Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 575: Cảm Giác Lần Đầu Tiên Đe Dọa Người Khác Cũng Thật Kỳ Diệu
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:25:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thật sự lấy chút nào nữa ?”
Trưởng phòng tài vụ trầm ngâm một lúc, cuối cùng giơ năm ngón tay lên: “Nhiều nhất là năm mươi vạn, đó là trong trường hợp chúng thắt lưng buộc bụng .”
Sau khi tan họp, Thẩm Lam vẫn chau mày ủ dột.
Cô từng nghĩ đến việc lấy tiền túi đầu tư.
phần lớn gia tài của cô đều đổ công ty , dạo vì để thắng cược, cô đập ít.
Bên phía gia đình... dạo ngành hàng hải gặp chút trục trặc, lúc càng khó mở miệng.
Chỗ chị dâu, dạo chị vì huy động vốn lên sàn chứng khoán mà thu đủ chi, đem cả của hồi môn đắp , càng tiền dư để cho cô vay.
Trở văn phòng, Thẩm Lam bắt đầu lướt danh bạ liên lạc, tính xem thể vay mượn thêm từ ông chủ nào .
Hà Văn gõ cửa bước , đặt một xấp tài liệu lên bàn việc.
“Chị, đây là biên bản cuộc họp nãy, chị xem qua .”
Mặc dù , đối phương vẫn xin cũng hòa giải, cô cũng đang bận việc khác nên quản nữa, trực tiếp kéo đen là xong chuyện.
Giọng điệu của cô ít nhiều chút hụt hẫng.
“Đánh rắm, mày thì cái đếch gì, mày thấy cái huy hiệu cài n.g.ự.c tên vệ sĩ dẫn đầu ? Mẹ kiếp đó là con dấu của Tập đoàn Cố thị, khác cho kẹo cũng dám giả. Người đàn ông đó chắc chắn là của Cố gia, nó chúng đắc tội nổi !”
“Thẩm tổng , thật sự ý gì khác, hôm nay gọi điện tới chỉ là xin cô. Chuyện đây là đúng, đại nhân cô đại lượng, tha thứ cho . Ồ đúng , cái vị trí quảng cáo mà công ty cô đấu thầu đó, cũng cần nữa, các lấy , cô nhất định tha thứ cho đấy.”
Người đàn ông lạnh lùng thốt một chữ, vệ sĩ đang khống chế ông liền buông tay xuống.
Triệu tổng luống cuống tay chân cúp điện thoại, đó lau mồ hôi lạnh túa trán, liếc một vòng các vệ sĩ mặc vest đen vây quanh trong phòng, ánh mắt dừng ở đàn ông đội mũ lưỡi trai, rõ mặt đang trong góc.
Hà Văn lập tức kiểm tra tài khoản chuyển tiền.
Hà Văn sững sờ.
Hà Văn liếc thấy màn hình điện thoại của cô.
Không IP nước ngoài, mà là một IP nội thành Kinh thành.
Nếu bản về nước , thì giúp đỡ cô trong khả năng thể, đem những gì nợ nần đây bù đắp bộ.
Trong phòng bao, tên vệ sĩ dẫn đầu về phía đàn ông trong góc, từ đầu đến cuối vẫn nhúc nhích.
Hà Văn kinh ngạc thấy mới mẻ.
“Mấy ông chủ nhỏ đó công ty chúng bây giờ đang căng thẳng chuỗi vốn chắc chắn sẽ cho vay , nếu thì bắt chị tiếp rượu, chị chẳng mới kéo đen một .”
“Alo, Tiểu Lam , ồ đúng, Thẩm tổng, dạo vẫn khỏe chứ... xuýt, là , Triệu tổng đây. Mấy hôm chúng uống rượu với , hôm đó là , nên những lời đó bàn rượu, còn động tay động chân với cô, cô báo cảnh sát cũng là hợp tình hợp lý...”
Hà Văn lắc đầu, đó nhếch môi rộ lên: “Triệu tổng nguyện ý nhường miếng thịt béo bở như cho , thể tha thứ ? Chỉ cần ông ngoan ngoãn một chút, chúng vẫn là bạn .”
Triệu tổng ném chiếc khăn tay trong tay lên ông .
“Triệu tổng, gì sợ đám đó chứ, trong tay chúng chẳng em ? Chuyện của một cuộc điện thoại thôi mà.”...
“Cái cô Thẩm Lam tì khí vẻ kém, ngờ lưng chỗ dựa như , Giải trí Tinh Mai ước chừng tiền đồ vô lượng. Sau bảo tay nhớ kỹ một chút, khách khí với của bọn họ, đừng rước lấy những kẻ nên rước.”
Ghi chép hiển thị tuần chuyển thẻ hai triệu tệ.
Phải rằng vị Triệu tổng nổi tiếng là tì khí kém, khó chọc. Mấy hôm bàn tiệc ép cô uống rượu, cô từ chối liền thẹn quá hóa giận đòi cho cô tay, kết quả lời qua tiếng hai kéo lên đồn cảnh sát.
“Tốt , thì , cảm ơn cô Thẩm tổng.”
Cảm giác đầu tiên đe dọa khác trong đời... quả thật kỳ diệu.
Giọng đầu dây bên đều trở nên dè dặt cẩn trọng.
“Được , đừng nữa.” Thẩm Lam sắc mặt , “Đây cũng là chị nợ , nếu ban đầu chị ép quá đáng, bệnh tình của cũng sẽ tồi tệ như . Đều qua , nếu trốn tránh thể khiến dễ chịu hơn một chút, thì cứ để .”
Giống như những gì Giang Lê .
“Không .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-575-cam-giac-lan-dau-tien-de-doa-nguoi-khac-cung-that-ky-dieu.html.]
“Vậy chúng tiếp theo...”
“Chị, đang nghĩ đến chuyện vay tiền .”
“Vâng, Triệu tổng, nhớ .”
“Chị, đây là tài khoản cá nhân của chị mà, chắc nhiều , bình thường cũng sẽ chuyển nhiều tiền như cho chị chứ? Liệu ...”
Hà Văn định khuyên cô, đột nhiên như nhớ điều gì đó liền : “Chị vẫn còn tiền ? Cần gì vay khác, cái thẻ chị đưa cho em vẫn còn thừa ít .”
“ .” Thẩm Lam thở dài, “Chương trình quả thực , chị nắm bắt cơ hội đ.á.n.h cược một phen, củ cải thì luôn cần nhiều hố mà.”
Nghĩ đến đây, chắc hẳn Lam Lam bây giờ sẽ vui vẻ hơn một chút nhỉ?
Vừa kiểm tra, dư trong tài khoản thẻ đó mà vẫn còn hơn hai triệu tệ.
“A, mà Minh Vũ ca, nhưng cũng quá đáng thật, lâu như đều liên lạc với chị, cứ cách một thời gian gọi điện thoại tới hỏi thăm đau ngứa một chút, loại ...”
Không ngờ hôm nay ông gọi điện thoại đến những lời .
Hà Văn chút kinh ngạc: “Sao thể, thẻ đưa cho em là để em mua quà Trung thu cho trong công ty, bên trong chỉ mười mấy vạn, mà đủ ?”
Giọng điệu bên sắp đến nơi .
Nhìn bộ dạng của cô, trong lòng Thẩm Lam lờ mờ suy đoán.
“Vậy cô nguyện ý tha thứ cho ?”
“Đại, đại ca, điện thoại gọi , xin cũng xin , bây giờ thể thả ?”
“Không, còn việc của các nữa, các .”
Thẩm Lam cũng chút hụt hẫng.
Hà Văn kinh ngạc ngây , đó vội vàng đăng nhập ứng dụng ngân hàng điện thoại.
“Không , em quẹt xong liếc một cái, bên trong mấy lận, ít nhất cũng ... một triệu.”
Triệu tổng vội vàng gật đầu khom lưng chạy khỏi phòng bao, một mạch chạy xuống tầng hầm chui trong xe của .
Vị trí quảng cáo giờ vàng đó công ty của Triệu tổng đây vẫn luôn c.ắ.n c.h.ế.t buông, bây giờ nhả ?
Chuyện do con .
Hà Văn càng thêm kinh ngạc.
Mười mấy lục tục lùi khỏi phòng bao.
“Được, để đó , lát nữa chị xem.”
“Tiên sinh, sự việc giải quyết xong ?”
Người đàn ông gật đầu, “Ừ” một tiếng.
Thẩm Lam còn thêm gì đó, nhưng điện thoại của Hà Văn vang lên, cô đành ngậm miệng lùi sang một bên.
Là một cuộc gọi lạ, nhưng Hà Văn vẫn bắt máy.
Thấy sạch, Giang Minh Vũ lúc mới tháo mũ xuống, để lộ khuôn mặt râu ria xồm xoàm, thở dài một thườn thượt ườn sô pha.
Trợ lý thấy bộ dạng của , vô cùng khó hiểu.
“Ừ.”
“Triệu tổng, trong hồ lô của ông đang bán t.h.u.ố.c gì ?” Hà Văn híp mắt .
“Được.”
Lần đến lượt Hà Văn cũng khiếp sợ trừng lớn mắt, dùng khẩu hình tay hiệu “Ông uống nhầm t.h.u.ố.c ”.
“Alo?”
“Vậy cũng hết cách, cùng lắm thì nhịn ăn một bữa thôi.”