Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 613: Một Con Cá Voi Ngã Xuống, Vạn Vật Sinh Sôi
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:25:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe lời của Hà Văn, Thẩm Lam kích động đến mức suýt nữa thì phun cả cà phê ngoài, đó vội vàng kéo Hà Văn đến ghế sofa bên cạnh.
“Các gây chuyện lớn như ? tin tức bên đó giấu kín lắm, em ?”
Hà Văn chút đắc ý : “Ban đầu em cũng chỉ chút động tĩnh trong nhóm fan của họ thôi. Chị, chị còn nhớ , đây để chương trình ‘Sơn Biến’, chúng chạy đến mấy nơi để khảo sát chọn địa điểm, cuối cùng mới chọn thôn Xích Hà?”
“ .” Thẩm Lam mang vẻ mặt hồi tưởng, “Khoảng thời gian đó, ai trong công ty chúng mà ngày ngày chạy ngoài đường, giao tiếp với , mời ăn cơm.”
may mắn là, tất cả qua , bây giờ quy mô của họ ngày càng dáng.
Hà Văn: “Họ đến chính là thôn Từ Gia trong phương án dự phòng của chúng ! Lúc mùa đầu tiên chúng thảo luận về nơi ? Chuyên gia chị mời đến cũng đ.á.n.h giá là nguy cơ lở đất, nên vẫn quyết định, kết quả là họ vì tiết kiệm công sức và để chương trình nhanh ch.óng lên sóng, trực tiếp lấy phương án của chúng dùng, cũng xui xẻo, mới bắt đầu gặp .”
Thẩm Lam một mặt chút kinh ngạc, một mặt cảm khái.
Dường như, cô nhớ lời Giang Lê với , bảo cô cứ yên tâm giao chương trình , đừng lưu luyến nữa, vì khí vận của chương trình hết .
Trước đây cô hiểu, bây giờ cảm thấy rùng .
Nếu nhượng bản quyền của chương trình , bây giờ gặp chuyện chính là họ !
Bất lực chồng đưa , Tôn Á Hà trực tiếp bệt xuống đất lớn.
Bên ngoài biệt thự là phóng viên, chúng đến cửa cũng dám , hôm nay cạn kiệt lương thực đến mức uống cháo .
Sau khi cúp điện thoại, Tôn Á Hà lạnh một tiếng, tiện tay ném cả điện thoại và thẻ SIM xô đá mặt.
“Bọn họ đều là tư bản hàng đầu , thể đắc tội với ai chứ? Chẳng qua là tự quá tự cao, khí vận đến hồi kết.”
Trước mặt là cảnh đêm của Kinh thành.
Bảy mươi năm .
“Thiếu Bách là con trai của ông, Thiếu Cảnh là con trai của ông ?!”
“Không vội.” Đôi mắt Thẩm Nhược Băng trầm xuống, “Người em trai yêu của vẫn về, dựng lên một vở kịch lớn như , thể xem phản ứng của nhân vật chính chứ?”
Nghe , Tôn Á Hà cũng đầy một bụng lửa giận, “Vậy là đến bây giờ ông vẫn quên phụ nữ đó ?! Tôn Á Hòa, đừng quên ai giúp ông đến ngày hôm nay, nhà họ Thẩm của , ông bây giờ chẳng là gì cả, mà còn nghĩ đến phụ nữ nhà quê đó! Bà c.h.ế.t sớm ! Nếu nể tình vợ chồng với ông, ngay cả con trai của bà cũng giữ đây! đối với ông nhân nghĩa tận cùng !”
Khi nhà tư bản lớn như nhà họ Thương sụp đổ, cũng là lúc để những ở như chúng ăn thịt!
Hà Văn Hòa cũng mặt mày ủ rũ, mấy ngày nay nghĩ hết cách, gọi hết cuộc điện thoại, nhưng những đó đều tránh như tránh tà, căn bản dám tay giúp đỡ, đến cuối cùng ngay cả điện thoại cũng gọi nữa.
Vậy bây giờ cũng coi như là tự tự chịu ?
Thương Thiếu Bách ở nhà xem tin tức, một nữa ngất , khi tỉnh cả như rút cạn tinh khí, già mười tuổi.
“Các bạn ơi, đừng tìm Thần An nữa, cổ đông lớn nhất của Thần An là nhà họ Thương, tìm nhà họ Thương .”
Nói đến đây, Hà Văn Hòa quả thực cũng tiện thêm gì nữa.
Những năm nay luôn đề phòng con trai cả , chuyện công ty ít khi giao cho nó xử lý.
Những gì Tôn Á Hòa nợ và , bây giờ cuối cùng cũng thể đòi từng chút một.
Thấy Tôn Á Hòa cúp điện thoại, Thương Thiếu Bách vội vàng dậy hỏi: “Thế nào ? Ông gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-613-mot-con-ca-voi-nga-xuong-van-vat-sinh-soi.html.]
mong chờ.
Không đến khi lão già đó xuống suối vàng, gặp , liệu một chút cảm giác tội nào ?
“Quá đáng , tức đến run cả , Thần An cho một lời giải thích!”
Thương Thiếu Bách lắc đầu, “Trên đảo của họ thiết gì cả, đoàn phim thể giúp chúng kết nối, nhưng đó là vi phạm hợp đồng, yêu cầu chúng bồi thường tiền vi phạm, bây giờ chúng lấy tiền nữa?”
Tối hôm đó, bộ phận tin tức của Giải trí Tinh Mai thức trắng một đêm, mười giờ, tung tin tức lớn lên Weibo, ngay lập tức gây chấn động.
Sau khi mở cửa, là mấy cảnh sát mặc thường phục.
“Chấn Hòa, bây giờ chúng đây?”
Ngọn lửa giận mà Hà Văn Hòa cố nén cuối cùng cũng bùng phát, “Còn là đứa con trai ngoan mà ông nuôi dạy ! Toàn gây chuyện cho , nếu nó chỉ dỗ dành cô minh tinh vui vẻ, đến mức gây nhiều chuyện như ? Cuối cùng còn bằng một nửa trai nó! Lúc đầu nên lời ông, giao bộ công ty cho nó!”
Điện thoại gọi đến ba , đầu dây bên mới vang lên giọng phần bất lực của Tôn Á Hà.
Hai cãi một trận lớn, cho đến khi tiếng gõ cửa vang lên, mới dừng .
Một con cá voi ngã xuống, vạn vật sinh sôi.
Tôn Á Hòa túm lấy một nắm tóc, mặt mày hốc hác.
“? Không chứ, xảy chuyện lớn như mà Thần An cho một lời giải thích ?”
“Cựu ảnh hậu họ Chu thương nặng như ? Công ty ? Lại còn giấu tin tức!”
“ liên lạc với Thiếu Bách xem nó cách gì ?”
Hai vợ chồng trực tiếp ngây .
Thôn Từ Gia vốn hài lòng với những việc của đoàn phim, lúc Thẩm Lam đề nghị giúp đỡ họ, thế là trưởng thôn hai lời đồng ý, thậm chí còn chủ động nhận phỏng vấn.
“Vậy bây giờ ông nhớ những chuyện bẩn thỉu với Thiếu Bách đây ? Uổng công ông bây giờ còn nghĩ đến việc để về cứu ông!”
“Thương Thiếu Cảnh ? Vẫn liên lạc ?”
Thương Chấn nhanh phản ứng , kéo tay Tôn Á, “Bên các vẫn còn cách liên lạc với trưởng thôn đây ? Nhanh, tìm họ liên lạc , tốn bao nhiêu tiền cũng , nếu Thần An những tin tức lộ ngoài, chúng cứ để họ như ý, cơ hội như thể tận dụng chứ?”
Con bé Giang Lê đó cũng quá thần !
“Bố... con cũng hết đường , bây giờ con đang trốn trong chung cư ngoài , chuyện chương trình và tàu hàng đều do em trai quản lý, con tiếp xúc với của nó, cũng lấy thứ gì, con thật sự... bây giờ trong WeChat của con còn một vạn tệ, bố lấy mà dùng tạm.”
Trợ lý gõ cửa bước , rót thêm chút rượu mới ly của : “Thương tổng, bên nước ngoài sắp xếp thỏa , khi nào chúng khởi hành ạ?”
“Nói nhỏ một câu ngoài lề, nhà họ Thương gần đây lộ nhiều tin tức tiêu cực như , đắc tội với ai ?”
Tại chuyện thành thế !
Nhìn thấy Hà Văn Hòa bên trong, dẫn đầu trực tiếp giơ giấy chứng nhận lên, “Chúng là của Cục Công thương, hiện nhận tố cáo rằng sổ sách công ty của các rõ ràng, nghi ngờ trốn thuế, mời cùng chúng một chuyến.”
Tôn Á Hà mặc một chiếc áo choàng ngủ màu xám trắng, lắc ly rượu sâm panh, hứng thú ánh đèn của tòa nhà Thương thị ở phía xa dần dần tắt ngấm.