Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 604: Bí Mật Của Tịch Dương, Nỗi Lòng Của Kẻ Đào Vong

Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:25:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

vẫn phát hiện.

 

May mà đối phương nhận , chỉ mở to đôi mắt tròn xoe căng thẳng sợ hãi, hỏi một câu “Chú ơi chú ở đây”.

 

Giang Minh Vũ quá căng thẳng, lắp ba lắp bắp nhà.

 

Kết quả, Giang Thời Tự lập tức lộ vẻ thương hại, lấy đôi giày trong túi tặng cho .

 

Gò má bé đỏ ửng, đáng yêu.

 

“Chú ơi, đôi giày là cháu dùng tiền kiếm để mua, vốn định tặng cho chú của cháu, nhưng cháu cảm thấy chú cần nó hơn, nên tặng cho chú ạ.”

 

Lúc đó Giang Minh Vũ suýt nữa cay mũi bật .

 

thì đứa trẻ cũng quá khác so với đây.

 

Trong thời gian ở đây, trưởng thành nhiều, thậm chí còn dám lên cả tivi.

 

Nghĩ đến đây, Giang Minh Vũ càng dũng khí để về nhà.

 

Người ở đầu dây bên rõ ràng vẫn quen với lời lẽ của phụ nữ, khi thận trọng vài câu liền bảo: “... Dù chơi bời thế nào, nhớ dọn dẹp sạch sẽ cho , chuyện tuyển tú cũng lơ là, tốn bao nhiêu tâm huyết để đào tạo , trong lòng tự , là lá bài tẩy cuối cùng của , đừng gây thêm chuyện cho !”

 

Anh là một kẻ nhát gan đáng thương.

 

Tình hình của An Tịnh giới thiệu nhắc tới, quả thực bi t.h.ả.m, trường nghệ thuật cô theo học mỗi năm học phí lên đến hơn mười mấy vạn, nên cô mới nhiều công việc bán thời gian như .

 

Nói đàn ông sững , đó giọng điệu đột nhiên lạnh , “Tịch Dương, ngoài chơi bời lêu lổng ? Trước đây rõ với ? Mau cắt đứt với mấy con đàn bà , đừng rước thêm phiền phức cho .”

 

Trong căn hộ tầng cao với cửa sổ sát đất tối om, chỉ chút ánh trăng le lói xuyên qua khe rèm cửa.

 

Giang Minh Vũ hồn, về phía An Tịnh đang tự giễu.

 

Tịch Dương châm một điếu t.h.u.ố.c hút, giữa hai hàng lông mày hiện lên vẻ hung tợn, “Chị Tình, đợi em mắt chính thức , còn sợ thiếu tiền của công ty ? Yên tâm , của em kín miệng, bọn họ sẽ nhiều lời , em mà xả stress một chút là sắp nổ tung , em đến chút niềm vui cũng ?”

 

Sau bữa tối, Giang Thời Tự nghiêm túc chúc ngủ ngon từng trở về phòng.

 

Thời Quang, tên thật là Thẩm Quang, 17 tuổi, học sinh cấp ba, bố đều là công nhân viên chức, sống trong tầng hầm, vì để gánh vác gia đình nên mới bắt đầu livestream, đó mới đề cử tham gia Thanh Xuân Thực Tập Sinh.

 

Trong điện thoại vang lên một giọng nữ, “Có chuyện gì ? Gọi cho bao nhiêu cuộc cũng máy?”

 

Tịch Dương lạnh một tiếng.

 

Nhìn gương mặt quen thuộc đó, cả Giang Thời Tự đều thả lỏng.

 

Anh sợ rằng trạng thái mà họ đang duy trì sẽ phá vỡ bởi một vô dụng như .

 

“Chú , chú may mắn hơn nhiều , ít nhất còn gia đình, như cháu, đến bố là ai cũng , từ lúc chỉ một , gánh lưng một đống nợ nần mà đại học, mỗi ngày còn lo lắng về học phí.”

 

bây giờ thì , gì, mỗi ngày đều bao bọc bởi tình yêu và sự ấm áp, đủ đầy mãn nguyện.

 

Là Giang Lê cho dũng khí để yêu thương trở .

 

Nghĩ , Tịch Dương bấm một dãy .

 

Gương mặt phụ nữ thoáng qua một tia kinh hãi, ngờ rằng trai trông hiền lành nho nhã tivi mà ngoài đời bộ mặt như .

 

“Thời Quang…”

 

Căn phòng vẫn luôn khóa, cho dì giúp việc dọn dẹp, khí thoang thoảng mùi bụi bặm, nhưng khiến cảm thấy vô cùng an tâm.

 

Người phụ nữ lạnh một tiếng, “Vậy ? Thế độ hot của thực tập sinh cá nhân Thời Quang ngay cả công ty cũng vượt qua ? Lần PK bài hát chủ đề cũng là chào hỏi bốn vị giám khảo, hết lời mới đưa lên vị trí thứ nhất, công diễn thứ hai sắp tới nếu cố gắng nữa, cũng cần tiếp tục lãng phí tài nguyên !”

 

Cùng lúc đó, ở một nơi khác của Kinh thành.

 

Tịch Dương mở email đó , thông tin bên rõ ràng rành mạch.

 

“Yên tâm, đây tra cho , thằng nhóc bối cảnh gì , ông đây tìm mãi mới tư liệu, gửi cho đấy.”

 

Khi đèn bật lên, những bức ảnh dán đầy tường cũng hiện mắt .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-604-bi-mat-cua-tich-duong-noi-long-cua-ke-dao-vong.html.]

Tịch Dương:?

 

Hừ, bây giờ đang nghỉ, thời gian , xem xem rốt cuộc là nhân vật tầm cỡ nào!

 

“Joy cho cô quy tắc ? Muốn lên giường của thì ngoan ngoãn lời, bảo cô bò thì cô bò, bảo cô cút thì cô cút, đừng chọc lúc ông đây đang bực , mau cút , tìm bảo vệ lấy đồ của cô , nếu ông đây sẽ khiến cô hối hận!”

 

Sau đó, chiếc điện thoại vứt sàn rung lên.

 

Liếc tên gọi đến, bực bội đẩy phụ nữ một mảnh vải che bên cạnh .

 

Người phụ nữ nũng nịu bất mãn, “Anh , cũng thô lỗ quá , lâu như gặp , thể ân ái dịu dàng với một chút ?”

 

Tịch Dương bực bội chậc một tiếng ném điện thoại xuống đất.

 

An Tịnh đỏ hoe mắt, “Chú , chú thật là , phụ nữ coi trọng chú là cô phúc.”

 

“Biết .”

 

“Trong thẻ năm mươi vạn, mật khẩu là xxxxxx, cô cứ cầm lấy dùng .”

 

“Cái gì mà Thời Quang ?”

 

“Chị gái, em sẽ sống thật và nỗ lực, bao nhiêu ánh sáng sẽ tỏa bấy nhiêu ấm, em tuyệt đối, tuyệt đối sẽ để chị thất vọng.”

 

Anh dũng khí để đối mặt với họ.

 

Tịch Dương lúc mới điện thoại, day day thái dương đang đau nhức, bực bội : “Chuyện gì?”

 

Một bối cảnh thì xử lý quá dễ .

 

“Này, mau cút .”

 

Đi đến bên bàn, bật chiếc máy nhạc cầm tay lên, mở một bản nhạc quen thuộc, cả chìm chiếc giường.

 

 

Không lâu , điện thoại kết nối, bên trong truyền đến giọng của một đàn ông trẻ tuổi.

 

“Không .” Giang Minh Vũ , “Cháu trai lớn và cháu gái lớn của cũng trạc tuổi cô, lúc nghĩ đến chúng nó, yên tâm , nhiều tiền lắm, thiếu chút , cô cứ cầm lấy , kiếm tiền trả cũng .”

 

Thấy Giang Minh Vũ sofa thất thần ngẩn ngơ, ánh mắt An Tịnh lóe lên, đó thở dài một .

 

Nhìn lên trần nhà trống rỗng, tâm trạng lúc khác so với mấy tháng .

 

Nói xong, phụ nữ liền cúp máy.

 

“Yo, Dương, nhanh thế bắt đầu ? Sao nào? Con bé tìm cho ?”

 

Thế là phụ nữ dám nhiều, nhanh ch.óng mặc quần áo rời .

 

Suy nghĩ một lúc, Giang Minh Vũ lấy một chiếc thẻ ngân hàng từ trong ngăn kéo.

 

Tịch Dương vê tắt đầu t.h.u.ố.c, “Đừng nhảm nữa, giúp tra một .”

 

mà cô cũng nên nghĩ đến từ sớm, dù thì những kẻ chơi bời như mấy ai là .

 

Để nghĩ xem nên xử lý thế nào mới đây?

 

.”

 

Lúc đó, mờ mịt, hỗn loạn, giống như một hố đen vô tận, nuốt chửng thứ nhiệt độ xung quanh, lạnh lẽo và c.h.ế.t ch.óc.

 

Người phụ nữ nào?

 

Trong phòng, khói t.h.u.ố.c lượn lờ, Tịch Dương còn lớp trang điểm che đậy, hốc mắt trũng sâu, sắc mặt tiều tụy chằm chằm mẩu t.h.u.ố.c lá đang dần tàn trong tay.

 

An Tịnh kinh ngạc há to miệng, “Như ạ? Sao cháu thể dùng tiền của chú ?”

 

Tịch Dương lạnh một tiếng, một tay kẹp c.h.ặ.t cằm cô .

 

 

Loading...