Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 603: Món Quà Bất Ngờ Và Người Chú Ăn Mày
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:25:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thuyền nhà lật, nhưng chắc chỉ hai chiếc thôi.”
Giang Triệu Viễn vui vẻ .
Người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái, tinh thần vốn ủ rũ của ông lập tức phấn chấn hẳn lên.
Ông vốn tin lời của con bé Giang Lê .
ăn sợ nhất là một lời thành sấm.
Để xảy sự cố, ông cho phần lớn tàu hàng đổi hải trình, chỉ để hai chiếc theo tuyến đường cũ, hơn nữa hai chiếc đó còn chở hàng hóa quan trọng, dù xảy chuyện cũng ảnh hưởng gì lớn.
Thương thị đến tranh giành, ông cũng giành, trực tiếp nhường một nửa nguồn hàng ngoài.
Không ngờ thật sự xảy chuyện.
Lần thì , chỉ Thương thị vốn luôn nhắm nhà họ gặp nạn, bây giờ hàng hóa tay họ cũng còn, những công ty đó chỉ thể sang cầu cứu họ, đến lúc đó hàng của họ chắc chắn sẽ cung đủ cầu.
“Bố, bố .” Giang Minh Xuyên run tay , “Từ hôm qua, cổ phiếu của chúng liên tục tăng, bây giờ tăng gấp năm so với , các công ty ở nước X gọi điện đến sắp cháy máy, chỉ đích danh chúng vận chuyển hàng cho họ, lô hàng mà Thương thị mất, trong kho của chúng cũng còn một đống, bây giờ giá tăng gấp đôi … Lần nhà chúng lật !”
“Chú ba, vốn dĩ cháu cũng mua quà cho chú…”
Giang Triệu Viễn ngạc nhiên đặt chén xuống, “Ồ, tiểu Thời Tự còn mua quà cho .”
Ông đang mừng thầm, ánh mắt của Giang Triệu Viễn quét qua, khi rõ dáng vẻ của ông, liền trợn tròn mắt.
Thẩm Lam tức giận vỗ một cái đầu Giang Triệu Viễn, “Lần con chuyện thể rõ ràng một , hại với chị dâu con sợ hết hồn.”
Nhìn cảnh tượng vui vẻ hòa thuận , Giang Minh Xuyên cảm thấy vô cùng an ủi, với Tưởng Nghiệp: “Ông với dì, mua thêm nhiều đồ ăn, trưa nay một bữa lớn, khao thưởng .”
“Vâng, ạ.”
Vốn dĩ họ công ty vận tải biển, kết quả để chia một phần lợi nhuận, họ cố gắng tạo một công ty, khắp nơi chèn ép chúng .
chị cả cũng thích tiền.
“ .” Lâm Mạn Như vỗ n.g.ự.c , “Cứ tưởng nhà chúng sắp phá sản .”
Cứ họ từ xa như cũng .
tháng đầu tiên nước ngoài, ông bắt đầu nhớ nhà.
Những năm qua nhà họ Thương gây khó dễ cho chúng ít.
“ .” Giang Minh Xuyên uống cạn nước trong ly, “ cũng ngờ chúng may mắn đến , nên mới chạy về báo tin cho ngay lập tức.”
Thẩm Lam và Lâm Mạn Như đều ngây .
Nghĩ đến đây, An Tịnh khỏi chút rùng , nhưng nhanh đổi sắc mặt chuyển chủ đề: “Đại thúc, đây chú nhà chú cũng là Kinh thành ? Sao lâu như thấy chú liên lạc với họ?”
…
Giang Thời Tự hổ cúi đầu, đó như nhớ điều gì, áy náy Giang Triệu Viễn.
Lúc khi lên mạng, thấy một vài tin đồn, rằng chị cả đây thích thiếu gia nhà họ Thương là Thương Thiếu Cảnh.
Mặc dù lúc đó ông nội lạnh lùng con trai , còn thất vọng đuổi ông .
những lời lẽ lạnh lùng mà Mạnh Xuyên gửi cho nhà ông thì ông thể cứu vãn .
Ông nhớ gặp đứa trẻ là khi nào.
Bây giờ thì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-603-mon-qua-bat-ngo-va-nguoi-chu-an-may.html.]
“Vậy những năm ở nước ngoài chú nghĩ đến việc liên lạc với họ ?”
Trước khi nhảy bungee, ông từng nghĩ đến việc kết liễu đời .
cũng là khi Mạnh Xuyên, cùng ông nước ngoài và ý định hãm hại ông bắt, ông mới , thì trong suốt hai năm đó, luôn cản trở ông liên lạc với nhà.
“ , nhưng, nhưng mà…” Cậu nắm c.h.ặ.t quần áo, ngại ngùng , “ lúc cháu về, ở cổng khu dân cư thấy một chú ăn mày giày , nên đưa giày cho chú , nhưng mà chú ba yên tâm, quà cháu nhất định sẽ bù cho chú .”
Nếu nhà họ Thương phá sản, thì chị cả chắc chắn sẽ thích Thương Thiếu Cảnh nữa.
Ông sợ thấy sự thất vọng trong mắt họ.
“Đương nhiên !”
Trong mắt họ, nhất định là một con, chồng và cha cực kỳ tồi tệ.
Lại một nữa thấy tên của đứa cháu trai vốn nên từ miệng nhà, Giang Triệu Viễn ngạc nhiên.
Ông hoảng hốt bỏ chạy, giày cũng văng , cả cũng ngã sõng soài bụi cỏ.
Ông , lâu liên lạc với họ, nên đối mặt với họ bằng bộ mặt nào.
Số điện thoại lưu trong điện thoại đều lén đổi, sim điện thoại của cũng tráo đổi, những lá thư gửi cũng đều xé nát.
“Vậy, .” Giang Minh Vũ chằm chằm đôi giày , “Nó đối với ý, ý nghĩa quan trọng.”
Thật .
“Còn chuyện như ?”
Đến mức ông còn buồn bã lâu vì nhà hồi âm cho , thậm chí lúc còn nản lòng thoái chí.
Đôi giày thể cũng là do ông trộm .
Thẩm Lam lạnh lùng hừ một tiếng, “Người đáng phá sản là nhà họ Thương.”
Giang Minh Vũ dừng , chút ảm đạm : “Trước đây cãi với gia đình, mới chạy nước ngoài.”
Giống như hôm nay, ông Thẩm Lam về nhà, vốn chỉ từ xa xem tình hình gần đây của cô thế nào, nhưng ngờ gặp Giang Thời Tự.
“, nhưng mà…”
Trong mấy ngày ở Úc cũng là những ngày tăm tối nhất trong cuộc đời ông.
Nếu nhà họ Thương phá sản… Giang Thời Tự ở bên cạnh nhỏ giọng lẩm bẩm mấy chữ .
Nhớ lúc đó, gầy gò ốm yếu, như thể một cơn gió thổi qua cũng thể cuốn .
cuộc gọi với Giang Lê cứu vãn tất cả, cũng cứu vãn cả .
“Đây, đây là tiểu Thời Tự ? Lâu lắm gặp, đổi lớn quá.”
An Tịnh Giang Minh Vũ đang ghế sofa ôm giày ngắm nghía nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng nhịn : “Đại thúc, chú ôm đôi giày đó nửa tiếng , vẫn vứt ? Dù chú cũng .”
bây giờ , khác gì một học sinh trung học tràn đầy sức sống bình thường, cùng lắm là chút rụt rè.
Tóc dài che mặt, cả u ám, chút sức sống nào, cũng dám khác, huống chi là chuyện với .
Gậy ông đập lưng ông .
Ông An Tịnh lẽ cũng thể đoán một hai từ phản ứng của ông mấy ngày nay, lẽ nơi bạch nguyệt quang của vị đại thúc giàu ở, nên ông mới cách ba bữa ngoài dạo, tiện thể quan sát khác một chút.
Cũng tại ông nửa năm nay ngày nào cũng vùi đầu công ty, lơ là nhà, công ty gặp may mắn lớn như , ông cũng thể thở phào nhẹ nhõm, ông xem xem tên tiểu ma vương đây giờ biến thành bộ dạng gì .