Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 53: Cứu Người!

Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:03:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thôn Xích Hà về đêm vắng lặng một tiếng , Giang Lê theo vợ trưởng thôn men theo con đường nhỏ đến bãi đất hoang phía thôn, trong vùng núi non càng thêm tĩnh mịch chỉ còn thấy tiếng bước chân của vài .

 

Khán giả trong phòng livestream của Giang Lê vốn nhiều, bây giờ thấy cảnh tượng , trong lòng càng thêm chùn bước.

 

“Giang Lê thật ? Chỗ tối om om, đứa trẻ tên Tiểu Hổ thực sự sẽ chạy đến nơi ?”

 

“Ai mà , chắc là cô thấy phòng livestream của ít xem quá, nên cố tình mua chuộc dân làng diễn trò thôi, thật vô vị, thà sang phòng bên cạnh xem Tiểu Tề nhảy múa cho dân làng xem còn hơn.”

 

“Nói cũng , gan Giang Lê lớn thật đấy, qua ống kính còn thấy sợ, thế mà cô vẫn mặt biến sắc.”

 

Vì ngay từ đầu trưởng thôn ôm hy vọng những lời " hươu vượn" của Giang Lê, nên trực tiếp dẫn theo vài khác lên núi.

 

Chỉ một vợ trưởng thôn theo.

 

Dọc đường , bà cứ nức nở nghẹn ngào, vì quá sốt ruột, thậm chí còn suýt vấp ngã đường.

 

Giang Lê đỡ lấy bà, ôn tồn an ủi: “Vương thẩm, thím đừng lo, mặc dù mệnh bàn của Tiểu Hổ cho thấy em hiện đang gặp chút nguy hiểm, nhưng vẫn đến mức nguy hiểm tính mạng.”

 

Giọng của Giang Lê nhẹ nhàng như gió xuân, mang theo một sức mạnh khiến an tâm một cách khó hiểu.

 

Vợ trưởng thôn đành vội vàng lau sạch nước mắt, vỗ n.g.ự.c : “Ừ ừ, thím lo, thím lo, Tiểu Hổ nhất định sẽ ... Chúng sắp đến nơi .”

 

Vượt qua một ngọn đồi nhỏ, một ao nước lấp lánh ánh bạc bất ngờ hiện mắt họ.

 

Chỉ là xung quanh ao mọc đầy lau sậy, ánh trăng gần như che khuất bộ mặt nước, khiến thể rõ tình hình bên trong.

 

Vương thẩm vội vàng buông tay Giang Lê , chạy dọc theo bờ ao gào khản cả cổ: “Tiểu Hổ, Tiểu Hổ, con ở ? Mẹ đây, con mau lên tiếng .”

 

Giang Lê ao nước lạnh lẽo mắt nhíu mày, đó đầu phim đang vác máy :

 

“Anh sang bờ bên tìm thử xem, tìm ở bên , tình hình gì nhớ gọi .”

 

Vì liên quan đến an tính mạng con , phim cũng dám lơ là, gật đầu vác máy chạy sang bờ bên .

 

“Vãi chưởng, vãi chưởng, cảm giác chuyện giống diễn nữa , bà thím thực sự sắp phát điên vì lo lắng .”

 

, nếu là diễn thì phim đáng lẽ Giang Lê mới đúng chứ.”

 

“Không xong , bắt đầu thấy căng thẳng , rốt cuộc ?”

 

So với mấy khách mời khác đang sứt đầu mẻ trán tìm chỗ ở, phòng livestream của Giang Lê đang trình chiếu một tập "Hôm nay pháp luật" rõ ràng là kích thích và hấp dẫn hơn nhiều.

 

Thế là ngày càng nhiều khán giả tràn .

 

Lúc phim đặt thiết livestream xuống đất, ống kính tình cờ hướng thẳng mặt hồ tĩnh lặng, thậm chí còn hắt lên ánh sáng lạnh lẽo, trực tiếp mang đến một cú sốc thị giác cho những khán giả mới .

 

Bên , Giang Lê xắn gấu váy lội xuống mép ao nước.

 

Vạch những bụi lau sậy , cô liếc mắt liền thấy một bé đang trôi nổi giữa đám cỏ dại.

 

Lòng chùng xuống, cô vội vàng chạy tới.

 

May mà bé chỉ tạm thời ngất , các dấu hiệu sinh tồn vẫn còn.

 

Giang Lê dám chậm trễ, vội vàng hét lớn một tiếng: “ tìm thấy , ở đây!”

 

Vương thẩm và phim lập tức chạy tới.

 

“Vãi chưởng vãi chưởng, tìm thấy thật , chứ, đứa trẻ chẳng lẽ trượt chân ngã xuống nước?”

 

“Cứu mạng, ống kính rung lắc chân thực quá, bây giờ nghi ngờ đây là diễn nữa?”

 

“Đêm đen gió lớn... cứu mạng, gan nhỏ lắm, chỉ ngoan ngoãn xem một show tạp kỹ biến hình thôi, chứng kiến hiện trường "vụ án" thế ?”

 

Khi ống kính tiến gần, vặn bắt cảnh Giang Lê bế từ ao lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-53-cuu-nguoi.html.]

Váy của cô ướt sũng, tóc cũng bụi lau sậy cào cho rối bù, thậm chí cánh tay còn thêm vài vết xước rõ nguyên nhân.

 

khuôn mặt đó vẫn đến mức khó tin, thậm chí còn mang thêm vài phần cảm giác vỡ vụn.

 

Vương thẩm thấy lập tức suy sụp nức nở.

 

“Tiểu Hổ! Tiểu Hổ! Sao thế ?!”

 

Giang Lê vội vàng giơ tay ngăn cản bà tiến gần.

 

“Đừng động , em bây giờ đang sặc nước, đang trong tình trạng sốc, nếu thím lay em , em sẽ sặc nặng hơn.”

 

Vương thẩm lập tức im, khuôn mặt trắng bệch chôn chân tại chỗ.

 

Giang Lê đó bình tĩnh dặn dò phim: “Anh gọi 115 , ngoài liên lạc với tổ chương trình bảo họ tìm cách đưa nhân viên y tế đến đây càng sớm càng , đường núi ở đây khó , là ban đêm, đừng vì cách mà lỡ thời gian cứu mạng của đứa trẻ.”

 

“Vâng thưa Giang tiểu thư, liên lạc ngay đây.”

 

Giang Lê xong lập tức xắn tay áo lên, cởi áo khoác của Tiểu Hổ , thò tay móc những dị vật trong miệng và mũi .

 

Sau đó cô bóp mũi bé, cúi hô hấp nhân tạo vài cái, lập tức đan mười ngón tay ép mạnh lên l.ồ.ng n.g.ự.c Tiểu Hổ.

 

Cảnh tượng tình cờ ống kính đặt mặt đất bắt trọn.

 

“Trời đất, trẻ con ngã xuống nước thật , cái chắc là diễn nữa chứ? Tổ chương trình gan lớn đến mức ?”

 

“Mấy bà quần áo Giang Lê ướt sũng hết kìa, cánh tay còn thương nữa, một thiên kim đại tiểu thư như thể chịu đựng bản t.h.ả.m hại đến mức ?”

 

học y đây, thể vỗ n.g.ự.c đảm bảo với mấy bà là động tác ép tim ngoài l.ồ.ng n.g.ự.c của Giang Lê cực kỳ chuẩn! Hơn nữa khi cứu bệnh nhân đuối nước, quả thực hô hấp nhân tạo , đó mới tiến hành ép tim ngoài l.ồ.ng n.g.ự.c!”

 

“Trời ơi, đứa trẻ liệu , thực sự dọa c.h.ế.t .”

 

Đến khi Giang Lê thực hiện xong tổ hợp ép tim ngoài l.ồ.ng n.g.ự.c thứ sáu, Tiểu Hổ đang mặt đất chợt ho sặc sụa một tiếng, đó nôn một bãi nước lớn.

 

Trái tim Vương thẩm cuối cùng cũng rơi xuống đất, kích động tiến lên ôm chầm lấy Giang Lê.

 

“Cô gái , thực sự cảm ơn cô quá, nếu cô, đứa trẻ đêm nay e là...”

 

Giang Lê vỗ vỗ bờ vai đang run rẩy ngừng của bà, “Không ạ, thím mau xem tình hình của Tiểu Hổ .”

 

Vương thẩm lúc mới vội vàng tiến lên ôm lấy con trai , kinh hãi vui mừng.

 

“Cái thằng bé nghịch ngợm thế hả?! Chẳng bảo ao nước nguy hiểm đến ? Sao còn chạy đây chơi?!”

 

Tiểu Hổ tỉnh dựa lòng , ngơ ngác cảnh vật xung quanh, đó khàn giọng : “Đây là ạ... con ở đây?”

 

Vương thẩm sự bất thường của bé, vội vàng kiểm tra tình hình của từ xuống , “Con chứ? Có chỗ nào thoải mái ? Chị gọi xe cấp cứu cho con , lát nữa chúng sẽ đến bệnh viện.”

 

Đối mặt với sự gặng hỏi của , Tiểu Hổ vẫn ngơ ngác, chỉ gật đầu lắc đầu.

 

Thấy , Vương thẩm càng hoảng hốt hơn, ôm lấy nấc lên.

 

Giang Lê vội vàng : “Vương thẩm, thím đừng lo, đây là hiện tượng bình thường, Tiểu Hổ còn nhỏ, đuối nước lâu như , khi hoảng sợ sẽ sinh chứng mất trí nhớ do căng thẳng.”

 

“Thật ?”

 

“Thật ạ, tin cháu , nghỉ ngơi một thời gian là .”

 

“Hu hu hu, Giang Lê dịu dàng quá, vài câu khiến Vương thẩm hết hoảng loạn, cách một cái màn hình mà cũng cảm thấy an ủi.”

 

“Từ đầu đến cuối Giang Lê đều bình tĩnh nha, cô chẳng mới 19 tuổi ? Sao ?”

 

“Bây giờ thực sự cảm thấy những tin đồn đen tối mạng đều là giả , một cô gái lý trí và dịu dàng như thể giống như mạng đồn thổi ?”

 

bắt đầu thích cô , tri thức, trầm như , thế chẳng đáng fan hơn bất kỳ một ngôi bình hoa nào ?”

 

 

Loading...