Hạ Bình Chương: "..."

 

Anh sai chuyện gì ?...

 

Hai hơn một tiếng đồng hồ, dần dần tiến sâu trong rừng núi.

 

Đường ngày càng khó khăn, thậm chí đến cuối cùng cần mượn ngoại lực mới thể tiếp tục leo lên.

 

may mắn là Triệu Lãng đắc lực, luôn phía dọn dẹp chướng ngại vật cho Giang Lê, cô theo phía ngược cũng bớt lo.

 

Cho đến khi hai đến một nơi bốn bề đều là bụi rậm, bên là đá lởm chởm, Giang Lê dừng .

 

"Chắc là ở đây ."

 

Triệu Lãng quanh môi trường hiểm trở xung quanh một lượt, chút thể tin nổi, "Quý Ngạn Bạch trốn ở đây?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-640-to-hop-quat-gio-them-cui.html.]

Giang Lê gật đầu.

 

Bình luận cũng cảm thấy khó tin.

 

“Cái nơi thể giấu ?”

 

“Mẹ ơi, thế thì tìm kiểu gì, nếu bọn họ loại Quý Ngạn Bạch, thì cũng khó lấy top 1 nhỉ?”

 

“Đừng xem nữa, đến cuối cùng chắc chắn vẫn là Quý đội thắng, dù cũng là vua rừng rậm bẩm sinh mà.”

 

" quẻ pháp đó của chỉ thể tính đại khái trốn ở đây, vị trí cụ thể khó tính nữa."

 

Triệu Lãng trèo lên một tảng đá ngầm, quan sát xung quanh một phen, đó nhảy xuống lắc đầu.

 

"Hơi khó khăn."

 

Ở đây những bụi rậm thấp bé và những cây bạch dương chọc trời đan xen dọc ngang, mặt đất còn đầy đá ngầm và đầm lầy, quá dễ đ.á.n.h lừa khác.

 

Bảo cái tên Quý Ngạn Bạch đó là dân chuyên nghiệp, tìm một nơi như thế để trốn.

 

Nếu lục soát kỹ càng, căn bản thể tìm thấy .

 

nếu triển khai lục soát kiểu trải t.h.ả.m, trong một hai ngày cũng khó phát hiện điều gì.

 

Thời gian của bọn họ còn nhiều nữa.

 

Giang Lê im lặng một lát, đó ngẩng đầu lên.

 

" một cách tìm , nhưng khá mạo hiểm, ?"...

 

Quý Ngạn Bạch từ sớm thấy giọng của Giang Lê và Triệu Lãng.

 

Anh vốn dĩ tưởng rằng nơi thể phát hiện , trốn ở đây cũng là kế quyền nghi của , đợi đến khi màn đêm buông xuống, sẽ lặng lẽ lẻn đến bên hồ tìm cách loại đám đội Q .

 

ngờ buổi sáng trôi qua, bọn họ tìm đến đây!

 

giọng , đối phương lẽ cũng cụ thể trốn ở .

 

Anh chỉ cần sấm đ.á.n.h động ở yên tại chỗ là .

 

đây cũng từng kinh nghiệm thực chiến tương tự, cũng ăn bánh quy lương khô từ , uống nước , ngụy trang nhúc nhích ở đây ba ngày cũng sẽ bất kỳ nguy hiểm tính mạng nào.

 

Điều am hiểu nhất là xông pha chiến đấu, mà là từ từ từ từ tiêu hao kẻ địch cho đến c.h.ế.t.

 

Lại qua một lúc, xung quanh còn tiếng của hai nữa.

 

Quý Ngạn Bạch vẫn nhúc nhích, tiếp tục chờ đợi.

 

Lại qua một lúc, một trận tiếng lách cách vang lên, ban đầu, đây là động tĩnh gì, nhưng cho đến khi ch.óp mũi ngửi thấy một mùi khét, Quý Ngạn Bạch lúc mới đột ngột co rụt đồng t.ử.

 

Hai châm lửa ở đây?!

 

Flycam bay lượn giữa trung, truyền hình ảnh bên theo thời gian thực lên mạng.

 

Khiến tất cả xem đều kinh hồn bạt vía.

 

Chỉ thấy Giang Lê một tảng đá lớn, tay cầm một ngọn đuốc, chỉ trỏ những bụi rậm và bãi đất trống bên .

 

Và những nơi cô chỉ qua đều Triệu Lãng đổ xăng lên.

 

Thế lửa mượn sức gió chẳng mấy chốc lớn đến mức sắp nuốt chửng bộ khu vực.

 

Khán giả trong phòng livestream ngớ .

 

“? điên bọn họ điên ?!”

 

“Vãi chưởng, cần đến mức chứ?”

 

“Hahahahahaha hai , đúng là một tổ hợp quạt gió thêm củi, trâu bò thật.”

 

“Không chứ, chị Lê cô thật sự dám nha, Cố Duật thật sự dám nha!”

 

Trong phòng đạo diễn, phó đạo diễn ngọn lửa hừng hực màn hình, trái tim sắp nhảy lên tận cổ họng, rõ ràng ngọn lửa cách ông xa, nhưng ông giống như đang ở trong đó, cả dày vò đến mức toát mồ hôi hột.

 

"Không chứ, đạo diễn..." Ông lau mồ hôi về phía Hạ Bình Chương, "Chúng thật sự quản ?"

 

Hạ Bình Chương vô cùng bình tĩnh nhấp một ngụm cà phê, "Quản? Tại quản? Dù cả hòn đảo đều là của ngài , cho dù cháy rụi tổn thất cũng thuộc về chúng ."

 

Phó đạo diễn: "..."

 

Mạch não của giàu ông thật sự hiểu nổi.

 

Hòn đảo lớn như đốt là đốt!

 

 

Loading...